“Hả,” hắn đột nhiên cười lạnh một tiếng, nụ cười đó chứa đầy sự mỉa mai và á/c ý. Hắn nhìn Ôn Minh, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Cậu không phải chỉ nghĩ hắn ta biết nịnh nọt hơn tôi? Giỏi xã giao hơn? Trông như một công tử nhà giàu được yêu chiều sao?”

“Nhưng, Hứa Tiểu Vy,” hắn chuyển ánh mắt về phía tôi, trên mặt mang vẻ khoái trá tà/n nh/ẫn, “Cậu biết sự thật không?”

Hắn cố ý ngừng lại, thưởng thức ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, rồi như ném một quả bom, hướng về Ôn Minh và tất cả mọi người hiện diện, lớn tiếng tuyên bố:

“Hắn ta căn bản không phải con nhà giàu! Cũng chẳng có bố mẹ nào yêu thương hắn! Hắn càng không phải thiên chi kiểu tử được nuông chiều trong nhung lụa!”

“Hắn chỉ là một đứa trẻ mồ côi!”

“Một đứa bị bố mẹ ruột vứt bỏ từ nhỏ, không ai thèm nhận!”

Giọng hắn không to không nhỏ, nhưng trong hành lang yên tĩnh phía sau hội trường trao giải, lại vang đến tai từng người một.

Xung quanh lập tức ch*t lặng.

Tất cả mọi người đều choáng váng trước vụ “bóc phốt” bất ngờ này.

Có lẽ không ai ngờ được, vị học trưởng Ôn Minh luôn ôn hòa, vui vẻ, cư xử đúng mực, trông như được lớn lên trong gia đình hạnh phúc đầy yêu thương... lại là một đứa trẻ mồ côi.

Bởi từ cử chỉ đến sự tự tin, khoáng đạt trong con người anh, tất cả đều quá “đá/nh lừa”. Người ta vẫn luôn nghĩ, chỉ những ai được yêu thương đủ đầy mới có thể trưởng thành tươi sáng như vậy.

Nhưng Cố Thanh Xuyên đã dùng cách tà/n nh/ẫn nhất x/é toạc lớp “vỏ bọc” đó.

Nhìn gương mặt Ôn Minh đột nhiên tái đi, cùng những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, hắn dường như vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục dùng ngôn từ đ/ộc địa công kích cá nhân:

“Hắn từ nhỏ đã bị bố mẹ vứt bỏ! Cái vẻ ngoài ôn hòa lễ độ hiện tại của hắn toàn là giả tạo! Hắn hư ảo! Hắn lên mặt! Chẳng phải chỉ để lừa lấy sự ngưỡng m/ộ và yêu thích của người khác sao?!”

“Những kẻ bị bỏ rơi từ nhỏ như vậy, tâm lý chắc chắn có vấn đề! Không bình thường! Nếu không, tại sao bố mẹ hắn không muốn hắn? Tại sao lại vứt bỏ hắn?!”

“Tôi mới là người bình thường! Tôi có mẹ yêu thương! Gia đình tôi trọn vẹn!” Cuối cùng hắn chĩa mũi dùi về phía tôi, dùng giọng điệu gần như ra lệnh: “Hứa Tiểu Vy, cậu nên chọn tôi!”

Lời hắn dứt đột ngột.

Không phải hắn tự dừng lại.

Mà là do cú đ/ấm của Ôn Minh khiến hắn phải im bặt.

Cú đ/ấm này còn mạnh hơn, còn đ/au hơn lần trước trong nhà hàng.

Lớp vỏ ôn hòa của Ôn Minh đã bong tróc từng lớp khi Cố Thanh Xuyên buông những lời đ/ộc địa. Lúc này, khuôn mặt anh phủ một tầng sương lạnh, ánh mắt lạnh đến rợn người.

Anh thu tay lại, nhìn Cố Thanh Xuyên đang ôm mặt lùi lại, khóe miệng thậm chí rỉ m/áu, giọng lạnh như băng:

“Hình như, tôi chưa từng phủ nhận việc mình là trẻ mồ côi.”

Cảm xúc của anh rõ ràng không ổn. Sau khi đá/nh xong, anh thậm chí không thèm nhìn lại Cố Thanh Xuyên hay bất kỳ ai xung quanh, chỉ hít một hơi thật sâu rồi quay đi, bước về phía cuối hành lang không ngoảnh lại.

“Học trưởng!” Lòng tôi thắt lại, không suy nghĩ gì liền đuổi theo.

Nhưng Cố Thanh Xuyên lại một lần nữa túm lấy cổ tay tôi, trên mặt hắn vẫn còn nỗi đ/au và nh/ục nh/ã vì bị đá/nh, nhưng nhiều hơn là sự bướng bỉnh và hoang mang không thể hiểu nổi:

“Tại sao?! Rõ ràng tôi đã chứng minh mình mạnh hơn hắn! Tôi mới là người số một! Tại sao cậu vẫn chọn hắn?! Hắn rốt cuộc có gì quan trọng?! Khiến cậu phải vội vàng như vậy?!”

Đoàng! ! !

Một tiếng t/át vang giòn tan đột nhiên vang lên.

Cả hành lang như đóng băng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm