**Chương 24: Trâm Vàng Vạn Lượng**

"Cái... cái này cô lấy ở đâu ra?"

Ông lão Cố không đợi tôi trả lời, vội cúi sát mặt vào chiếc trâm vàng, giọng khản đặc vì xúc động: "Trời ơi... tay nghề tuyệt luân!"

"Sợi vàng này mảnh hơn tóc, dẻo như tơ nhện, từng lớp uốn lượn chính x/ác đến từng ly - đây là kỹ thuật 'đối lũy' và 'kháp điền' đỉnh cao trước thời Minh, ngày nay không ai làm lại được! Ánh ngọc này... nhìn độ óng ánh, khí chất cổ xưa phải được nuôi dưỡng qua hàng trăm năm, không thể giả mạo được. Cách gắn ngọc vào vàng vẫn là kỹ thuật 'châu tương' nguyên bản, hoàn mỹ tự nhiên, không chút gượng ép!"

Ông ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt rực lửa như gặp lại tri kỷ: "Cô bé, cô thật sự muốn b/án chiếc trâm này?"

"Tôi trả năm trăm triệu!"

Thẩm Giai Hảo chưa kịp kinh ngạc đã gi/ận dữ nắm tay Cố Lưu Vân: "Lưu Vân, ông nội anh có phải ruột th!t không? Sao không giúp cháu dâu tương lai mà lại hùa theo Thẩm Nhược Đình lừa tiền em?"

Cố Lưu Vân vội kéo cô ta lại. Tôi mỉm cười lắc đầu: "Lão gia Cố, nhưng Thẩm tiểu thư đã đặt trước chiếc trâm này rồi."

Quay sang Thẩm Giai Hảo, tôi nhấn mạnh: "Lão gia đã định giá - trâm này trị giá 500 triệu. Vậy một tỷ của cô, tôi nhận qua chuyển khoản nhé?"

Mặt Thẩm Giai Hảo biến sắc. Cô ta làm gì có một tỷ! Dù có cũng không đời nào m/ua chiếc trâm của tôi!

Nhìn cô ta định trốn tránh, Cố Lưu Vân bỗng thấy bẽ mặt. Những ngày qua bị vai "ân nhân c/ứu mạng" và đường mật ngọt ngào của Thẩm Giai Hảo làm cho mê muội, giờ phút này chàng bỗng tỉnh táo lại.

Thẩm Trường An nhanh chóng nhận ra sự khó chịu của Cố Lưu Vân, lập tức bước tới: "Tôi trả thay cho Giai Hảo." Một tỷ lập tức được chuyển vào tài khoản tôi.

Nhìn tin nhắn báo có tiền, tôi khẽ nhếch mép: "Vậy xin phép các vị." Tôi quay lưng bước đi, mặc kệ ánh mắt hằn học của Thẩm Giai Hảo.

Cô ta ngước nhìn Cố Lưu Vân định than thở, nhưng kinh hãi phát hiện chàng đang nhìn theo bóng lưng tôi với vẻ hoài niệm khó hiểu.

"Lưu Vân ca ca, anh nhìn gì thế?"

"Anh cảm thấy... chị của em có gì đó quen thuộc kỳ lạ. Có lẽ... do hai người là chị em nên hơi giống nhau?"

Thẩm Giai Hảo cười gượng, trong lòng dậy sóng: Họ khác cha khác mẹ, giống cái gì? Đừng bảo hắn nhớ ra điều gì?

Lão gia Cố nhìn cảnh tượng, lắc đầu ngao ngán. Ông thà chọn Thẩm Nhược Đình làm cháu dâu còn hơn cô tiểu thư vô duyên này. Tiếc là đứa cháu trai ng/u muội cứ đinh ninh ân nhân!

**Chương 25: Cửa Hàng Xuyên Không**

Tôi hớn hở chuẩn bị rời đi. Với nhà hàng xuyên thời gian, tôi bỏ luôn ý định liên hệ công ty du lịch. Giờ chỉ cần chăm sóc tốt thực khách cổ đại - chỉ cần họ để lại vài món đồ cổ, chữ nghĩa hay tiền xưa, đem về hiện đại b/án là thành bạc tỷ.

Để vận hành nhà hàng, tôi ghé phố thương mại nổi tiếng nhất Z thị, đặt m/ua đồ ăn từ các lão hiệu danh tiếng. Thông thường m/ua đồ nguyên giá như vậy sẽ lỗ sấp mặt, nhưng nhà hàng cổ đại của tôi có cách ki/ếm lời riêng. Làm "kẻ buôn chuyền" vừa nhàn lại tiết kiệm thời gian.

Các quản lý nghe yêu cầu đều vui vẻ nhận lời, kết bạn Zalo với tôi. Tôi còn ký hợp đồng với tiệm trà sữa, siêu thị lớn, đặt m/ua mấy tủ đông dự trữ nguyên liệu. Nhớ đôi huynh muội họ Sư mê mẩn mì Ý, tôi m/ua nguyên thùng đủ vị!

Trở về núi bằng xe khách, tôi lắp tiền Ngũ Đế lên cửa đúng lúc shipper tới. Chất đầy đồ vào kho và tủ lạnh xong cũng đã 3 giờ chiều. Thấy xe giao hàng khuất dạng, tôi quay vào nhà hàng vặn tiền Ngũ Đế.

"Khách cổ ơi, nữ thần mì Ý của các vị tới đây!" Tôi hào hứng cố định đồng tiền thì nghe tiếng hò reo đẫm m/áu vang lên.

"Hắn ở đằng trước!"

"Đuổi theo gi*t hắn!"

Tôi hoảng hốt ngồi thụp xuống, liếc qua cửa sổ. Trời ơi, đường cổ đại ki/ếm tiền của tôi vừa mở màn đã sắp tạch?

**Chương 26: Truy Sát**

Xa xa, bọn người mặc đồ đen như sát thủ đang luồn lách trên sườn núi. Mặt che vải, tay cầm đ/ao cong sáng loáng! Đột nhiên, một tên sát thủ nhìn về đống rơm gần đó gầm gừ: "Ai đó?"

Một tiều phu vai gánh củi r/un r/ẩy đứng lên: "Dạ... tiểu nhân chỉ là phu ki/ếm củi thôn dưới..."

Nhưng tên sát thủ đã vung đ/ao ch/ém xuống! M/áu đỏ tươi b/ắn tung tóe. Người tiều phu ngã vật, giãy giụa vài cái rồi bất động. Tên kia vẫn không yên tâm, đ/âm thêm hai nhát nữa rồi gằn giọng: "Không để mống nào sống sót!" trước khi tiếp tục lùng sục.

Tôi co rúm người không dám thở. Tay run run vặn đồng tiền Ngũ Đế. Cảnh vật mờ ảo, nhà hàng trở về hiện đại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bé con thi được 148 điểm khóc đòi vào Đại học Bắc Kinh

Chương 6
Tôi, trưởng phòng tuyển sinh Đại học Kinh Bắc, bị một kẻ tâm thần hành hung ngay trong khuôn viên trường. "Tìm đúng người rồi, tại sao không cho bảo bảo này vào Kinh Bắc?" "Cô căn bản không biết vì để đỗ vào Kinh Bắc, bảo bảo này đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tội lỗi." Cô gái túm lấy cổ áo tôi, miệng không ngừng xưng bảo bảo, cao 1m65, nặng 165 cân. Cô ta mặc một bộ đồ liền thân trẻ sơ sinh cỡ đại, đội mũ hoa dành cho trẻ em, trên cổ đeo một chiếc bình sữa đen sì. Tôi ngẩn người, gỡ cổ áo ra, kiên nhẫn hỏi: "Bạn học, trước tiên bạn bình tĩnh lại đã, công tác tuyển sinh đại học đã kết thúc rồi, không thể nào xảy ra sai sót được." Nghĩ một chút, tôi bồi thêm một câu: "Năm nay bạn thi được bao nhiêu điểm?" Lời vừa dứt, "bảo bảo" trước mặt lập tức trở nên kích động. Cô ta dậm chân huỳnh huỵch, đống thịt trên người cũng rung lên bần bật theo. "Điểm số! Các người lớn chỉ biết đến điểm số!" "Đại học Kinh Bắc chính vì có những giáo viên tuyển sinh vô liêm sỉ, chỉ biết nhìn vào điểm số như các người, mới biến thành một ngôi trường sùng bái điểm số tầm thường." "Chẳng lẽ bảo bảo thi được 148 điểm thì không thể vào Kinh Bắc sao?" "Bảo bảo yêu Kinh Bắc nhất, bảo bảo chỉ yêu Kinh Bắc, bảo bảo muốn đến Kinh Bắc đi học!" "Bảo bảo muốn, bảo bảo muốn!" Cô ta điên rồi!
Hiện đại
Tình cảm
0
Thuê Phu Quân Chương 8