Tôi bắt đầu khóc.

Hai người họ loay hoay không biết xử lý thế nào: "Hả? Sao đột nhiên lại khóc thế này??"

"Chắc do cậu bế không đúng cách rồi!"

Bùi Tố gi/ật lấy tôi, vỗ nhẹ vào lưng, tôi lập tức nín khóc.

Tóc đỏ: "......"

Tóc vàng bật cười: "Được rồi, nó chỉ nhận bố ruột thôi, cậu nghỉ ngơi đi."

Tôi líu ríu nũng nịu: "Ba ơi~"

Anh khẽ nhếch mép rồi nhanh chóng kìm lại:

"Ngoan nào! Nếu không nghe lời, ba sẽ nhờ chú cảnh sát bắt con đi giáo dục đấy!"

Ba người họ bàn tán xôn xao, đang suy nghĩ cách nuôi (tống khứ) tôi.

Đúng lúc này.

Nữ chính Sầm Tư Tư xuất hiện đúng theo kịch bản.

Mái tóc đen dài thẳng, toát lên vẻ dịu dàng hiền lành.

Cực kỳ "tình cờ" đi ngang qua cửa tiệm game hẻo lánh này.

Ánh mắt Bùi Tố bị thu hút, lập tức xoay người.

Dán mắt theo bóng người di chuyển.

Đặt tôi xuống ghế sofa, có vẻ chuẩn bị lao ra ngoài.

Hài hước thay, tôi là ai chứ?

Tôi chính là tiểu bá chủ 3 tuổi!

Hôm nay!

Tuyệt đối không để hai người họ gặp nhau nảy sinh tình cảm!

Do hạn chế về ngôn ngữ của đứa trẻ 3 tuổi và thân hình nhỏ bé như gà con.

Lúc này, tôi chỉ có thể đung đưa chân nhỏ.

Chỉ vào bẹn mình, ấp úng nói:

"Ba! Chỗ này!"

Tóc đỏ: "Ồ, con bé này biết gọi ba nè, thông minh gh/ê, nghe dễ thương quá..."

Tóc vàng: "Ch*t ti/ệt, không đúng, nó tè dầm rồi!!"

Bùi Tố: "......"

Bầu không khí im lặng trong giây lát.

Ba người họ cuống cuồ/ng xử lý hiện trường.

Hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của nữ chính.

Một tiếng sau.

Tôi nhận được cả trăm chiếc váy liền từ nhà thiết kế hàng đầu.

"Cái váy có cánh bướm này dễ thương quá, mặc thử cho bé đi!"

"Gu cậu tệ thật, rõ ràng váy công chúa màu hồng này mới hợp với bé chứ!"

Hai người chụp lia lịa rồi đăng lên mạng xã hội khoe tôi dễ thương thế nào.

Chỉ có người bố Bùi Tố trong góc, đang chăm chỉ học hỏi.

Vẻ mặt bực bội, khó chịu, bất lực.

Xem video học cách pha sữa, nuôi dạy trẻ con, những điều cần lưu ý.

Cho đến khi lướt thấy một video:

[99% phụ huynh không biết tác hại của Coca-Cola với trẻ nhỏ!]

Bùi Tố biến sắc mặt.

Gi/ật phắt chai nước ngọt còn một nửa trong tay tôi, nghiêm khắc cảnh cáo: "Từ giờ chỉ được uống sữa chua, cấm uống Coca-Cola!"

Mất đi khoái khẩu rồi!!!

5.

Bố bá đạo thích nghi rất nhanh với vai trò làm cha.

Còn đặt cho tôi cái tên đơn giản.

Bình An.

Vốn là NPC phụ trong truyện, không tên không tuổi.

Giờ đây nhờ anh, tôi có được danh tính riêng.

Phải nói là cảm động thật.

Tuần đầu tiên bố đón tôi về nhà.

Anh học mọi thứ rất nhanh: pha sữa, thay tã, tết tóc, ru ngủ.

Ngoại trừ... tắm cho tôi.

Bùi Tố nhíu mày: "Con... tự tắm được không?"

Hỏi vớ vẩn thế!

Tôi vả một cái vào mặt anh: "Hừ!"

Bố: "Hử?"

"Đồ ngốc! Đồ đần!"

"......"

Không còn cách nào khác.

Anh đành kỳ công tuyển một bảo mẫu chăm sóc tôi.

Để bản thân có thời gian quay lại trường học.

Dù là anh chị trường học, trốn học đua xe, nhưng thành tích học tập khá tốt, không ảnh hưởng bạn bè.

Nếu không vì bố mẹ ly hôn vào kỳ thi đại học, anh đã không bỏ lỡ cơ hội vào trường top vì vắng thi ba môn.

Có bảo mẫu, Bùi Tố đỡ áp lực nuôi con hơn.

Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Một hôm tôi trượt chân đ/ập cằm vào bàn trà.

Chảy m/áu, sưng đỏ hết cả.

Bố đi m/ua sữa về thấy m/áu lai láng, hoảng hốt.

Mất hết vẻ ngang tàng thường ngày.

Cuống quýt bế tôi vào viện, giọng nghẹn ngào:

"Con bé ngốc! Ngã sao không gọi? đ/au sao không khóc?"

Nghe vậy.

Tôi lập tức oà khóc nức nở:

"Ba... đ/au... đ/au quá ạ~"

Anh vụng về dỗ dành:

"Ngoan nào, Bình An ngoan, không đ/au nữa nhé."

"Ba thổi phù là hết đ/au ngay."

Hôm sau, bảo mẫu bị sa thải.

Mọi góc cạnh trong nhà đều được bọc mút xốp.

Cả ngày bận rộn.

Anh không nghe máy bất kỳ cuộc gọi nào của nữ chính.

Đến tối, nữ chính lại gọi.

Cô gọi một lần, tôi khóc một trận.

Chuông điện thoại vang lên, tôi vội bịt tai:

"Ba ơi, sợ quá!"

"Ôi bà con cô bác, tôi chịu thua rồi, đừng khóc nữa được không?"

"Tôi tắt máy, tắt máy ngay đây!"

Người bố của tôi suýt nữa phát đi/ên, đứng trên bờ vực th/ần ki/nh.

Khóc giả suốt đêm.

Cổ họng tôi cũng suýt hỏng vì nữ chính.

Thật không hiểu nổi.

Cái kịch bản quái q/uỷ gì thế này?

Nữ chính không đi tán tỉnh nam chính.

Cứ gọi điện cho bố phản diện của tôi làm gì?

6.

Những lần sau, mỗi khi nữ chính xuất hiện, bố định tán tỉnh.

Tôi đều gây ra chuyện.

Như hôm nay.

Nữ chính mời bố dự tiệc sinh nhật.

Anh không từ chối, thậm chí sáng sớm đã chải chuốt.

Trông như con công khoe mẽ.

Đang hớn hở chuẩn bị đi thì tôi kéo áo anh: "Ba ơi, đừng đi, ở nhà với Bình An."

Anh bồng tôi lên, giọng hiếm hoi dịu dàng:

"Bình An ngoan, hôm nay chú Tóc đỏ và bác Tóc vàng sẽ chơi với con. Ba hứa tối về ru con ngủ nhé?"

Giao tôi cho hai người xong, anh nhanh chóng rời đi.

Thế là nhân lúc hai người lớn ngốc nghếch không để ý.

Tôi vào nhà tắm nghịch nước lạnh, lại lén ăn đồ nướng trong tủ lạnh của bố.

Một tiếng sau, phát sốt như dự tính.

Bố nhận điện thoại từ Tóc đỏ.

Chân vừa bước vào nhà nữ chính đã vội rút lại.

Phóng xe máy vượt đèn đỏ cả chục lần, đưa tôi đi cấp c/ứu.

Bác sĩ khám qua loa:

"Dán miếng hạ sốt là được, nếu không hạ mới uống th/uốc."

Bố nhíu ch/ặt mày: "Không cần nằm viện?"

Bác sĩ: "Không cần..."

Bố mặt nặng mày nhẹ, tranh luận mãi.

Bác sĩ đuối lý, 30 phút khám b/ệnh.

28 phút dùng để trấn an phụ huynh.

Tôi khóc đòi về, bố đành bế tôi về biệt thự.

Nửa đêm bụng đ/au quặn, tôi rên rỉ không ngừng.

Bố phải bế tôi đi quanh nhà hết góc này đến góc khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiền phụ cấp ca đêm của tôi đã biến thành tiền ký túc xá

Chương 10
Thẩm Ngữ Hòa, một nhân viên vệ sinh thiết bị y tế nữ, đã sống lâu năm tại ký túc xá công ty. Cô đã quen với việc leo lên giường chỉ năm phút sau khi tan ca đêm, cũng như việc quản lý thường xuyên gọi người đi làm thêm giờ trong nhóm chat. Cho đến khi cô định chuyển ra ngoài ở, chủ nhà từ chối đơn đăng ký vì thu nhập cố định không đủ, lúc này cô mới phát hiện ra khoản trợ cấp ca đêm của mình trong nhiều năm qua luôn bị liệt kê dưới dạng 'khấu trừ trợ cấp nhà ở'. Ký túc xá được gọi là miễn phí thực chất lại bị gắn chặt với việc trực ca đêm và sự tiện lợi khi chờ lệnh. Ngữ Hòa cùng đồng nghiệp cùng ca là Hà Giai Mẫn đối chiếu lại bảng phân ca, các khoản trợ cấp và phí ký túc xá, thì phát hiện ra năm xưa Giai Mẫn chấp nhận việc khấu trừ này là vì gia đình đang cần tiền gấp mà cô lại không đủ khả năng chi trả tiền cọc thuê nhà bên ngoài. Nếu tách biệt ngay lập tức tiền lương và phí ký túc xá, một số đồng nghiệp sẽ đột ngột không thể gánh nổi chi phí giường ngủ; nhưng nếu giữ nguyên hiện trạng, bất kỳ ai muốn chuyển ra ngoài đều khó lòng chứng minh được thu nhập thực tế của mình. Cuối cùng, họ đã thương lượng được thời hạn chuyển tiếp ba tháng. Ngữ Hòa dọn vào một căn hộ nhỏ hẹp, dù mất đi các khoản tăng ca đột xuất, lại phải chịu thêm chi phí đi lại và tiền thuê nhà khiến cuộc sống trở nên chật vật hơn, nhưng đây là lần đầu tiên cô có thể tự quyết định khi nào làm việc, khi nào trở về nhà sau khi đã biết rõ cái giá phải trả.
4