Tiểu Nguyên

Chương 8

08/01/2026 10:08

Vì phải bôn tẩu trốn chạy, tâm trạng bực bội, bọn chúng thường xuyên đ/á/nh m/ắng tôi để trút gi/ận.

Những lúc rảnh rỗi, chúng còn bắt tôi bò dưới đất học tiếng chó sủa.

Học thì học, tôi chỉ là một đứa trẻ, cần gì giữ thể diện?

Đợi khi đại sư phụ tới, quét sạch lũ này, bắt chúng xuống chỗ Diêm Vương học sủa cho xem.

Rốt cuộc, đại sư phụ cũng đuổi kịp.

Bọn người kia lập tức đẩy tôi ra đằng trước làm lá chắn.

"Trần Diên, nhìn rõ đi, đây là đứa con đ/ộc nhất của ngươi. Muốn nó sống, hãy tha cho bọn ta, chuẩn bị một ngàn con ngựa chiến. Ngươi đi đoạt ngai vàng của ngươi, bọn ta về thảo nguyên, từ nay nước giếng không phạm nước sông."

Đại sư phụ ngẩn người ra.

Con đ/ộc nhất?

Của ai?

Nhưng ông không nói ra, chỉ nhìn tôi đầy lo lắng.

Sau lưng ông, trong đám đông tùy tùng, nhị sư thúc đã giương cung nhắm b/ắn.

Tôi hét lớn: "Cha, đừng nghe lời bọn chúng, con không sợ ch*t!"

Tên kia ấn lưỡi đ/ao vào cổ tôi: "Vậy thì để lão tử... Á!

Tôi nhắm mắt, vốc đất trong tay áo ném thẳng về sau, đồng thời cúi gằm đầu xuống.

Một tiếng thịch đặc, kẻ sau lưng gào thét thảm thiết.

Tôi đẩy mạnh, dùng mảnh d/ao đ/âm vào mông ngựa, con vật hoảng hốt phi nước đại.

Chiến trường hỗn lo/ạn, nhưng sư bá, sư thúc, sư huynh đều lao về phía tôi.

Họ bao vây bảo vệ tôi ở giữa, nhị sư thúc ôm tôi lên ngựa, phi nhanh như bay.

"Tiểu tử này khá lanh lợi đấy, chắc lừa bọn chúng không ít nhỉ?"

Tôi cười khành khạch, thầm nghĩ mấy lời láo khoét của mình tuyệt đối không thể để đại sư phụ biết.

Sau trận này thắng lợi, cuối cùng cũng tiêu diệt được chủ lực quân Bắc Tề.

Mười năm sau, chúng không dám tái phạm.

Đại sư phụ gọi tôi tới, đảo mắt nhìn ngược xuôi, thấy những vết thương lộ ra trên người tôi, mắt đỏ hoe.

Mấy năm nay dù phiêu bạt khắp nơi, nhưng tôi luôn được mọi người bảo vệ, chưa từng chịu khổ cực thế này.

Tiểu Vũ và mấy đứa nhìn thấy vết thương của tôi cũng đ/au lòng không thôi.

Sư huynh Minh Nguyệt càng tự trách: "Lúc đó ta nên ở lại chặn hậu mới phải."

Tôi cười toe toét: "Không sao, con bảo mình là con trai đ/ộc nhất của đại sư phụ, bọn chúng nịnh nọt còn không kịp, đâu nỡ đụng tới con."

Dù nói vậy, nhưng quần áo tôi rá/ch tả tơi, mặt sưng húp, người đầy thương tích, rõ ràng g/ầy đi đen nhẻm.

Lúc ăn cơm, do đột ngột tiếp xúc với dầu mỡ không quen, tôi nôn thốc nôn tháo, nhả ra cả đống cỏ khô không tiêu hóa được cùng mấy con sâu.

Mọi người nhìn thấy không nhịn được ch/ửi rủa.

"Lũ khốn nạn!"

"Vừa nãy nên ch/ém thêm vài nhát nữa!"

Sau khi quan tâm, họ lại m/ắng tôi một trận, cấm tôi chạy lung tung nữa.

"Đợi khi sư phụ đ/á/nh hạ kinh thành, các ngươi sẽ không còn phải chạy trốn nữa."

Trong thời gian này, nhân lúc đại sư phụ truy kích quân Bắc Tề, triều đình ở phía sau quấy nhiễu, muốn thừa cơ chiếm lại thành trì mà sư phụ đoạt được.

Nhưng khi quân triều đình tới nơi, lại vấp phải sự chống cự kịch liệt của bách tính.

Dân chúng mấy tòa thành tập hợp lại, đóng ch/ặt cổng thành, ngăn quân triều đình ở ngoài.

"Cút đi, hoàng đế của chúng ta là Trần Diên, không phải tên hôn quân của các ngươi, chúng ta không thừa nhận hắn!"

"Ai đối tốt với chúng ta, chúng ta rõ lắm. Các ngươi mới là nghịch tặc, lũ rùa đen này chỉ biết ứ/c hi*p dân lành!"

Dân thường không quan tâm ai làm hoàng đế, họ chỉ biết ai có thể cho họ no bụng, ai vào thành nỗ lực giữ trật tự, không ứ/c hi*p họ, còn tìm cách giúp họ sống sót.

Họ chỉ muốn sống, ai chặn đường sống của họ, kẻ đó là kẻ th/ù.

Kẻ th/ù thì phải đ/á/nh đuổi.

Đại sư phụ dẫn quân thẳng tiến về kinh thành, thuận lợi khác thường.

Thậm chí còn có dân chúng dẫn đường, lính canh mở cổng thành.

Chưa đ/á/nh tới kinh thành, hoàng đế cùng bọn quyền quý đã cao chạy xa bay.

Cổng thành mở toang, dân chúng núp trong nhà nhìn quân Trần gia tiến vào.

Đại sư phụ thẳng tới hoàng cung, thanh trừng dinh thự của bọn quyền quý, lại sai người đem quân truy đuổi hoàng đế cùng lũ quan lại.

"Bọn chúng sống ch*t không quan trọng, nhưng phải thu hồi lại số bạc chúng mang theo."

Huệ Nhân sư bá từ lâu đã gh/ét cay gh/ét đắng tên hôn quân, tự mình dẫn người đi truy kích.

"Hừm, ta còn l/ột cả quần l/ót của hôn quân, các ngươi đoán xem, hắn thật sự giấu vàng trong quần l/ót, không sợ bị cấn đ/au à?"

Tôi đang lục lọi đống vàng, nghe vậy lập tức rụt tay lại.

Gh/ê quá.

Nghe Thập Vạn Lượng nói, hoàng đế cũng chẳng ưa tắm rửa, bảo là thương dương khí.

Ừm, cái quần l/ót đó hôi tới mức nào nhỉ?

Họ mang về vô số châu báu, đều đem sung vào quốc khố.

Tiếp đó, khi đại sư phụ bận rộn đăng cơ, Huệ Nhân sư bá hăng hái dẫn người đi đào hoàng lăng cùng m/ộ tộc của thế gia, quyết thu hồi lại tài sản vơ vét từ dân chúng.

Trụ trì đại sư cũng được mời tới, mọi người đào m/ộ một bên, ông ngồi bên cạnh tụng kinh.

Ai làm việc nấy, chẳng ai làm phiền ai.

Chúng tôi vừa học đào m/ộ, vừa học tụng kinh, cũng chẳng bỏ sót bên nào.

Duy chỉ có trụ trì đại sư lo lắng: "Rốt cuộc dạy bọn trẻ thành cái gì thế này?"

Huệ Nhân sư bá cười: "Đều là những đứa trẻ ngoan cả thôi."

Cuộc sống dần khá lên, chúng tôi cuối cùng được công khai đọc sách luyện võ, nuôi tóc dài, mặc váy đẹp.

Thế lực chúng tôi ngày càng hùng mạnh, Bắc Tề vì cầu hòa đã dâng một chiếc giường lớn bằng vàng.

Đại sư phụ nhìn tôi mặt đen lại: "Nghe nói ta ngủ trên đống vàng?"

Tôi bụm mông bỏ chạy.

Không phải con nói, thật không phải con nói mà!

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm