Cỏ Thơm Thành Lan

Chương 1

08/12/2025 07:50

Ngày Nương b/án ta vào cung, bà khóc nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Đều tại Nương vô dụng, không nuôi nổi hết lũ con. Đây là tất cả tích góp của Nương, con cầm lấy..."

Nhờ số tiền ấy đút lót, ta mới sống sót chật vật trong cung, từng đồng bổng lộc ki/ếm được đều gửi hết về nhà.

Nhờ tiền của ta, phụ thân m/ua được chức quan, lại đưa muội muội vào cung tham gia tuyển tú.

Muội muội nắm ch/ặt tay ta c/ầu x/in:

"Tỷ tỷ, muội không có chỗ dựa, chị gả cho Vương Phúc được không?"

Vương Phúc là thái giám đại tổng quản bên cạnh Thánh thượng, rất được sủng tín.

Vì tình thân, ta gả hắn, nhưng cuối cùng bị hànhz hạz đến ch*t.

Sau khi ch*t, ta mới biết số bạc lẻ Nương đưa ngày vào cung, chẳng qua chỉ bằng giá một chiếc trâm hoa bình thường của muội muội.

Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sắp bị b/án vào cung.

**1**

Màn đêm bao trùm cung thành, những chiếc đèn hoa sen ở bốn góc tường cung tỏa ánh sáng âm u.

Ta chạy trốn đi/ên cuồ/ng trong cung thành tĩnh mịch, gió lạnh lướt qua vết thương rỉ m/áu, nỗi đ/au x/é th!t lan khắp người.

Vừa thoát khỏi điện đường tử thần, một đôi bàn tay g/ầy guộc được c/ắt tỉa cẩn thận như m/a q/uỷ túm lấy cổ áo ta.

Chớp mắt sau, ta ngã vật xuống đất, bị chủ nhân đôi tay ấy lôi đi từng bước vào sâu trong điện.

Ta giãy giụa như đi/ên, hai chân đạp lo/ạn xuống nền đất, nhưng vô ích.

Khuôn mặt x/ấu xí khiến ta kinh hãi lại áp sát má ta, giọng nói the thé phát ra hơi thở âm lãnh:

"Không nghe lời như thế, ta phải dạy ngươi một bài học thật kỹ."

Dải lụa trắng siết ch/ặt cổ ta, không khí bị ép rời khỏi lồng ng/ực từng chút.

Ta chỉ có thể há miệng phát ra tiếng thở khàn khàn, mắt trợn trừng nhìn về phía trước cho đến khi mất ý thức hoàn toàn.

"Phương Thảo, con đừng trách Nương, Nương cũng bất đắc dĩ."

"Khóc... Nương có lỗi với con..."

Khi ý thức trở lại, bên tai văng vẳng tiếng khóc tức tưởi của người phụ nữ.

Khuôn mặt đạo đức giả trong ký ức lại hiện ra trước mắt, lòng ta bỗng trào dâng h/ận ý.

Người trước mặt vẫn chưa nhận ra dị thường của ta, tiếp tục diễn trò người mẹ tốt bất đắc dĩ phải b/án con:

"Đều tại Nương vô dụng, không nuôi nổi các con. Đây là tất cả tích góp của Nương, trong cung khác ngoài đời, con cầm lấy phòng thân."

Bà nhét vào tay ta mấy mảnh bạc vụn chưa tới nửa lạng, trong mắt vẫn lưu luyến.

Ta cúi nhìn số bạc trong tay, trong lòng cười lạnh.

Kiếp trước ta cảm kích khôn xiết, tưởng rằng nhà đưa hết số bạch ngân còn lại cho ta.

Thế là trong cung ta liều mạng cầu sinh, dành dụm từng đồng thưởng tiền, nguyệt lương đều gửi hết về cho mẹ.

Nhưng mỗi khi đến ngày thăm thân, ta đều không thấy bóng người nhà, chỉ nhận được một phong thư do người lạ mang đến.

Trong thư toàn những lời than vãn nhà khó khăn chồng chất.

Ta ngây thơ tin lời, không còn oán trách việc nhà không đến thăm.

Về sau, trong cung tổ chức đại tuyển, muội muội Lý Chiêu Chiêu của ta được chọn vào cung làm tú nữ.

Khi nàng tìm đến ta, ta mới biết nhà đã khấm khá hơn, phụ thân m/ua được chức quan nhỏ, để tiến xa hơn lại đưa muội muội vào cung.

Ta thương muội nên hết lòng chiếu cố.

Nhờ sự giúp đỡ của ta, muội muội được diện kiến thiên tử, được chút sủng ái.

Nhưng cảnh đẹp không dài, chẳng bao lâu nàng thất sủng.

Nàng lại tìm đến ta, nắm ch/ặt tay ta khóc lóc c/ầu x/in:

"Tỷ tỷ, muội không có chỗ dựa, c/ầu x/in tỷ gả cho Vương Phúc được không?"

Vương Phúc là thái giám đại tổng quản bên cạnh thiên tử, rất được sủng tín.

Vì tình thân, dù biết Vương Phúc có thú tính không ai hay, ta vẫn nghiến răng gả cho hắn.

Có sự trợ giúp của Vương Phúc, muội muội bước lên mây xanh, từng bước leo lên ngôi phi tần.

Nhưng tất cả đều đ/á/nh đổi bằng việc ta ngày ngày bị Vương Phúc ng/ược đ/ãi , đ/á/nh đ/ập.

Biết tin muội muội lên ngôi phi tần, ta tìm đến cầu c/ứu, mong thoát khỏi biển khổ.

Nhưng nàng quay đầu báo lại với Vương Phúc.

Vương Phúc cực gh/ét phản bội, thẳng tay hànhz hạz ta đến ch*t.

Trước khi ch*t, ta mới vỡ lẽ, số bạc lẻ Nương đưa ngày ấy chỉ bằng giá một chiếc trâm hoa bình thường của muội muội.

Việc đưa ta vào cung căn bản không phải vì nhà khó khăn, chỉ là phụ thân muốn đưa ta vào cung liều một phen. Hơn nữa, mẹ ta sợ sau này muội muội vào cung làm tú nữ không có ai chiếu cố.

Đáng h/ận vì cái gọi là "m/áu chảy ruột mềm", ta để họ bòn rút tận xươ/ng tủy, đến khi vắt kiệt giá trị cuối cùng!

Người bên cạnh vẫn lảm nhảm những lời giống như kiếp trước, ta nắm ch/ặt số bạc trong tay, lạnh lùng nhìn thẳng vào bà.

"Đến giờ rồi, con phải đi."

Dứt lời, ta quay người bước đi, mặc kệ tiếng gọi sau lưng.

Cách một kiếp người, ta lại bước vào chốn cung cấm trùng trùng.

Những kẻ đã h/ãm h/ại, làm nh/ục ta kiếp trước, ta sẽ không tha một ai.

**2**

Vào cung, ta được phân đến Ngự Hoa Viên làm việc.

Thiên tử hiện tại rất thích dạo chơi ở Ngự Hoa Viên, không ít cung nữ tranh nhau đến đây hầu hạ.

Kiếp này ta dùng số bạc đó đổi lấy chức ở Ngự Hoa Viên, vì một cơ hội.

Cơ hội tiếp cận Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử kiếp trước là hoàng tử có cơ hội lớn nhất lên ngôi, cũng là hoàng tử được thiên tử sủng ái nhất hiện nay.

Kiếp trước, Tam hoàng tử từng ngã xuống hồ Thiên Lý.

Nước hồ đầu xuân vẫn còn lạnh buốt, dù được c/ứu kịp nhưng vì ngâm nước quá lâu nên để lại bệ/nh căn.

Hồ Thiên Lý khá xa xôi, ngoài ta không ai muốn đến.

Điều này vừa cho ta cơ hội.

Tính đúng ngày Tam hoàng tử rơi xuống nước, ta canh thời gian đi đến gần đó, bỗng thấy một bóng người lén lút vội vã đi qua.

Ta vội núp sau núi giả ẩn mình, nhìn rõ khuôn mặt tiểu thái giám kia rồi mới lao đến bờ hồ.

Người trong hồ bất động, không một tiếng kêu c/ứu.

Lòng ta gi/ật mình, lập tức nhảy xuống nước kéo người lên bờ.

Tam hoàng tử vẫn nhắm nghiền mắt, khuôn mặt ngọc bích không có dấu hiệu tỉnh lại.

Lòng dạ đ/ộc á/c thế, dùng th/uốc mê ném người xuống hồ!

Kiếp trước Tam hoàng tử sống sót được quả là mệnh lớn.

Sợ hoàng tử lại để lại bệ/nh tật, ta vác người chạy thẳng đến Thái Y Viện.

Có lẽ kẻ hại người đã dọn sạch khu vực xung quanh, suốt đường đi ta không gặp ai.

Ngẫu nhiên lại tạo thuận lợi cho ta.

Ngự y trong Thái Y Viện thường đến Thọ Khang Cung bắt mạch, đương nhiên từng thấy Tam hoàng tử được nuôi dưỡng dưới trướng Thái hậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11