Mẹ tôi đã kiên trì vượt qua.

Nhưng vì muốn ki/ếm thêm tiền, đôi khi mẹ không về kịp nấu cơm tối cho tôi.

Hôm đó khi tan học mẫu giáo, anh hàng xóm và thím đứng đợi sẵn. Thấy tôi, thím vẫy tay: "Viên Viên lại đây nào."

Tôi bước tới, anh hàng xóm vui vẻ nói: "Trương Viên, tối nay mẹ em về muộn, sang nhà anh chơi đi. Tối nay mẹ anh làm trứng ốp la nhé."

Nghe có đồ ăn ngon, tôi hớn hở đi theo ngay.

Đến nhà hàng xóm, thím bưng ra bát mỳ với hai quả trứng ốp thơm phức. Tôi ăn ngấu nghiến, thím cười hiền nhìn tôi: "Viên Viên có thích mỳ thím nấu không?"

Tôi gật đầu lia lịa.

Thím đùa: "Lớn lên làm dâu nhà thím nhé, thím nấu đồ ngon cho cháu cả đời."

Chưa kịp trả lời, anh hàng xóm đã nhăn mặt: "Mẹ đừng nói linh tinh, con không cần cô vợ ham ăn như Trương Viên đâu."

Tôi chẳng hiểu gì, chỉ chăm chăm nhìn quả trứng trong bát anh: "Anh ơi, anh không ăn nữa hả?"

Anh chưa kịp đáp, thím đã gắp trứng sang bát tôi. Tôi ăn một miếng hết nửa quả.

Anh hàng xóm thở dài: "Mẹ lại chiều nó nữa rồi."

Tôi nhai trứng ngon lành cười tủm tỉm.

Tôi rất thích thím và anh hàng xóm, có gì ngon đều nhớ phần tôi. Tốt với tôi hơn cả bà nội.

Đến tối mịt mẹ mới về, sang nhà thím đón tôi. Mẹ cảm ơn rối rít, đưa thím ít sò biển vừa nhặt được.

Thím không khách sáo nhận ngay, còn bảo mẹ: "Từ mai chị không lo đón con, em đi đón thằng bé sẽ đón luôn Viên Viên. Bận thì để nó dắt về cùng."

Mẹ tôi cảm động lắm.

Về nhà, mẹ dặn tôi: "Ơn nhỏ phải đền lớn, sau này nhất định phải đền đáp nhà thím."

Tôi khắc cốt ghi tâm.

Từ đó mẹ càng vất vả hơn. Ngày nào cũng về khi trời tối mịt. Vì làm lâu, nhanh tay lại thật thà, ông Thí rất quý mẹ, thường cho mẹ ít sò vụn đem về.

Mẹ tôi không nỡ ăn, phơi khô b/án ở chợ phiên ki/ếm thêm chút tiền.

Lâu dần, mấy người đàn bà trong làng gh/en gh/ét, bắt đầu đồn mẹ tôi với ông Thí có qu/an h/ệ bất chính.

Ban đầu tôi không biết, cho đến hôm được cô giáo thưởng bông hoa đỏ.

Một bạn gái hét lên: "Trương Viên không xứng! Mẹ nó là đồ điếm!"

Cô giáo sửng sốt.

Đó là chị cả trong làng, nhà b/án xi măng giàu có. Trước tôi không chịu làm nô tài khi chơi trò gia đình, nó bắt cả lớp tẩy chay tôi.

Cách nó tẩy chay là m/ua cả thùng kẹo cao su phát cho mọi người, trừ tôi. Nó bảo ai ch/ửi tôi một câu sẽ được nhận kẹo.

Tôi thấy trò này trẻ con, chẳng thèm chơi cùng!

Nhưng nó ch/ửi mẹ tôi thì không được!

Tôi chạy lấy đà, húc mạnh khiến nó bay xa, rồi ném cặp nó vào thùng rác.

Cả lớp la hét.

Chị cả khóc thét.

Tôi nghiêm giọng cảnh cáo: "Dám ch/ửi mẹ tao lần nữa, tao quăng mày vào thùng rác!"

Nó càng khóc to hơn.

Sau đó, bố mẹ nó đến, mẹ tôi cũng tới.

Mẹ nó la hét đòi đi viện giám định thương tích. Sau khi cô giáo dàn xếp, hai bên đồng ý mẹ tôi bồi thường trăm tệ, còn tôi phải xin lỗi.

Tôi cự tuyệt.

Nhìn thẳng cô giáo, tôi nói: "Nó ch/ửi mẹ em trước, em đá/nh không sai."

Mẹ chị cả mặt tái mét: "Con nhỏ này, con tôi nói sai sao?"

Tôi trợn mắt: "Bà nói bậy! Bà thấy tận mắt à?"

Sự việc ầm ĩ, trưởng thôn phải đến can thiệp. Ai ngờ ông ta cũng theo phe đông, bảo mẹ tôi: "Bà nên dọn đi, một người ly hôn tha phương cầu thực, ở đây chỉ tổ hại thanh danh đàn ông trong làng."

Mẹ tôi run lên vì gi/ận.

May sao, ông Thí nghe tin vội tới. Hiểu đầu đuôi sự tình, ông tuyên bố với mọi người mình đã có gia đình, vợ đang mang th/ai. Ai dám bịa chuyện khiến vợ ông biết sẽ kiện tới cùng.

Hơn nữa, ông sẽ đóng cửa trại nuôi trồng và chuyển sang làng khác - bên biển không chỉ có làng ta.

Trưởng thôn sợ hãi, sợ mất nguồn lợi từ ông chủ lớn.

Ông ta ra oai dẹp chuyện, yêu cầu gia đình chị cả ngừng gây sự, đồng thời cảnh báo ai tung tin đồn sẽ bị báo cảnh sát.

Từ đó không ai dám bàn tán nữa.

Nhưng tối đó, ông Thí đưa mẹ tôi trăm tệ. Tiền công chưa thanh toán chỉ bảy chục, nhưng ông thương cảnh mẹ con tôi nên cho trọn trăm, đồng thời khuyên mẹ nghỉ việc.

Mẹ tôi hiểu ông Thí tốt bụng, giúp tới mức này đã quý lắm. Nếu tiếp tục làm, tin đồn tái phát chỉ hại cả đôi bên.

Mẹ cảm tạ ông rối rít rồi dắt tôi về.

Đêm đó, mẹ khóc rất lâu.

Tôi cũng vậy.

Hai mẹ con chẳng hiểu sao chỉ muốn sống, sống bằng chính đôi tay mình mà lại không được.

6

Từ đó mẹ càng chăm chỉ hơn.

Ruộng nhà ít, mẹ đi khai khẩn đất hoang. Thấy mảnh đất bỏ hoang nào, mẹ vác cuốc đi cày xới ngay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiền phụ cấp ca đêm của tôi đã biến thành tiền ký túc xá

Chương 10
Thẩm Ngữ Hòa, một nhân viên vệ sinh thiết bị y tế nữ, đã sống lâu năm tại ký túc xá công ty. Cô đã quen với việc leo lên giường chỉ năm phút sau khi tan ca đêm, cũng như việc quản lý thường xuyên gọi người đi làm thêm giờ trong nhóm chat. Cho đến khi cô định chuyển ra ngoài ở, chủ nhà từ chối đơn đăng ký vì thu nhập cố định không đủ, lúc này cô mới phát hiện ra khoản trợ cấp ca đêm của mình trong nhiều năm qua luôn bị liệt kê dưới dạng 'khấu trừ trợ cấp nhà ở'. Ký túc xá được gọi là miễn phí thực chất lại bị gắn chặt với việc trực ca đêm và sự tiện lợi khi chờ lệnh. Ngữ Hòa cùng đồng nghiệp cùng ca là Hà Giai Mẫn đối chiếu lại bảng phân ca, các khoản trợ cấp và phí ký túc xá, thì phát hiện ra năm xưa Giai Mẫn chấp nhận việc khấu trừ này là vì gia đình đang cần tiền gấp mà cô lại không đủ khả năng chi trả tiền cọc thuê nhà bên ngoài. Nếu tách biệt ngay lập tức tiền lương và phí ký túc xá, một số đồng nghiệp sẽ đột ngột không thể gánh nổi chi phí giường ngủ; nhưng nếu giữ nguyên hiện trạng, bất kỳ ai muốn chuyển ra ngoài đều khó lòng chứng minh được thu nhập thực tế của mình. Cuối cùng, họ đã thương lượng được thời hạn chuyển tiếp ba tháng. Ngữ Hòa dọn vào một căn hộ nhỏ hẹp, dù mất đi các khoản tăng ca đột xuất, lại phải chịu thêm chi phí đi lại và tiền thuê nhà khiến cuộc sống trở nên chật vật hơn, nhưng đây là lần đầu tiên cô có thể tự quyết định khi nào làm việc, khi nào trở về nhà sau khi đã biết rõ cái giá phải trả.
4