Bạch Phùng Thu quấn mình trong chiếc đại trường dày nặng, chỉ còn chiếc cổ thon dài lộ ra ngoài. Hắn cúi cổ khẽ ho, gương mặt ửng hồng như một con hạc trắng bị thương. Giờ mới là mùa thu, hắn đã không chịu được chút hơi lạnh nào.

Hắn đích thân tới phủ thương lượng về thân thể của mình. Theo kinh nghiệm của ta, vị Bạch công tử này e rằng không ưng ý môn thân sự này, chỉ đang khéo léo tỏ ý muốn thoái hôn.

Việc thoái hôn, ta đã quá quen thuộc.

- Nếu Bạch công tử trong lòng còn điều suy tính, ta sẽ nói rõ với lão gia của ngươi.

Lúc Bạch lão gia đến nói thân, đã ca ngợi con trai mình như mây như gió, cuối cùng mới vội vàng thêm một câu "hơi yếu ớt".

Những điều khác đều đúng, ăn nói tao nhã, dung mạo tựa trăng thu, nhưng điểm thể trạng yếu này hắn không nói rõ. Gặp mặt trực tiếp mới cảm nhận Bạch Phùng Thu chỉ cần thở được đã là may.

Mà ta bận rộn bên ngoài cần một hiền phu trông coi việc nội trợ.

Ta sai người lấy canh thiếp của hắn.

Bạch Phùng Thu nhìn người hầu rời đi, ngơ ngác nhìn ta: - Tống tiểu thư đây là định...

Ta đưa tay muốn đỡ hắn đứng dậy: - Không thể phụ sự tinh tế chu đáo của Bạch công tử, ta tiễn công tử về, sau đó đổi lại canh thiếp, môn thân sự này hủy bỏ.

Hắn nắm ch/ặt cánh tay ta, bàn tay siết lại trong chốc lát: - Tiểu nhân không...

Ta nghi hoặc nhìn hắn: - Ủa? Không gì?

Hắn nghiến răng: - Không phiền tiểu thư, ta có thể tự về được. Việc thoái hôn, ta sẽ thương lượng với phụ thân, xin đừng làm ảnh hưởng thanh danh của tiểu thư.

Ta nhướng mày, thanh danh của ta?

Đã là nữ m/a đầu không kiêng kỵ nam nữ rồi, còn gì để hư nữa?

Ta kiên quyết đỡ hắn ra cổng.

Bên cạnh sư tử đ/á đứng một thiếu niên tuấn tú nghển cổ.

Nhìn thấy ta dìu người ra, mắt hắn đỏ lên như ta là kẻ phụ tình.

Bạch Phùng Thu cũng nhìn thấy hắn, nghi hoặc cúi đầu, hơi thở mảnh mai phảng phất bên tai khiến lòng dậy lên rung động nhỏ.

- Tống tiểu thư, vị đó là...?

Ta theo ánh mắt hắn nhìn qua, thở dài: - Để ngươi thấy buồn cười, đó chính là vị kiên quyết muốn thoái hôn với ta.

Họ Bạch vừa dời đến Thiệu Thành, không rõ chuyện khắp thành đều biết này.

Bạch Phùng Thu lộ vẻ hiểu ra: - Đó chính là thanh mai trọng tình biểu muội?

Ta lắc đầu: - Không, đây là người thứ hai.

Một trận bụi bay lên, con ngựa dừng trước Trình Tầm Tri.

Trên ngựa xuống một thanh niên thân hình cao lớn, thẳng hướng về phía chúng tôi đi tới.

Ta chỉ về phía đó, giới thiệu với Bạch Phùng Thu: - Đó, vị này mới là người thứ nhất, thanh mai kia.

2

Hôm nay gió thổi chiều nào mà nhà họ Tống náo nhiệt thế.

Bạch Phùng Thu chỉ chính mình, cười nói đùa: - Tại hạ chính là người thứ ba?

Tính tình hắn khá tốt, ta cũng theo hắn mà cười.

Dương Thanh Tiêu chân dài, chẳng mấy chốc đã đi đến trước mặt ta: - Nương bảo hôm nay mời cô về nhà dùng cơm.

Hắn không thèm liếc nhìn Bạch Phùng Thu khiến động tác chắp tay thi lễ của hắn hơi gượng gạo.

Ta hạ tay Bạch Phùng Thu xuống, lòng trắc ẩn trào dâng, giúp hắn giải vây: - Mùa thu nhiều muỗi khó chịu thế, lát nữa ta sai người xông ít ngải c/ứu, kẻo lại cắn khách quý.

Bạch Phùng Thu khẽ cười.

Dương Thanh Tiêu mặt xám xịt: - Tống Nghênh Lý!

Ta mới nhìn hắn: - Nghe thấy rồi, cậu về trước đi, ta xong việc sẽ qua.

Hồi nhỏ Dương Thanh Tiêu còn đáng yêu hơn, giờ suốt ngày giương mặt lạnh, không biết ai n/ợ hắn tiền, thật là xui xẻo.

- Bận? Nương nghe nói hôm nay cô rảnh ở nhà mới sai tôi đến mời. Cô bận gì? Bận tiếp vị... gương mặt mới này?

Ta không thèm nhìn hắn, đỡ Bạch Phùng Thu lên xe, tùy miệng đáp: - Việc riêng, cậu không cần biết.

Người đ/á/nh xe hạ bục lên xuống, Bạch Phùng Thu hơi giãn cách với ta, ôn nhu nói: - Tống tiểu thư dừng chân ở đây là được rồi, việc thoái hôn liên quan hai nhà, ta về thương lượng kỹ với phụ thân, hẹn ngày khác tới phủ bàn bạc.

Hắn đã nói mấy lần, ta không tiện ép, đành tạm thôi.

Hắn vào xe, vén rèm vẫy tay từ biệt.

Gió nổi, thổi tung tóc dài che mắt hắn, khiến người ta không nhịn được muốn vuốt lại cho hắn.

Hắn phẩy tóc, mỉm cười với ta rồi lại vào trong xe.

Xe ngựa lăn bánh rời đi, lòng ta thở dài.

Bạch Phùng Thu tướng mạo tính nết quả thật nhất phẩm, chỉ tiếc thể chất quá yếu.

- Cô đã không nỡ để hắn đi như vậy?

Giọng nói thâm thúy vang lên bên cạnh.

Trình Tầm Tri nhìn chằm chằm ta, mím ch/ặt môi, vẻ mặt ngoan cường.

Ta liếc hắn, quay vào phủ: - Liên quan gì đến cậu?

Trước khi đính hôn, ta còn kiên nhẫn dỗ dành hắn, giờ thì thôi, tên đi/ên nhỏ khó dỗ lắm.

Ta bước qua ngưỡng cửa, Dương Thanh Tiêu khoanh tay đứng chờ một bên: - Mau lên ngựa ra đây.

Trình Tầm Tri bị tiểu ti giữ ở cổng, hắn hét theo ta: - Tống Nghênh Lý, ta với cô mới thoái hôn hai tháng đã tìm hạ gia khác, cô từng nói sẽ mãi chiều ta mà!

Ta không đáp, lưng hướng về phía hắn vẫy tay.

Lời dỗ người mà cũng tin.

3

Người đ/á/nh xe chọn con ngựa từ chuồng, ta lên ngựa từ cửa chính đi ra, Dương Thanh Tiêu lên ngựa bám theo, để mặc Trình Tầm Tri ở cổng.

Trước kia hai nhà Tống Dương láng giềng, ta cùng Dương Thanh Tiêu cùng trèo tường lớn lên. Dương Thanh Tiêu nhất quyết thoái hôn, Dương bá mẫu để bù đắp đã tặng ta tòa lão trạch đó, họ dời đến nhà mới.

Dù đã thoái hôn với Dương Thanh Tiêu, ta vẫn kính trọng Dương bá mẫu.

Bà sai người làm nhiều món ta thích, kéo ta lên ngồi chiếu trên: - Con bé này, không gọi là quên bác rồi phải không?

Ta rút từ tay áo hộp quà dài: - Sao dám ạ, quên ai chứ quên bác thì không thể.

Trong hộp là chiếc trâm ngọc bích thân trong suốt, bác rất thích, sai người cất cẩn thận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm