Tiểu Nguyên

Chương 5

08/01/2026 10:03

“Đừng có nói bậy với bọn trẻ.”

Huệ Nhân sư bá vốn chẳng bao giờ nghe lời, lén lút kể cho chúng tôi nghe rất nhiều chuyện ngày xưa của Đại sư phụ.

“Mẹ ruột Đại sư phụ các ngươi đầu óc không được minh mẫn, cứ thấy đàn ông là yêu đến sống ch*t, thậm chí còn chấp nhận cả đứa con hoang. Một công chúa như bà, sao không thể cứng rắn lên một chút? Gã đàn ông đó có gì hay ho, đáng để so sánh với con trai ruột?”

“Hoàng đế cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, đứa con hoang chỉ dùng vài th/ủ đo/ạn đã khiến hắn vui vẻ, nhìn còn thân thiết hơn cả cháu ruột.”

“Than ôi, cũng bởi Đại sư phụ các ngươi quá cố chấp, trong mắt không hề có hạt cát, không chịu theo lũ hoàng đế khốn nạn đó múa may, lại còn suốt ngày nói mấy lời trung ngôn nghịch nhĩ. Thế là lũ hoàng đế khốn nạn kia chẳng ưa hắn, lại sợ hắn lập công quá lớn lấn át chủ tử, bèn tìm cách vừa dùng vừa không trả tiền.”

“Về sau này, 3.000 tinh binh do Đại sư phụ các ngươi dẫn dắt đều ch*t trận, hắn đ/au lòng quá bèn đi tu làm hòa thượng, không thèm để tâm đến người và việc xưa cũ nữa.

Ta tìm nhiều năm trời, hắn cũng không chịu gặp ta. Nếu không phải do lũ tiểu q/uỷ các ngươi quấy rầy, sợ rằng hắn đã không tới tìm ta.”

Chúng tôi nghe mà lòng đ/au như c/ắt.

Hóa ra Đại sư phụ cũng là một đứa trẻ bất hạnh không ai thèm nhận.

Cha không thương, mẹ không yêu, cậu ruột cũng là đồ x/ấu xa.

Nhưng không sao, Đại sư phụ có chúng tôi.

Tôi giúp Đại sư phụ đan đôi dép cỏ chắc nhất, “Đại sư phụ, sau này chúng con sẽ ở bên người, Tiểu Nguyên sẽ không bao giờ bỏ rơi người. Khi Tiểu Nguyên có tiền, sẽ may cho người đôi hài da hươu tốt nhất.” Đại sư phụ vuốt đầu chúng tôi, đỏ mắt đi tìm sư bá tính sổ, cấm hắn nói bậy nữa.

Đại sư phụ dẫn quân ra trận, lại hạ thêm ba thành xung quanh, lãnh thổ của chúng ta ngày càng mở rộng.

Hắn chia đất cho nông dân, cho thuê trâu cày và khung cửi, giúp họ trồng trọt dệt vải, có thể nuôi sống cả gia đình.

Hắn ch/ém đầu binh lính Bắc Tề cùng lũ tham quan triều đình trước đây, treo lên tường thành, trông thật đ/áng s/ợ.

Hắn còn thu nhặt rất nhiều h/ài c/ốt ven đường, an táng tập thể, rồi dẫn chúng tôi cùng tụng kinh siêu độ.

Trụ trì dẫn người tụng kinh phía trước, tụng một hồi cảm thấy phía sau tiếng chúng tôi càng lúc càng lầm bầm, không nhịn được ngoảnh lại nhìn.

“Sao các ngươi tụng đi tụng lại toàn là chú vãng sanh?”

Đại sư phụ đỏ mặt, ấp a ấp úng không dám nói.

Trụ trì hỏi đi hỏi lại, cuối cùng Tam sư thúc nói thật.

“Chúng con chỉ biết tụng chú vãng sanh…” Hắn sợ bị m/ắng, chỉ chỉ Đại sư phụ, “Chúng con đều do sư huynh nhặt ngoài chiến trường về, kinh văn cũng do người ấy dạy. Hình như chúng con… không tính là hòa thượng chính quy.”

Trụ trì nhìn Đại sư phụ chấn động, gi/ận đến run người, “Ngươi cái thứ hòa thượng hoang này…”

Trụ trì không cho phép Đại sư phụ tới tụng kinh nữa, bảo hắn muốn làm gì thì làm.

Đại sư phụ lén lút hỏi, “Đào m/ộ người ta, nên tụng kinh gì để chuộc tội?”

“Ngươi… ngươi…” Trụ trì đại sư ngất xỉu.

Huệ Nhân sư bá nói dẫn quân đ/á/nh trận cần có tiền, nhưng Đại sư phụ không muốn bóc l/ột bách tính, nhà giàu tìm được lại không đủ nhiều, đành phải tính tới m/ộ phần tổ tiên lũ nhà giàu.

Thế là, hắn dẫn người đi đào m/ộ tr/ộm.

Đào được vàng bạc, lại cẩn thận ch/ôn cất h/ài c/ốt người ta, tụng kinh đ/ốt vàng mã siêu độ một phen.

Tôi nói tôi cũng đi đào m/ộ được.

“Con nhỏ người, các ngươi đào cái lỗ nhỏ là con chui vào được.”

Trước đây Đại sư phụ giấu tiền đều do tôi làm, việc moi tiền này tôi quen lắm.

Đại sư phụ không cho tôi đi, còn đ/á/nh Huệ Nhân sư bá một trận, trách hắn nói bậy với chúng tôi.

Huệ Nhân sư bá bảo hắn quản quá nhiều, cha hiền hỏng con.

Hắn không cho chúng tôi đi, chúng tôi tự tìm cách.

Trên đời này biết nhiều tin tức nhất là khách qua đường, chúng tôi lượn khắp trong thành, tán gẫu với người, thu thập được rất nhiều tin.

Chúng tôi tìm thấy lương thực tiền bạc mà địa phương nhà giàu giấu đi, hưng phấn dẫn Đại sư phụ đi xem.

Hắn nhìn mà há hốc mồm.

Hì hì, chúng tôi cũng là Trần gia quân có ích.

Không bao lâu, mấy thành của chúng ta ruộng đồng bội thu, có lương thực, mọi người đều vui mừng.

Đánh trận cần bạc cũng phải có lương thực, hiện giờ các nơi đều quá lo/ạn, rất nhiều lúc có bạc cũng không m/ua được lương thực.

Quân Bắc Tề và binh mã triều đình đều dựa vào bóc l/ột bách tính để cung cấp cho quân đội.

Nhưng như thế, dân chúng càng không sống nổi, người ch*t hết thì không ai trồng trọt, năm sau lại càng không có lương thực.

Ngay cả đứa trẻ như tôi cũng biết, cứ thế này, mọi người đều cùng ch*t hết, chiếm được thành trì cũng vô dụng.

Nhưng lũ người cao cao tại thượng kia chỉ lo cho bản thân, căn bản không quan tâm người dưới sống thế nào.

Hôm nay, có một số người tới, tự xưng là thân thích của Đại sư phụ.

Một người trong đó gọi Đại sư phụ là huynh trưởng, mời hắn về nhà thăm.

“Huynh trưởng đại nghịch bất đạo, năm đó dám đối địch với trưởng bối, những năm nay lại còn dám chống đối triều đình, những chuyện này bệ hạ đều khoan dung không so đo với ngươi. Hiện giờ bệ hạ vẫn nhớ tới ngươi, ngươi nên cảm kích rơi lệ mới phải.”

Người đó nói đầy kiêu ngạo, lại nhìn khắp xung quanh, thấy trong phòng nghèo xơ x/á/c, bĩu môi, hỏi năm nay thu hoạch bao nhiêu lương thực, bảo Đại sư phụ về không được để tay không.

“Mang theo vài chục vạn cân lương thực, cũng coi như biểu lộ chút hiếu tâm. Bệ hạ vui lòng, may ra sẽ khôi phục tước vị quận vương cho huynh trưởng.”

Tôi và Tiểu Vũ đều nghe đến sững sờ, hóa ra thật sự có người mặt dày như thế, tục gọi là hai lớp da mặt.

Nói thì đường hoàng chính đại, nhưng rõ ràng là đến ăn mày.

Còn đòi vài chục vạn cân lương thực, mặt mũi to thật đấy, tưởng lương thực từ trên trời rơi xuống sao?

“Các ngươi nói linh tinh! Ai là huynh trưởng của ngươi? Về nhà cái nỗi gì? Ăn mày mà còn ra vẻ ta đây, mặt dày…”

Huệ Nhân sư bá xông lên ch/ửi, còn muốn động thủ.

Đại sư phụ vội kéo hắn lại, “Người xuất gia nói năng phải văn minh lịch sự một chút…”

Nói xong vung tay, tặng cho cái gọi là huynh trưởng một cái t/át, “Cút ngay, lão tử không quen biết ngươi.”

Tôi và Tiểu Vũ đang xem náo nhiệt: “… ”

Hóa ra văn minh lịch sự là nói như thế này?

Người đó không đi được, bởi Đại sư phụ bỗng nghĩ ra diệu kế, muốn giữ người lại, bắt triều đình bên kia chuộc tiền.

Hắn m/ắng nhiếc Đại sư phụ thậm tệ.

“Trần Diên đồ tạp chủng không ai thèm nhận! Ngươi tưởng ngươi vẫn là Hoài Dương quận vương năm xưa sao? Nếu không phải ta trước mặt hoàng đế nói tốt cho ngươi, ngươi tưởng ngươi sống tới giờ sao? Ngươi dám giam giữ ta, Hoàng đế nhất định không tha cho ngươi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm