Xuyên thành con gái của phản diện t/àn t/ật, ta ngày ngày ngăn hắn tìm đường quy tiên.

Hắn uống rư/ợu đ/ộc, ta xông lên nếm thử rồi hét: "Cha! Th/uốc đ/ộc hết hạn rồi, khó uống quá!"

Hắn định c/ắt cổ tay, ta đổi d/ao găm thành kẹo hình người: "Cha! Dù ch*t cũng phải thành m/a ngọt!"

Hắn muốn đ/ốt th/uốc n/ổ, ta lén đổi th/uốc sú/ng thành bột mì, giương băng rôn: "Mừng cha sống thêm một ngày!"

Hắn đứng đó đầu tóc trắng xóa, gân trán gi/ật giật.

Cuối cùng, hắn bỏ ý định ch*t, đẩy xe lăn nhanh phát lửa đuổi theo ta khắp sân.

Tạm ngưng tìm cái ch*t, hắn quyết đ/á/nh cho ta một trận trước đã.

1

Khi ta xuyên qua, câu chuyện đã gần hồi kết.

Nam chính Thẩm Nghiễn phò tá tân đế lên ngôi, trở thành Vĩnh Ninh Hầu dưới một người trên vạn người.

Phản diện Tiêu Vân Cảnh tàn phế đôi chân, thành kẻ vô dụng.

Còn ta, đứa bé ăn xin 6 tuổi.

Chẳng là cái thá gì!

Ta nhắm mắt, duỗi chân, nằm ườn tại chỗ.

Diệt vo/ng đi, mệt rồi.

Đang định để mình ch*t đói ngoài đường thì bỗng bị bắt ném trước cổng phủ Tiêu.

Kẻ kia bảo ta là n/ợ tình của Tiêu Vân Cảnh, hỏi muốn sống thì cứ bám lấy hắn.

Đậu xanh, gặp phải kẻ dắt mũi rồi.

Quả nhiên thân phận người xuyên không đâu có tầm thường.

Ta xoa xoa tay, háo hức chuẩn bị.

Vài phút sau, ta thành công vào phủ.

Quản gia lão bá dắt tay ta mừng rỡ, vừa chạy vừa hét: "Chủ tử! Ngài có con gái rồi! Ngài không được ch*t!"

Ta: "?"

Tiêu Vân Cảnh đang bưng bát rư/ợu đ/ộc: "?"

Đồ xỏ lá!

Sao không nói trước phản diện này đang cầu tử chứ!

Ý định t/ự v*n bị chúng ta phá vỡ.

Tiêu Vân Cảnh đặt chén rư/ợu xuống, đẩy xe lăn đến trước mặt ta, ánh mắt sắc lạnh soi xét.

"Đứa bé l/ừa đ/ảo nào vậy?"

"X/ấu xí thế này còn dám nhận là con ta?"

Ta: "..."

Thật là mất lịch sự.

Cái miệng này uống th/uốc đ/ộc làm gì? Chỉ cần mấp máy môi đã đủ t/ự s*t rồi.

"Đúng là đèn cù đủ loại cũng dám giẫm lên đầu ta. Người đâu, đuổi cổ nó ra bằng gậy!"

Ta: "!"

Vội vàng khóc lóc xông tới, túm lấy vạt áo hắn: "Cha, cha đúng là cha ruột của con, con khốn khổ tìm cha khắp nơi, cha đừng đuổi con."

Quản gia lão bá kịp thời ra mặt: "Chủ tử, đã x/á/c minh, tiểu chủ tử đích thực là con ruột."

Nói rồi, ông đưa ra xấp giấy tờ chứng minh do kẻ bí ẩn kia chuẩn bị.

Tiêu Vân Cảnh mặt lạnh như băng tiếp nhận, càng xem càng ngơ ngác.

Không biết bao lâu, hắn xoa mặt ngửa trời than: "Tạo nghiệp quá!"

Đúng lúc, bụng ta khẽ réo.

"Ùng ục..."

Ta xoa bụng cười ngượng: "Cha, con đói, con muốn ăn cá diếc hấp, tôm cay, sư tử đầu tôm cua, giò heo kho, sườn hấp bột..."

Tiêu Vân Cảnh mặt không chút xúc động ngắt lời: "Nhóc con, con đến quá muộn rồi, ta sắp ch*t đây."

Ta gào lên: "Đừng! Cha ch*t rồi con làm sao?"

Hắn suy nghĩ: "Vậy con cũng đi theo luôn đi?"

Ta: "..."

Hắn thở dài.

"Trong phủ thứ gì con thích thì lấy, xong đi chỗ khác chơi."

Nói đoạn, hắn đẩy xe quay lưng, lại nâng chén rư/ợu đ/ộc lên.

Ta gi/ật mình, lao tới như tên b/ắn biểu thị trung thành.

"Cha! Trên đường hoàng tuyền, con thử đường trước nhé!"

Khi hắn xem chứng cứ, ta đã thấy quản gia lão bá lén đổi rư/ợu đ/ộc.

Ta nhanh tay cư/ớp lấy bát lớn, ực ực uống sạch.

Tiêu Vân Cảnh không biết chuyện, mặt tái mét.

Khi thấy ta đứng thẳng không ngã, hắn lại sững sờ.

Ta cười hì hì: "Cha! Th/uốc đ/ộc hết hạn rồi, khó uống quá."

Hắn thở phào khẽ, rồi nổi trận lôi đình: "Làm bừa! Con đúng là..."

Chưa nghe hết lời, ta chợt thấy trời đất quay cuồ/ng, mắt tối sầm, ngã vật ra sau.

Tiêu Vân Cảnh biến sắc, loạng choạng từ xe lăn lao tới, tay áo cuốn theo luồng gió hoảng lo/ạn.

"Con gái!"

2

Hôm sau, ta tỉnh dậy vì đói.

Mở mắt thấy Tiêu Vân Cảnh ngồi bên giường, mắt đỏ ngầu, quầng thâm nặng như gấu trúc.

Thấy ta dậy liền càu nhàu.

"Con nhịn đói bao lâu mà ngất đi thế?"

"Đói không biết nói sớm? Dù ta thất thế cũng chẳng thiếu miếng ăn của con."

Ta lí nhí: "Con rõ ràng đã nói muốn ăn giò heo..."

"Không có." Hắn gắt gỏng ngắt lời, "Bây giờ con chỉ được ăn đồ nhạt."

Rồi hắn đưa cho ta bát cháo.

"Ăn đi."

Cháo trắng nhạt nhẽo, nhìn đã thấy ngán.

Ta nhăn mặt, ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn.

Hắn mặt lạnh như tiền: "Ăn cháo trước, ngày kia sẽ có cá diếc hấp tôm cay sư tử đầu tôm cua giò heo kho sườn hấp bột."

Ta lập tức sáng mắt.

"Cảm ơn cha! Cha tốt quá."

Hắn khịt mũi: "Đừng có ảo tưởng, ta chỉ không muốn con ch*t đói trong nhà thêm tội danh."

Cái miệng này đúng là đ/ộc và cứng.

Nhưng ta rộng lượng, không so đo, cúi đầu ngoan ngoãn ăn cháo.

Tiêu Vân Cảnh thấy ta ăn xong, định đẩy xe đi.

Ta sợ hắn lại tìm ch*t, vội hỏi: "Cha đi đâu?"

Hắn không ngoảnh lại: "Chuyện người lớn, trẻ con đừng hỏi."

"Ngày kia con muốn cha ăn cùng, không thì con không ăn."

Hắn ngập ngừng: "... Ừ."

Ta cười.

Ông bố phản diện này có vẻ không tệ.

Tiêu Vân Cảnh đi rồi, quản gia lão bá và chú ảnh vệ bước vào ân cần hỏi han.

Nhìn đôi mắt gấu trúc giống hệt của họ, ta tò mò: "Hai chú sao thế?"

Bố phản diện thức canh ta cả đêm còn hiểu được, nhưng hai người này sao cũng thế?

Quản gia lão bá méo miệng: "Không có gì, chỉ là thức cả đêm nấu cháo trắng, đến lần thứ 8 mới thành công."

Chú ảnh vệ cười gượng: "Không có gì, chỉ là nhà bếp ch/áy nhẹ, tôi dập lửa cả đêm."

Cuối cùng hai người nhìn nhau, đồng thanh: "Miễn là chủ tử không tìm ch*t nữa là được."

Ta: "..."

Hai chú đang diễn hài à?

Vả lại, ta chỉ tranh thủ được hai ngày thôi!

Quả nhiên, Tiêu Vân Cảnh miễn cưỡng ăn xong bữa thịnh soạn lại tính tìm đường quy tiên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm