“Thế nhưng đó là người đã sinh thành dưỡng dục ngươi, là người vì ngươi tính toán đến tận hôm nay đấy.”
“Phải vậy, đó là người cả lòng cả mắt đều hướng về ta, vì ta tính toán đến tận hôm nay.” Ta cũng thở dài, “Nhưng nếu không có ta, di nương cũng nhẹ gánh hơn chút.”
Nghe đến đó, nàng cuối cùng cũng hạ mình ngồi xổm nhìn ta.
“Ch*t đi thì dễ dàng, ngươi không nghĩ đến Xuân nương sẽ ra sao sau khi ngươi ch*t sao?”
Ta chân thành nhìn thẳng vào mắt nàng: “Thưa mẹ, bọn hạ nhân chúng con chỉ là mạng hèn, sống cũng chỉ thêm khổ, chi bằng ch*t đi cho rảnh n/ợ…”
Nàng dường như cuối cùng cũng nhận ra ta thật sự quyết tâm tìm đến cái ch*t.
Trầm mặc hồi lâu, nàng lên tiếng: “Ngoài trời lạnh lắm, vào trong nhà nói chuyện…”
4
Trong phòng lò sưởi ch/áy hồng, hơi ấm tỏa khắp khiến ta quỳ dưới đất cũng đỡ hơn nhiều.
Đại thái thái uống cạn chén trà mới thong thả lên tiếng: “Đã đến tuổi gả chồng rồi, ta không coi ngươi là trẻ con nữa. Ta chỉ nói một câu, ngươi hãy lắng nghe…
“Chỉ cần ngươi yên phận lên kiệu hoa, ta tự khắc sẽ cho ngươi và Xuân nương một cái kết tử tế.
“Đời người bôn ba tất bật, rốt cuộc cũng chỉ vì mưu sinh. Sau khi ngươi xuất giá, đáng lẽ phải để Xuân nương hưởng phúc, cớ gì lại ép người mẹ đã vất vả nửa đời vì ngươi phải ch*t?”
Ta cúi đầu ngoan ngoãn: “Mẹ nói phải, sống hèn còn hơn ch*t vinh. Nếu được sống tử tế, ai lại muốn ch*t?
“Tuy việc hôn sự của con không do chính mình làm chủ, nhưng xin mẹ hiểu rõ: Dù con không có gì trong tay, nhưng ít nhất vẫn còn thân x/á/c này, mạng sống này. Một khi con liều mạng, thì chẳng ai có thể bắt ép được con.”
Quả đúng là “Nghèo sợ kẻ ngang tàng, ngang tàng sợ kẻ liều mạng”.
Đại phu nhân trầm ngâm giây lát rồi gật đầu: “Ý ngươi ta đã hiểu. Vậy ngươi muốn gì?”
“Xin mẹ… hãy đến gặp di nương của con.”
Đời người, rốt cuộc phải sống cho minh bạch.
Đời nàng, rốt cuộc cũng phải sống cho minh bạch.
5
Đại phu nhân không ngờ ta kịch liệt đòi ch*t, rốt cuộc chỉ đưa ra yêu cầu nhỏ nhoi ấy.
Nhưng nếu chỉ cần nói vài lời tử tế để ta yên tâm lên kiệu hoa, nàng cảm thấy việc này còn dễ dàng hơn dự tính, bèn kiên nhẫn đến gặp di nương.
Ta đứng ngoài canh phòng rất lâu. Khi đại phu nhân rời đi, ta bước vào thấy di nương mắt đỏ hoe, ngồi thẫn thờ trên đống củi. Thấy ta vào, nàng muốn khóc nhưng chỉ đỏ mắt, nước mắt đã cạn khô.
“Cô nương, đều tại ta không tốt, tại ta thân phận hèn mọn, liên lụy đến con…”
Ta đến nắm lấy tay nàng: “Đi thôi, ta về phòng đi. Căn nhà kho này gió lùa tứ phía, sao ở được.”
Di nương để mặc ta kéo tay, miệng đầy m/áu do răng g/ãy chưa kịp lau, giọng nghẹn ngào: “Đứa trẻ tốt như con, giá như không đầu th/ai vào bụng ta thì tốt biết mấy. Đều tại ta không biết tự trọng, cam tâm làm thiếp cho người ta. Lúc ấy, giá ta đ/ập đầu ch*t đi thì hơn, cứ sống lay lắt mà hại con…”
“Con xin cãi lời mẹ, mẹ nói không đúng.” Ta siết ch/ặt tay nàng, “Thế gian này rất đẹp, được đầu th/ai vào bụng mẹ để đến đây một kiếp, con cảm thấy vô cùng biết ơn…”
Xuân nương thực ra có nhan sắc mặn mà, tính tình lại dịu dàng. Khi mới vào phủ, vì nhan sắc quá nổi bật lại không khéo léo, bị quản sự đuổi vào hoa viên.
Hoa viên tuy không phải nơi cực khổ, nhưng cũng chẳng nhàn hạ, lại ít có cơ hội tiếp cận chủ nhân.
Nàng lại vui vẻ, ngày ngày chăm sóc hoa cỏ, ít khi ra ngoài.
Cho đến một ngày phụ thân ta s/ay rư/ợu xông vào, ngâm mấy câu thơ vụng về rồi kéo nàng dưới trăng hưởng cuộc mây mưa.
Sau đó, phụ thân ta sớm quên bẵng sự tồn tại của nàng.
Nàng cũng coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ: Cố gắng chịu đựng, tích đủ tiền chuộc thân.
Thế nhưng không ngờ lại có th/ai…
Nàng không đủ tinh khôn để giấu diếm, chẳng bao lâu bị phát hiện, suýt nữa bị đ/á/nh ch*t.
Nàng nói lúc ấy đã muốn ch*t, nhưng cái th/ai trong bụng phải làm sao? Rốt cuộc cũng là một mạng người…
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không đành lòng.
6
Lúc ta chào đời, người nhỏ nhắn nhăn nheo. Phụ thân ta liếc mắt nhìn qua rồi hất tay áo bỏ đi, sau này chẳng thèm ghé lại.
Xuân nương lúc đó còn trẻ, cả đời quanh quẩn trong hoa viên chẳng biết gì, không rành cách nuôi con, đành đi khắp nơi hỏi thăm, học lỏm từng chút một.
Nàng không phải thiếp thất chính thức, không đủ tư cách để phụ thân ta làm thủ tục minh bạch. Chỉ vì có con nên được coi như thị thiếp, nuôi ở viện phụ, được cấp một tiểu hầu nữ hầu hạ.
Cô hầu gái đó còn trẻ hơn cả nàng, cả hai đều không biết gì về nuôi dạy trẻ con.
Lúc đó thân thể ta cũng yếu ớt, thường xuyên đ/au ốm liên miên.
Xuân nương và tiểu hầu thay phiên túc trực bên giường. Th/uốc không uống được, họ liền dùng nước lau người hạ sốt cho ta.
Về sau, Xuân nương kiệt sức đến mức không còn sữa.
Nàng đành nghiến răng đến c/ầu x/in đại phu nhân cho bú nhờ đích tỷ.
Đích tỷ kiêu ngạo, năm tuổi vẫn đòi bú sữa người, khi bực bội thường đ/á/nh nàng, cắn đến chảy m/áu tươi ng/ực nàng, vết thương lành rồi lại rá/ch.
Nhờ vậy, để an ủi Xuân nương, đại phu nhân mời lão đại phu đến điều dưỡng cho ta. Bệ/nh tình giảm bớt, ta mới dần lớn lên.
Cũng nhờ phúc của đích tỷ, đồ bổ dưỡng lợi sữa được đưa ào ạt vào tiểu viện của chúng ta.
Xuân nương dành chút sữa ít ỏi cho ta, đồ bổ cũng nhường ta phần ngon, nuôi ta lớn lên bụ bẫm.
7
Về sau, nàng muốn tính toán cho tương lai ta.
Nàng nào không biết đại phu nhân kh/inh thường mình, chỉ là không còn cách nào khác.
Bị giam cầm trong tứ bức tường phủ đệ, người cao quý nhất nàng có thể với tới chỉ có đại phu nhân.
Chỉ là tấm lòng chân thành nàng dâng lên chẳng được đại phu nhân coi trọng, mà nàng cũng chẳng còn gì giá trị hơn để hiến dâng.
Sau chuyện này Xuân nương già đi nhiều. Nàng cảm thấy ta sắp bước vào hố lửa, nhưng lại không biết cách nào để c/ứu.