Thấy tôi không hưởng ứng, Dư Kiền đành ứng trước tiền trên nền tảng trực tuyến để đóng tiền điện.

Tôi thở dài: "Nếu n/ợ nhiều quá, đến cuối tháng lương của em còn không đủ trả n/ợ!"

Có khi m/ua điện còn phải trả góp mất.

Dư Kiền ngượng ngùng: "Không đến nỗi nào, không sao, tháng sau em tiết kiệm hơn!"

OK, tháng nào cũng hứa tiết kiệm, nhưng tháng nào cũng có khoản chi phát sinh nọ kia.

Tôi nhắc nhở: "Còn vài tháng nữa là hết năm rồi, đừng quên phí bãi đỗ xe và bảo hiểm xe nhé. Còn nữa, Tết nhất gì cũng phải biếu bố mẹ hai bên ít tiền, em không thể đi v/ay tiền rồi cho bố mẹ chứ!"

Dư Kiền có chút bực dọc: "Biết rồi, biết rồi, em lo được mà! Cuối năm còn có tiền thưởng, đủ hết!"

Tiền thưởng?

Năm kia cậu ta lấy tiền thưởng đãi cả phòng ăn uống hát karaoke massage chân, cuối cùng chỉ còn vài trăm mang về nhà.

Năm ngoái tiền thưởng chưa phát, đã hứa cho "đồng chí tốt" mượn để "khởi nghiệp"...

Tôi không hiểu tại sao ví tiền người khác đều kín như bưng, còn của Dư Kiền thì rá/ch tả tơi?

Sao cậu ta còn dám đặt tên là "Dư Kiền" (tiền dư) nhỉ?

"Tùy em thôi."

Nhận ra tôi không vui, Dư Kiền đặc biệt tặng tôi chiếc nhẫn vàng hình viên đường nhỏ mà tôi thích từ lâu nhân sinh nhật.

Tôi cảm thấy không hợp lý lắm nhưng không muốn dập tắt nhiệt tình của anh ta, đành cười gượng nhận lấy.

11

Giờ đây tôi đã bước sang giai đoạn mới.

Đã quyết định áp dụng Chế độ AA thì tôi chẳng lo nghĩ gì nữa.

Dù sao tài chính cá nhân của tôi rất ổn định, ngăn nắp. Dư Kiền đã là người trưởng thành, muốn làm gì thì làm.

Gạt bỏ tạp niệm, tôi làm việc chăm chỉ hơn và đạt được nhiều thành quả hơn trước.

Trong thời gian này còn dẫn học sinh tham gia một cuộc thi uy tín, giành giải nhì toàn quốc.

Cuộc thi này trường chúng tôi năm nào cũng tham gia nhưng toàn giải khuyến khích, năm nay đạt thành tích như vậy khiến nhiều người trong đơn vị phải nể phục.

Hiệu trưởng vỗ vai tôi đầy hài lòng: "Tiểu Ôn, tiếp tục phấn đấu nhé! Từ nay về sau mảng này giao cho em phụ trách."

Tôi xúc động gật đầu, đã tạo được chút thành tích thì tương lai chắc chắn sẽ có sân khấu lớn hơn, bầu trời rộng mở hơn.

Nhớ lại những ngày tra c/ứu tài liệu, xem video, giảng giải đi giảng giải lại cùng học sinh, quả thật có công mài sắt có ngày nên kim.

Nhà trường còn đặc biệt thưởng cho tôi hai mươi triệu để khích lệ.

Cuối năm cận kề, tính sơ qua tôi đã tiết kiệm được hơn năm mươi triệu từ lương.

Cộng với tám mươi triệu thưởng cuối năm và hai mươi triệu tiền thưởng sắp nhận, tổng cộng khoảng một trăm năm mươi triệu.

Đây mới đúng chứ!

Đây mới là thành quả xứng đáng sau một năm vất vả của tôi!

Tôi vui vẻ gửi tiết kiệm phần lớn số tiền để phòng bất trắc, phần còn lại định thưởng cho bản thân.

M/ua túi xách hay đồ trang sức vàng đây?

Đúng là câu hỏi khó.

Ngoài ra, tôi đặc biệt chọn một nhà hàng buffet hải sản cao cấp, mời bố mẹ đẻ, bố mẹ chồng và Dư Kiền đến cùng ăn mừng.

12

Bố mẹ tôi chẳng bao giờ làm người khác mất vui, trên bàn ăn luôn vui vẻ, thoải mái.

"Con cua này tuy nhỏ nhưng nhiều th!t, lại tươi nữa."

"Ừ, hàu cũng ngon, mẹ phải ăn thêm vài con."

Tôi vui vẻ nói: "Đằng kia còn có há cảo, mẹ không thích lắm sao? Con đi lấy cho mẹ nhé."

Mẹ tôi gật đầu: "Đi đi, lấy cho mẹ chồng con vài cái nữa."

Mẹ Dư Kiền vội vã khoát tay: "Tôi không thích món đó, các cô cứ ăn đi! Ôi bữa ăn đắt đỏ thế này, ăn bao nhiêu mới đủ hoàn vốn chứ!"

"......"

Bố mẹ tôi nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.

Bố mẹ chồng từ lúc ra khỏi nhà đến giờ mặt vẫn đăm đăm, như thể trách tôi không nên hoang phí như vậy.

Hai người này có bị làm sao không!

Tôi tức đến nghẹn lời, trừng mắt gi/ận dữ với Dư Kiền.

Dư Kiền luống cuống, vội vàng xoa dịu: "Con biết mẹ thích ăn gì rồi, con đi lấy, con đi lấy."

Chúng tôi cùng đi đến khu nướng, tôi chất vấn: "Mẹ em sao vậy? Tôi mời ăn mà còn sai sao? Hóa ra tôi rảnh hơi lắm tiền? Bỏ ra hơn năm triệu mà còn bị trách móc!"

Dư Kiền khuyên tôi: "Đừng nói to thế, có gì từ từ nói."

Tôi cười lạnh: "Giờ tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc với em. Nếu bố mẹ em thái độ như vậy thì lần sau có việc tôi chỉ mời bố mẹ đẻ, em đừng có ý kiến!"

Dư Kiền như muốn nói điều gì nhưng kìm lại: "Đừng thế mà, mẹ em chỉ là tiết kiệm quen rồi, không phải nhắm vào chị."

Tôi bĩu môi: "Nhắm vào? Lạ thật đấy! Chúng ta đã AA rồi, tôi tự ki/ếm tiền tự tiêu, tự bỏ tiền mời khách, mẹ em có quyền gì mà ý kiến? Cả năm nay tôi tiết kiệm được một trăm năm mươi triệu, dù bữa này có đắt cũng là chi tiêu hợp lý, không cần nghe ai càm ràm!"

Đúng lúc đó, giọng mẹ Dư Kiền vang lên: "Cô nhiều tiền thế sao còn bắt Dư Kiền xin tiền bọn tôi?!"

"Xin tiền gì cơ?"

13

Quay lại bàn ăn, mẹ Dư Kiền bắt đầu hạch hỏi.

"Tiểu Lâm, không phải bác nói cô, cô có tiền ăn buffet đắt thế này, còn cái túi kia cũng mới m/ua đúng không? Cô nhiều tiền hoang phí thế sao không biết quản chồng mình đi!"

Dư Kiền sốt ruột: "Mẹ, mẹ nói cái gì thế? Đang ăn uống ngoài đường đấy, có gì về nhà nói sau!"

Bố mẹ tôi nhìn nhau hỏi tôi: "Có chuyện gì thế con?"

Có chuyện gì, chắc lại Dư Kiền n/ợ tiền rồi còn gì!

Tôi khoanh tay: "Con cũng không biết phải quản Dư Kiền thế nào nữa."

Trước đây chính vì tôi quản quá nhiều nên Dư Kiền mới chẳng tiến bộ gì.

Thấy thái độ lạnh nhạt của tôi, mẹ Dư Kiền càng tức: "Cô giả bộ đấy à? Cô thật không biết?"

Tôi nói: "Bác có gì cứ nói thẳng đi."

Dư Kiền vẫn ngăn cản nhưng bố mẹ anh ta đã không thèm đếm xỉa.

"Tuần trước Dư Kiền lại lấy của bọn tôi ba mươi triệu, nói là trả n/ợ gì đó, cô có biết không?" Bố Dư Kiền nói.

Tôi trừng mắt nhìn Dư Kiền khiến anh ta sởn gai ốc.

Mẹ Dư Kiền bất mãn: "Hai vợ chồng già chúng tôi chỉ có chút lương hưu, còn lại là tiền để dành lo hậu sự, lẽ nào các cô muốn vét sạch mới hả?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
7 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hay khóc thì đã sao?

Chương 13
Tôi có thể chất dễ rơi nước mắt. Chỉ là vô tình đụng phải đại ca trường học, còn lỡ cắn mất một miếng bánh mì trong phần ăn sáng của cậu ấy. Cậu ấy mắng tôi vài câu. Tôi cuống đến mức nước mắt cứ rơi không ngừng, muốn giải thích nhưng khóc đến nỗi thở không ra hơi, chỉ có thể vừa khóc vừa ra sức khoa tay múa chân với cậu ấy. Cậu ấy nhìn tôi hồi lâu, càng nhìn càng im lặng. Cuối cùng thấy tôi khóc mãi không dừng được, cậu ấy dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc nữa.” “Bữa sáng này cho cậu ăn đấy.” Thấy tôi vẫn khóc, cậu ấy hoàn toàn hết cách, kéo tay tôi rồi khẽ nói: “Tôi xin cậu đấy.” Đến cuối cùng, cậu ấy bất lực đến mức nói: “Tan học đừng về vội.” “Tôi quỳ lạy cậu một cái được chưa? Đừng khóc nữa có được không?” ... Sau giờ học, cậu ấy kéo tôi vào một con hẻm nhỏ. Đảo mắt nhìn trái ngó phải một vòng, xác nhận không có ai xung quanh rồi mới hạ thấp giọng: “Cậu đừng kể chuyện này cho người khác biết đấy.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14.43 K
Bẫy Tình CHƯƠNG 27: HÀO QUANG