Tôi tên Cửu Nương, là đứa con thứ chín mà mẹ tôi sinh ra ở tuổi bốn mươi sau khi lần lượt hạ sinh tám người chị. Cuối cùng mẹ bảo, thực sự không còn sức sinh nở nữa rồi, có lẽ nhà họ Thẩm chúng ta không có mệnh sinh con trai.
Cha tôi vốn là một lão nông chất phác, luôn nghĩ rằng kiếp trước mình đã tạo nghiệp gì nặng nề khiến hương hỏa nhà họ Thẩm đoạn tuyệt nơi tay ông. Đêm đó, cụ dùng dây lưng tr/eo c/ổ t/ự v*n trên cây hạnh trước sân.
Mẹ tôi lúc ấy đã bốn mươi tuổi, trước đó sinh tám người con gái liền nên thân thể suy kiệt. Lúc này ông bà nội đã mất từ lâu, tám người chị đều xuất giá cả rồi, cha lại t/ự v*n. Mẹ một mình gồng gánh nuôi tôi, cố gắng đến khi tôi lên tám thì cũng qu/a đ/ời.
Trước lúc lâm chung, mẹ gửi gắm tôi cho một nhà họ Tạ trong làng làm con dâu nuôi, chỉ mong họ cho tôi miếng cơm manh áo, đừng để tôi ch*t đói.
Nhà họ Tạ khá giả, vợ chồng chỉ có một cậu con trai tên Tạ Diệu Tông, lớn hơn tôi ba tuổi nhưng thể chất từ nhỏ đã yếu ớt. Thương tôi bơ vơ nên họ nhận nuôi.
Tôi vừa làm hầu gái vừa làm vợ sắp cưới cho Tạ Diệu Tông, hai đứa lớn lên bên nhau như hình với bóng. Nhà họ Tạ nói, đợi đến khi tôi tròn mười lăm tuổi sẽ cho chúng tôi thành thân, mong tôi sinh cho họ một đứa cháu trai bụ bẫm.
Tôi cũng vô cùng mong đợi và lấy đó làm mục tiêu phấn đấu.
"Tôi muốn sinh cho Diệu Tông ca một đứa con trai kháu khỉnh, tôi phải báo đáp ơn dưỡng dục của nhà họ Tạ!"
Tạ Diệu Tông cũng thẹn thùng:
"Đồ nhà quê, chữ bẻ đôi không biết mà còn đòi thành thân với ta, mơ đi!"
"Đợi khi ta thi đỗ công danh, việc đầu tiên là viết hưu thư cho mày!"
Không ngờ không ngờ, người chồng tốt của tôi chưa kịp đợi đến ngày tôi cập kê đã bị một trận cảm mạo cư/ớp đi sinh mạng. Mười lăm tuổi đầu, tôi đã trở thành góa phụ.
Bố mẹ chồng mất đi đứa con đ/ộc nhất, khóc đến nghẹn ngào, m/ắng tôi là sao chổi khắc tinh hại ch*t bảo bối của họ.
Tôi hoàn toàn không để bụng.
"Con biết bố mẹ chỉ là miệng lưỡi sắc như d/ao nhưng lòng dạ mềm như đậu, thực tâm thương con."
"Hai người yên tâm, trong lòng con chỉ có Diệu Tông ca, nhất định sẽ thay chàng giữ trọn tiết hạnh!"
Bố mẹ chồng đ/au lòng mất con, nhìn thấy tôi lại càng tức gi/ận. Ai ngờ đâu ai ngờ đâu? Chưa đầy hai năm hai cụ lần lượt theo nhau về suối vàng.
Ba gian nhà ngói to của họ Tạ, mười mấy mẫu ruộng cùng một con trâu, ba con lợn, ba mươi con gà vịt đều thuộc về tôi. Họ hàng nhà họ Tạ tốt bụng đến tận cửa muốn giúp tôi quản lý, bị tôi cầm d/ao đuổi thẳng.
Hì, nói thật, mấy người bà con này nhiệt tình quá đỗi!
Thế là tôi vừa ở góa vừa để tang, ngày tháng trôi qua vô cùng vất vả. Chỉ có lâu lâu gi*t gà gi*t vịt bồi bổ thì mới sống nổi, chứ không thì buồn tủi quá người cũng đổ bệ/nh mất.
Hôm đó, tôi lên núi đốn củi, từ xa đã nghe tiếng người kêu c/ứu. Chạy đến xem thì là Hoắc Trì - thợ săn trong làng chúng tôi.
Nghe nói hắn là cháu họ xa của một lão thợ săn, đến để phụng dưỡng lão. Sau khi lão qu/a đ/ời, hắn ở lại luôn. Bình thường hắn sống trong túp lều gỗ trên núi, ki/ếm sống bằng nghề săn b/ắn, thi thoảng mới xuống núi m/ua đồ.
Thân hình cao lớn vạm vỡ, dung mạo càng anh tuấn phi phàm, lưng đeo túi tên, tay cầm cung nỏ. Khiến bao cô gái trong làng mê mẩn.
Không ít người nhờ mối lái đến hỏi cưới, nhưng Hoắc Trì đều từ chối, nói phải để tang chú. Giờ thấy hắn nằm trong hố sâu, ng/ực đầm đìa m/áu chảy ra từ hai vết thương, tôi lập tức hoảng hốt.
"Huynh đệ Hoắc Trì? Chuyện gì thế?"
Hoắc Trì nghe tiếng, hé mắt nhìn tôi.
"Chị dâu nhà họ Tạ... lúc săn heo rừng bị nó húc xuống hố, người bị đ/âm hai lỗ, g/ãy mấy cái xươ/ng sườn..."
Gương mặt hao g/ầy, đôi môi tái nhợt vì mất m/áu, cùng vẻ anh tuấn sáng ngời khiến lòng tôi quặn thắt.
"Ôi giời ơi, khổ thân chú quá."
"Đừng lo, chị dâu sẽ kéo chú lên ngay."
Tôi lấy dây buộc củi cột người Hoắc Trì rồi kéo hắn lên. Thấy hắn đi không nổi, tôi chủ động cúi xuống đòi cõng.
"Huynh đệ Hoắc, lên đi, chị dâu cõng chú!"
Hoắc Trì liếc nhìn dáng người nhỏ bé của tôi, mặt lộ vẻ khó xử.
"Chị dâu, chị cõng nổi không?"
Tôi vỗ ng/ực đ/á/nh bôm bốp:
"Yên tâm đi! Từ nhỏ đã quen làm việc nặng, gánh hai trăm cân củi còn được nữa là chú thanh niên này!"
Rồi cõng Hoắc Trì thẳng xuống núi. Tôi cao sáu thước mà cõng Hoắc Trì tám thước vẫn nhẹ như không.
Khi bước qua cổng nhà chúng tôi, Hoắc Trì ngượng nghịu nói:
"Chị dâu nhà họ Tạ, như thế này không ổn chứ?"
Tôi hiểu ý hắn, một nam nhân đại trượng phu mà vào nhà góa phụ, nếu bị người khác thấy thì tiếng tăm tôi càng thêm tai tiếng. Nhưng đời tôi, danh tiếng vốn đã không ra gì rồi.
Cười xòa:
"Hì! Có sao đâu?"
"Với lại, chú bị thương như thế lên núi sao được?"
"Cứ ở lại nhà chị dâu dưỡng thương vài ngày đi! Đằng này cũng có phòng trống."
Hoắc Trì mím môi suy nghĩ, hồi lâu mới nói:
"Vậy... phiền chị dâu vậy..."
2.
Hoắc Trì ở lại nhà tôi. Sau khi thầy lang khám bảo không sao, tôi lập tức gi*t gà làm thịt vịt, hầu hạ hắn ăn uống no say.
Hoắc Trì cảm kích không thôi.
"Cảm tạ chị dâu!"
"Chị dâu thật là người tốt!"
Đến ngày thứ ba, tôi xoa xoa bàn tay, ngượng ngùng hỏi:
"Cái... huynh đệ à, chị dâu nhờ chú chuyện này nhé."
"Chị muốn giữ lại giọt m/áu cho nhà chồng, chú... cho chị mượn một chút."
Hoắc Trì biến sắc mặt, giọng gay gắt từ chối.
"Chị... chị thật vô liêm sỉ! Chị cởi áo làm gì? Đừng lại gần!"
Tiếc là hắn đang bị thương, còn tôi vốn là đàn bà quê lực điền tráng kiện. Thế là tôi đã đắc thủ.
Trời chưa sáng, Hoắc Trì phẫn nộ quay về túp lều nhỏ trên núi, kiên quyết đoạn tuyệt với tôi. Tôi cũng không dám tìm hắn, lại trở về vẻ ngoài hiền lành chất phác.
Một tháng sau, tôi tìm đến túp lều của Hoắc Trì, ngồi khóc nức nở trước cửa.
Hoắc Trì bực tức hỏi:
"Người đàn bà vô sỉ kia, sao lại đến đây?"
Tôi ứa lệ, khóc đến nghẹn ngào:
"Chưa... chưa có th/ai, hu hu..."
"Cho mượn thêm một lần nữa!"