Vào ngày kỷ niệm ngày cưới.

Chồng tôi bay sang nước ngoài suốt đêm để m/ua một chiếc dây chuyền kim cương hồng trị giá hàng chục triệu.

Anh quỳ một gối, ánh mắt đong đầy tình cảm.

"Vợ yêu, anh yêu em!"

Tôi sắp khóc vì cảm động thì vài dòng bình luận chợt lướt qua trước mắt.

【Tình cảm của nữ phụ sắp chạm mốc 100% rồi!】

【Nam chính sắp thành công rồi, cuối cùng cũng có thể tống khứ nữ phụ đ/ộc á/c này đi!】

【Khổ quá, nam chính khổ quá, mất tận năm năm thực hiện kế hoạch!】

【Nhân vật nữ chính của chúng ta chịu quá nhiều thiệt thòi rồi, hu hu, nữ phụ ch*t đi là vừa!】

【Đừng nóng vội, khi kế hoạch thành công thì những ngày tươi đẹp của nữ phụ cũng hết, nam chính chắc chắn sẽ xử lý con mụ đ/ộc á/c này!】

1.

Nước mắt lập tức khô cạn.

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, lượng thông tin quá lớn khiến đầu óc choáng váng.

Chồng tôi Giang Tự Bạch khẽ chép miệng.

"Chi Chi, em đang nghĩ gì vậy? Mau nhận dây chuyền đi."

Tôi định đón lấy thì bình luận lại hiện ra.

【Haha con ng/u này, chẳng phát hiện dây chuyền là đồ giả.】

【Nó yêu nam chính đến ch*t rồi, làm sao phát hiện được? Kim cương thật đang ở chỗ nữ chính kia kìa~】

【Ơ lạ, tình cảm của nữ chính sao không tăng? Chỉ còn 1 điểm nữa thôi mà!】

【Không lẽ phát hiện kim cương giả? Thế thì xong rồi, phải kéo dài thêm thời gian...】

Tôi xoa mắt dữ dội.

Bình luận vẫn không biến mất, tiếp tục cuộn như mưa.

Họ bàn tán tại sao tôi không nhận dây chuyền, tại sao chỉ số tình cảm không tăng.

Bình luận nói thế giới này là một cuốn tiểu thuyết.

Giang Tự Bạch là nam chính, Lâm Y Nhu là nữ chính.

Còn tôi là nữ phụ đ/ộc á/c phá hoại tình cảm của họ.

Nam chính là người xuyên sách, phải hoàn thành nhiệm vụ mới được hạnh phúc với nữ chính.

Nhiệm vụ chính là khiến tôi yêu anh ta.

Khi chỉ số tình cảm đạt 100%, nhiệm vụ hoàn thành.

Anh ta lập tức bỏ tôi để cưới nữ chính.

Tôi sẽ kích hoạt bi kịch của nữ phụ đ/ộc á/c.

Phá hoại tình cảm hai người, h/ãm h/ại vu oan cho nữ chính.

Kết cục của tôi rất thảm.

Giang Tự Bách đưa tôi vào giường đối thủ.

Đối phương là lão già thích hànhz hạz, tôi bị tr/a t/ấn đến ch*t.

Gia tộc họ Lục bị Giang Tự Bạch phá sản.

Bố mẹ tôi t/ử vo/ng trong t/ai n/ạn giao thông.

Tất cả đều do một tay hắn sắp đặt.

Mặt tôi tái nhợt, hai tay siết ch/ặt.

Người chồng yêu tôi năm năm, thật sự sẽ đối xử với tôi như vậy?

Giang Tự Bạch đứng dậy bực dọc.

"Lục Chi Chi, em có ý gì đây? Thấy anh quỳ đây như thằng hề vui lắm hả?"

Con trai Giang Thần chạy xuống, đẩy tôi một cái rồi khóc to:

"Mẹ x/ấu! Sao không nhận quà của bố? Hu hu, mẹ x/ấu!"

Nước mắt nó tuôn như mưa khiến tôi đ/au lòng.

Nếu biết ý đồ của bố, nó sẽ buồn lắm.

Đang định dỗ dành thì thấy bình luận hiện ra.

【Nữ phụ sắp mềm lòng rồi! Chỉ số yêu đạt 99.5%!】

【Khóc to lên nào bé yêu!】

【Chỉ số đầy là có thể gọi nữ chính là mẹ rồi! Dù là do nữ phụ sinh nhưng chẳng có tình cảm gì.】

【Chỉ tiếc sao không sinh từ bụng nữ chính.】

【Sao tôi thấy nữ phụ tội nghiệp quá, đối tốt với Giang Thần thế mà nó chỉ nghĩ đến nữ chính.】

【Ừ chỉ mỗi mày, nữ chính tốt thế, xứng đáng có con mà không cần đ/au đẻ!】

Tôi loạng choạng suýt ngã.

Nuôi con năm năm, tôi luôn tự hào là người mẹ tốt.

Không nỡ đ/á/nh m/ắng, muốn sao trên trời cũng lấy cho.

Bình luận nói sau khi tôi ch*t, có người hỏi con có nhớ mẹ không.

Nó gh/ê t/ởm đáp:

"Đừng nhắc tới cái thứ phụ nữ kinh t/ởm đó! Tôi hối h/ận nhất là được đẻ ra từ bà ta!"

Mắt con trai đỏ hoe, nhưng ánh nhìn dành cho tôi đầy h/ận th/ù.

Lòng tôi quặn thắt.

Thấy tôi im lặng, nó lao lên cắn tôi:

"Đồ phụ nữ x/ấu xa! Con không gọi mẹ nữa!"

Nó cắn thật mạnh, m/áu lập tức rỉ ra trên cánh tay.

Nếu là trước đây, tôi đã ôm con xin lỗi rồi.

Tự trách mình sai khiến con gi/ận dữ.

Nếu làm thế, có lẽ chỉ số tình cảm đã đạt 100%.

Nó sẽ thoải mái nhận nữ chính làm mẹ.

Tôi cúi mắt, bình tĩnh lấy hộp c/ứu thương sát trùng vết thương.

Nhưng khóe mắt vẫn quan sát Giang Tự Bạch.

Không biết có phải hệ thống báo gì không, mặt hắn khó coi lắm.

2.

Hắn kéo cổ áo, đẩy dây chuyền về phía tôi:

"Hôm nay là ngày kỷ niệm, em định làm mọi chuyện thành trò hề sao?"

"Con còn nhỏ thế, em khiến nó khóc thế này? Nó đang khóc thảm trong phòng đấy!"

"Không đi xin lỗi à?"

Tôi ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng:

"Tôi khiến nó khóc? Nó chạy xuống đ/ấm đ/á tôi mà anh không thấy?"

Tôi chỉ vào vết răng m/áu còn rỉ trên tay:

"Không t/át nó đã là nhẫn nhục, còn bắt tôi xin lỗi? Tôi nghĩ mình nuông chiều nó quá đấy!"

Tôi liếc thấy cửa phòng con hé mở.

Nó đang nghe tr/ộm.

Thấy tôi nhìn, liền đóng sầm cửa.

【Nữ phụ bị làm sao vậy? Như người khác ấy, đừng có làm quá!】

【Chỉ còn chút nữa là hoàn thành nhiệm vụ...】

【Ch*t! Chỉ số nữ chính giảm rồi, cả hai còn 90% thôi!】

【Chắc do Giang Thần cắn mạnh quá.】

【Tại nữ phụ đấy! Lần đầu khóc đã phải dỗ ngay!】

Bình luận gần như chỉ trích tôi.

Nhưng tôi sai chỗ nào?

Chỉ vì tôi là nữ phụ nên phải hi sinh cho nam nữ chính?

Tối đó, Giang Tự Bạch lấy cớ dỗ con sang phòng nó ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
3 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày lộ thân phận khi yêu qua mạng của vai phụ giáp

Chương 17
Tôi là nhân vật qua đường Giáp trong một bộ truyện nam tần đề tài thương chiến. Lần duy nhất xuất hiện chính là sau khi phản diện bỏ thuốc nam chính, tiện tay túm tôi tới để cướp đi lần đầu của anh ta. Sáng hôm sau tỉnh lại, phản diện bước vào phòng, liếc tôi một cái rồi tiếp tục buông lời khiêu khích nam chính: “Trông cũng xinh đấy, hay là nhận luôn đi?” Tôi đứng bên cạnh vừa xấu hổ vừa tức giận: “Tôi có người yêu rồi!” Phản diện cười khẩy: “Người yêu cô còn hơn được cậu ta à?” Tôi lau nước mắt, lấy điện thoại ra nhắn cho người yêu quen qua mạng: “Bé ơi, hôm nay em không đi gặp mặt được rồi.” Ngay giây tiếp theo. Điện thoại của phản diện vang lên một tiếng ting. Phản diện mở khóa màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi: “Đệt, ông đây sắp thất tình rồi.” Tôi: “?”
Hiện đại
Ngôn Tình
31
3 tháng còn lại Chương 15
Thay Đồ Chương 11
Vợ Ơi! Ăn Cơm Nào Chương 2: Thay đổi