Cỏ Thơm Thành Lan

Chương 3

08/12/2025 07:54

Ta mỉm cười đáp lời, chuyện trò cùng nàng vài câu.

Nàng thấy ta dễ nói chuyện, liền vội vàng bộc lộ mục đích:

"Hôm nay là lễ trăm ngày của Thất công chúa, Hiền Phi nương nương đang được sủng ái, hẳn là cảnh tượng hiếm có khó tìm."

"Tiểu nữ đang làm việc tại cung Lưu Hoa, cô nương sao không giao lễ vật cho ta, để kịp ra tiền điện chiêm ngưỡng đại lễ?"

"Cô nương yên tâm, ta nhất định sẽ đưa lễ vật của Tam hoàng tử đến tận tay!"

Nàng thề thốt dõng dạc, ta giả bộ do dự rồi đưa vật phẩm cho nàng.

Cung nữ trước mặt ánh lên vẻ đắc ý, ôm đồ vật vội vã rời đi.

Ta bình thản nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng thầm mong Hiền Phi nương nương sẽ không khiến ta thất vọng.

Yến tiệc diễn ra suôn sẻ, ta lặng lẽ đứng sau lưng Yên Hằng, chờ đợi vở kịch lớn khai màn.

Trên cao đài, Hiền Phi ngồi cạnh Thiên tử khẽ cười nhắc đến món quà Yên Hằng tặng:

"Thiếp nghe nói chuỗi ngọc anh lạc này Từ gia đã hao tổn rất nhiều công sức mới tìm được, vô cùng tráng lệ."

"Thiếp thực sự tò mò, nên đã sai người mang lễ vật đến."

Hiền Phi mơn trớn đứa bé trong lòng, nữ nhi khúc khích cười giơ tay với lấy.

"Hôm nay để Tiểu Thất xem, Tam ca ca của nàng yêu quý nàng đến nhường nào, được chứ?"

Lời vừa dứt, Hiền Phi đã sai người mang vật phẩm lên, chẳng hề hỏi ý kiến Yên Hằng.

Yên Hằng nh.ạy cả.m nhận ra điều bất ổn, ta nhân lúc rót rư/ợu thì thầm:

"Điện hạ không cần lo lắng."

Yên Hằng như đã hiểu ra, không ngăn cản.

Trong ánh mắt liếc, ta thấy Hiền Phi khựng lại khi mở hộp gỗ đàn hương, sau đó bình thản đặt chuỗi ngọc vào tay Thất công chúa.

Ta nhếch mép cười, nụ cười chưa tắt thì công chúa trên cao đã oà khóc thảm thiết.

Hiền Phi cũng gào lên thảng thốt khi thấy công chúa nổi mẩn đỏ khắp người. Nàng như người mẹ yêu con hơn mạng sống, hung hăng ném chuỗi ngọc xuống đất.

Nàng quay sang Yên Hằng quát hỏi:

"Thất công chúa không thể đụng vào nho! Trên này sao lại có nước nho?"

"Tam điện hạ! Ngài đã nhẫn tâm đến mức không dung nổi huynh đệ ruột th!t sao? Tiểu Thất chỉ là một công chúa thôi mà!"

Đương kim Thiên tử trước khi lên ngôi từng chứng kiến huynh đệ tương tàn, ám sát lẫn nhau, nên vô cùng gh/ét việc cốt nhục h/ãm h/ại nhau.

Lời của Hiền Phi đã chạm vào nghịch lân của Thánh thượng.

Thánh thượng lập tức quát lớn: "Yên Hằng, ngươi thật là láo xược!"

Yên Hằng liếc nhìn ta, sau đó thong thả đứng dậy hành lễ:

"Phụ hoàng hãy ng/uôi gi/ận."

Ta theo sau quỳ xuống tạ tội:

"Bệ hạ hãy ng/uôi gi/ận, việc này có nhiều điểm khả nghi."

Hiền Phi lập tức gi/ận dữ quát: "Bệ hạ còn chưa nói gì, tên tỳ nữ này dám tự tiện chen ngang! Người đâu, lôi nàng xuống trượng trách hai mươi trượng!"

Yên Hằng đứng che trước mặt ta:

"Phụ hoàng, Lan Trạch là đại cung nữ bên cạnh nhi thần, mọi việc ở điện Thanh Vân đều do nàng quản lý."

"Lễ vật tặng Thất muội cũng do nàng toàn quyền phụ trách, nay xảy ra sai sót, hãy nghe nàng giải thích."

Hiền Phi thấy vậy liền tấn công dồn dập:

"Nàng là người của ngài, đương nhiên sẽ đỡ tội thay!"

"Bệ hạ, Tiểu Thất chưa đầy một tuổi đã gặp họa, nếu có mệnh hệ gì, thiếp... thiếp cũng không sống nổi!"

Dứt lời, Hiền Phi lảo đảo như sắp khóc ngất.

Ta lập tức quỳ phục xuống đất, lớn tiếng ngắt lời:

"Bệ hạ, chuỗi ngọc anh lạc đó không phải do Tam hoàng tử tặng!"

Bị ngắt lời đột ngột, Hiền Phi không thể giả vờ ngất được, đành gi/ận dữ trừng mắt nhìn ta.

Nàng định phản bác, nhưng Thiên tử đã lên tiếng trước:

"Ngươi nói rõ cho trẫm nghe, vật này rốt cuộc từ đâu mà đến?"

Ta bình tĩnh tiếp lời:

"Vật hại người này từ đâu đến, nô tỳ không rõ."

"Nô tỳ chỉ biết nó không xuất phát từ điện Thanh Vân. Chuỗi ngọc anh lạc Tam hoàng tử tìm được vẫn còn tại điện, chưa từng đưa đến cung Lưu Hoa."

"Điện hạ từng nói sẽ tự tay tặng cho Thất công chúa, nên đã sai người đợi đến cuối yến tiệc mới mang đến."

"Tam điện hạ để thể hiện sự coi trọng với công chúa, đã tự tay khắc tên thánh hiệu của công chúa lên chuỗi ngọc. Hơn nữa, công chúa mới trăm ngày, việc dị ứng với nho cực kỳ bí mật, điện hạ làm sao biết được?"

"Mọi người trong cung đều biết, Tam điện hạ đối đãi rộng lượng, sao lại không dung nổi huynh đệ ruột th!t!"

"Kính mong bệ hạ minh xét!"

Theo hiệu lệnh của Thiên tử, Vương Phúc nhặt chuỗi ngọc bị ném dưới đất dâng lên.

Chỉ một cái liếc mắt, Thiên tử đã x/á/c nhận đây là đồ giả, không thể nào do Yên Hằng tặng, huống chi trên đó chẳng có chữ khắc nào.

Khi chuỗi ngọc giả được nhặt lên, tâm Hiền Phi đã rơi xuống vực thẳm, nhưng nàng vẫn cố chấp không chịu nhượng bộ:

"Ngươi nói dối! Rõ ràng chính ngươi sai tỳ nữ đưa đến cung Lưu Hoa! Ngươi rõ ràng đang bao che cho Tam hoàng tử!"

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hiền Phi:

"Hiền Phi nương nương có nhân chứng không?"

Hiền Phi nói ra tên cung nữ, Thiên tử lập tức sai người bắt cung nữ đến.

Vừa thấy ta, cung nữ liền chỉ trích:

"Là cô ta, là cô ta bảo ta đưa đồ đến cung Lưu Hoa! Nô tỳ thực sự không biết gì hết!"

Cùng lúc đó, người được phái đến điện Thanh Vân đã trở lại yến tiệc, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo.

Thiên tử ra hiệu, Vương Phúc tiến lên mở hộp, bên trong lộ ra một chuỗi ngọc anh lạc lấp lánh rực rỡ.

Khác hẳn với đồ giả, mọi người trong yến tiệc đều biết đây mới chính là lễ vật của Tam hoàng tử.

Đối mặt với cáo buộc của cung nữ, ta thản nhiên chất vấn:

"Ngươi lấy gì chứng minh là ta sai ngươi đưa vật đó đến cung Lưu Hoa?"

Để khiến ta và Tam điện hạ không thể biện bạch, dưới sự sắp xếp của Hiền Phi, không ai chứng kiến cảnh ta tiếp xúc với cung nữ này.

Giờ đây, kẻ c/âm như hến, không thể biện minh chính là cung nữ trước mặt.

Mọi chuyện đã rõ như ban ngày, Tam hoàng tử lần này bị người h/ãm h/ại.

Còn kẻ chủ mưu, ánh mắt mọi người không tự chủ hướng về Hiền Phi đang tái nhợt mặt mày.

Thấy đại cục đã định, Hiền Phi lập tức đỏ mắt nhìn Thiên tử:

"Bệ hạ..."

"Bệ hạ! H/ãm h/ại công chúa, vu oan hoàng tử, kẻ đứng sau âm mưu này tâm địa đ/ộc á/c rõ rành rành, bệ hạ tuyệt đối không thể dung túng!"

Ta nắm lấy thời cơ lại lần nữa c/ắt ngang Hiền Phi. Yên Hằng hiểu ý, tiếp lời ta nói:

"Phụ hoàng, ngày trước nhi thần bị hại rơi xuống nước, Hoàng tổ mẫu từng trừng ph/ạt nặng Bùi thứ nhân. Tổ mẫu cũng từng nói, nếu sau này còn kẻ nào mưu hại hoàng tộc, sẽ thi hành hình ph/ạt như xưa."

"Hôm nay Thất muội gặp nạn, nhi thần vô cùng đ/au lòng, nguyện tự mình truy tìm hung thủ cho muội muội."

Dứt lời, ánh mắt Yên Hằng lạnh như băng, giọng nói đầy uy nghiêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11