Ngày A Nương ly hôn, nàng ôm tôi đến cửa phủ Hầu giương bảng cáo thị.
Phủ Hầu muốn tuyển một người vợ kế, cũng là tìm mẹ kế cho tiểu thế tử.
Trước cổng phủ Hầu, hàng dài các cô gái trẻ đẹp như hoa nở rộ, nín thở chờ lão phu nhân tuyển chọn để vào phủ hưởng phú quý.
Anh trai và cha tôi chế nhạo A Nương không biết tự lượng sức:
- A Nương đã già còn dám mơ tái giá, lại còn dắt theo cái bình dầu như Đào Đào!
- Tang Chi, ngươi tưởng phủ Hầu cưới vợ như m/ua nô tì ngoài chợ sao? Làm vợ kế hay mẹ kế đều chẳng dễ dàng gì!
Tôi biết mình là gánh nặng khiến A Nương khó tái giá, khóc đến nghẹn thở:
- A... A Nương ơi, Đào Đào là cái bình dầu, A Nương đừng quan tâm đến Đào Đào nữa!
A Nương khom người xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, dịu dàng dỗ dành:
- Đào Đào không phải bình dầu, Đào Đào là bảo bối quý giá nhất của A Nương.
Bà Đặng quản sự cầm danh sách, ngẩng cằm lên đầy kiêu ngạo, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám cô gái đang r/un r/ẩy. Bỗng bà chú ý đến A Nương đang âu yếm lau nước mắt cho tôi, khẽ gật đầu:
- Ghi tên nàng ấy vào. Cũng có dáng dấp một người mẹ.
1
Các tiểu nha hoàng cung kính dâng danh sách, trước mặt bà Đặng không dám sai sót lễ nghi dù nhỏ nhất.
Những mỹ nữ kia cũng chẳng dám bàn tán xôn xao, đều cúi đầu ngoan ngoãn, sợ bị bắt lỗi.
Bà Đặng mặc váy màu thạch lục, như một con công nghiêm nghị lật giở danh sách:
- Ngươi đã có hôn ước, sao còn vào phủ Hầu? Há chẳng phải tham phú quý?
- Tuổi còn non nớt, sao cam lòng làm mẹ kế? Hay là chỉ mong leo cao?
Lời bà như d/ao đ/âm vào tim, những cô gái mặt mỏng đã đỏ hoe mắt, thân hình lao đ/ao.
Mấy cô nàng khéo léo trả lời trơn tru cũng bị bà Đặng gạch tên:
- Khôn ngoan mồm mép quá, tất sinh thị phi!
Đột nhiên, ánh mắt bà Đặng đậu lên người A Nương:
- Đã sinh con đẻ cái, sao đột ngột ly hôn? Hay là phu nhân có lỗi? Hoặc tham phú quý?
Ánh mắt mọi người như kim châm, dày đặc đ/âm vào người A Nương.
A Nương siết ch/ặt tay tôi, bình thản đáp:
- Bởi phủ Hầu giàu sang, có thể cho con gái tôi ăn ngon mặc đẹp, được học hành.
Bà Đặng hơi nhíu mày, cầm bút định gạch tên A Nương.
Trong lòng tôi chua xót, không muốn họ kh/inh thường A Nương, vội vàng biện giải:
- Không phải vậy! Không phải thế đâu!
- Nửa tháng trước, bà nội trách Đào Đào ăn nhiều hơn anh trai nửa chiếc bánh bao, bảo Đào Đào tham ăn là đồ vô dụng, định b/án Đào Đào cho lão gù làm vợ bé.
- A Nương liền lén để dành cơm cho Đào Đào, bà nội m/ắng A Nương là ăn tr/ộm, cha liền đ/á/nh A Nương.
- A Nương không có lỗi, chỉ tại Đào Đào tham ăn thêm nửa chiếc bánh bao...
Nói đến chỗ đ/au lòng, tôi không kịp lau nước mắt, vội van xin:
- Bà ơi, A Nương cháu rất tốt, Đào Đào sau này sẽ ngoan, không tham ăn nữa đâu.
Ngòi bút bà Đặng thấm đẫm mực, dừng lại sau tên A Nương, nhất thời không biết nên xóa hay giữ.
A Nương thấy được sự bất nhẫn của bà Đặng, khẽ kéo tay tôi:
- Đào Đào, đừng làm khó bà.
Cuối cùng, ngòi bút của bà Đặng đã không hạ xuống.
Tôi nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ, như làn gió nhẹ vuốt lên đỉnh đầu, thay tôi và A Nương mà đ/au lòng.
Ngẩng đầu lên, bà Đặng vẫn mặt lạnh như tiền, nhưng đưa danh sách của hai mẹ con tôi cho tiểu nha hoàng bên cạnh, nói nhẹ:
- Bẩm với lão thái thái, đem đi xem bát tự hợp nhau.
Đúng lúc ấy, tấm rèm gió dày phía sau được kéo lên, mang theo mùi th/uốc đắng nghét khiến người ta nhăn mặt.
Sau rèm, một cô gái xinh đẹp tựa cửa xem hồi lâu, bật cười khành khạch:
- Lão thái thái vừa uống th/uốc xong, nghe động tĩnh cả buổi, sai ta ra xem thử.
- Đã bảo chọn người biết đảm đương việc nhà, gánh vác gia phong, sao Đặng m/a ma lại chọn cả đứa trẻ năm sáu tuổi vào đây?
Cô gái xinh đẹp cúi xuống véo má tôi, dọa dẫm:
- Đặng m/a ma dạy quy củ rất hung, vào phủ phải ngày ngày nghe bà ta răn dạy, còn bị đ/á/nh đò/n, cháu không sợ sao?
Tôi lắc đầu nhè nhẹ, nghiêm túc nhìn cô:
- Không đâu, lòng bà Đặng rất mềm mỏng, Đào Đào thích bà ấy.
Cô gái giả vờ kinh ngạc liếc bà Đặng:
- Chà, kỳ lạ thật, lại có người thích bà!
Bà Đặng không tiếp lời, chỉ kiêu ngạo quay mặt đi, cười lạnh:
- Xuân Trà có rảnh nói nhảm, không bằng dẫn bọn họ vào chào lão thái thái.
Chị Xuân Trà thở dài, hạ giọng nói với bà Đặng:
- Lão thái thái vừa uống th/uốc ngủ rồi, sai tôi ra truyền lời không cần yết kiến.
- Nghe động tĩnh lúc nãy, lão thái thái không ưng lắm, cho rằng hai mẹ con họ khó lọt vào mắt Hầu Gia và tiểu công tử, chẳng ở được lâu.
- Bà biết đấy, lão thái thái gh/ét nhất trẻ con ồn ào, Hầu Gia chỉ nhớ phu nhân đã khuất, tiểu công tử nhà ta lại tính tình ngỗ nghịch. Đợi khi Hầu Gia và tiểu công tử về phủ, gặp hai mẹ con họ chắc khó xử.
Chị Xuân Trà cầm chiếc đèn lồng sừng dê, nhẹ nhàng như cánh bướm dẫn hai mẹ con tôi về phòng nghỉ.
Họ đi trước thì thầm, tôi lẽo đẽo theo sau lắng nghe.
Hóa ra muốn A Nương ở lại nơi này hưởng phú quý, chỉ bà Đặng đồng ý vẫn chưa đủ.
Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa đếm những viên gạch hoa văn.
Đèn lồng sừng dê lung linh ánh bạc, gạch hoa văn ba bốn viên.
Phải chiều lòng anh trai mới, cha mới, cùng bà nội mới.
Nhưng chưa kịp tôi lấy lòng bà nội mới.
Hôm sau, chị Xuân Trà mang đến nhiều thứ, bảo là lễ vật gặp mặt từ lão thái thái, Hầu Gia và tiểu công tử.
Mấy tấm gấm, điểm tâm tinh xảo cùng tiền lương tháng, ngay cả việc Đào Đào đi học cũng được một lạng bạc vụn làm tiền vặt.
Khi A Nương thức đêm may túi sách, nàng xoa đầu tôi, dịu dàng dạy bảo:
- Người ta đối tốt với ta, ta cũng phải biết báo đáp, đừng làm phụ lòng họ.
A Nương thức trắng đêm may hai chiếc túi sách mới, đợi ngày mai anh trai mới Tiết Dục đi học, Đào Đào sẽ mang tặng anh một chiếc.
Vải thừa, A Nương còn may cho Đào Đào một chiếc túi nhỏ đựng mứt quà vặt.