Hơn Mười Ba Năm

Chương 5

26/10/2025 12:27

Mà tôi thì hoàn hảo kế thừa ý chí của ông ấy, đây cũng là lý do tại sao ông ấy cứ muốn gả tôi đi cho bằng được.

Theo logic của ông thì là: "Một nhà chỉ cần một con cá muối là đủ."

Thấy tôi và Chu Chỉ, ông vội giả bộ bận rộn cầm điện thoại lên làm việc.

Thực ra, tôi nghe rõ ràng suy nghĩ trong đầu ông là: "Lúc nãy bộ dạng cá muối của ta không bị Tiểu Chu nhìn thấy chứ?"

"Không sợ không sợ, ta là bố vợ cậu ta mà! Có cá muối chút thì sao, đằng nào Ôn Vãn cũng gả đi rồi, công ty cũng giao hết rồi!"

"Theo đuổi mười ba năm! Nghĩ lại Ôn Đại Cường ta cũng là tay chơi khét tiếng thương trường, sao hồi đó không nhận ra nuôi khứa này thành con rể, thiệt đủ đường."

"À mà... phim truyền hình của ta vừa xem tới tập nào nhỉ?"

Tôi ho khẽ, liếc nhìn bố đầy kh/inh bỉ.

Còn Chu Chỉ thì hoàn toàn nhập vai phò mã, xách đủ thứ lỉnh kỉnh vào nhà tôi.

Còn tôi, đương nhiên là tranh thủ lúc này moi lời từ ông bố cá muối rồi!

Sau lần thứ mười liếc nhìn bố, cuối cùng ông cũng miễn cưỡng rời khỏi ghế sofa, cùng tôi vào bếp.

Tôi ra đò/n phủ đầu: "Bố, ông có chuyện gì giấu con phải không?"

Chỉ thấy bố tôi há hốc mồm cả buổi, chẳng nói được chữ nào.

Nhưng không sao, tôi vẫn nghe được tiếng lòng hoảng lo/ạn của ông.

"Hay là vợ sai con gái đến thẩm vấn ta?"

"Có chuyện gì đâu! Chẳng qua giấu chút tiền riêng thôi! Đàn ông tử tế ai chẳng giấu tiền riêng!"

"Hay là chỗ nào bị phát hiện rồi? Chỗ máy hút mùi trong bếp, hay dưới đáy bồn cầu?!!"

Tôi vội ngắt lời ông, sợ nếu không nhanh thì bố sắp khai hết chỗ giấu tiền cả đời rồi.

"Con muốn hỏi về chuyện của Chu Chỉ, cậu ấy nói đã theo đuổi con mười ba năm, sao con chẳng có chút ấn tượng nào?"

Câu hỏi vừa buông ra, bố tôi đơ người.

Ông nghi hoặc: "À, Tiểu Chu theo đuổi con mười ba năm thật mà, con không biết sao? Trong mười ba năm đó hai đứa trao đổi thư từ không dưới trăm bức, sau này bố còn đặc biệt đẩy số liên lạc của cậu ấy, thấy hai đứa nói chuyện cũng tốt mà, Tiểu Chu không phải hay comment mấy cái status linh tinh của con lắm sao?"

Tôi há hốc miệng, không thốt nên lời.

Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ viết thư cho một người, đó là đứa trẻ mồ côi viện trợ của bố tôi.

Vì vấn đề tuổi tác và tính cách nên sống một mình trong trại trẻ mồ côi, không ai nhận nuôi.

Hồi bố tôi tài trợ cho trại trẻ thấy đứa bé này thông minh, lại cùng tuổi tôi nên quyết định chu cấp phần lớn chi phí sau này.

Hồi nhỏ, bố từng dẫn đứa bé đó về nhà chơi một lần.

Lúc đó tôi cũng bé, mãi mới có bạn cùng tuổi chơi cùng, chưa đầy nửa ngày đã thân thiết.

Nhưng tôi không thể nào liên tưởng đứa trẻ tóc hơi dài, nở nụ cười e thẹn ngày ấy với Chu Chỉ bây giờ!

Tôi cứ tưởng đó là con gái, nhất quyết kéo cậu ấy chơi trò gia đình cả ngày, còn đặc biệt nhường cho cậu ấy làm mẹ, còn tôi làm bố.

Giờ nghĩ lại, trong ký ức mờ ảo, hình như tôi còn bắt chước cảnh nam chính hôn nữ chính trong phim để hôn cậu ấy.

Thảo nào lúc đó biểu cảm cậu ấy thay đổi, tôi cứ tưởng là vui, hóa ra là ngại ngùng!

Lúc cậu ấy về, tôi còn đặc biệt tặng rất nhiều váy và thú bông ưa thích, dặn dò phải thường xuyên mặc váy cho dễ thương.

"Vả lại, hồi đó con không gọi cậu ấy là Chu Chu sao!"

Lý do tôi nhầm cậu ấy là con gái, chính vì mẹ và bố tôi lúc nào cũng Chu Chu trước, Chu Chu sau.

Ai nghe cũng tưởng là con gái cả!

Bố tôi nghe xong, ngây thơ nói: "Chu Chỉ Chu Chỉ, gọi Chu Chu có sai đâu, với lại hồi đó người ta lần đầu đến nhà chơi, bố mẹ không muốn nhiệt tình để cậu ấy đỡ ngại sao!"

Tôi: Đúng, các người không khách khí! Thành ra tôi cũng hết khách sáo mười ba năm! Tâm sự tuổi hồng đều kể hết với người ta rồi!

"Khoan đã, tôi và Chu Chỉ không phải hôn nhân gả b/án sao?"

Tôi chợt nhớ, hồi đó bố tôi hùng h/ồn nói nhà đối phương chắc chắn thích tôi, lúc đó tôi còn tưởng do mình xinh xắn hay quen biết trước với bề trên.

"Là hôn nhân gả b/án đấy! Tiểu Chu không có bố mẹ, bố chu cấp lâu như vậy cũng coi như nửa phần bề trên, thế chẳng phải hôn nhân gả b/án! Nhưng người khác là gả giữa các gia tộc, còn nhà ta là tiêu thụ nội bộ."

"Với lại th/ủ đo/ạn kinh doanh của Chu Chỉ là do chính tay bố đào tạo, thông minh hơn con nhiều!"

Tôi nhìn ông bố đầy tự hào.

Bố ơi, ông không thấy mình quá đáng sao!

Tôi nói trước khi đăng ký kết hôn nên gặp gia đình Chu Chỉ, sao cậu ấy bảo không cần gấp, bố cũng quả quyết nói bề trên sẽ thích tôi, té ra bề trên là chính ông!

Tôi lại nhớ tới công ty từng đến tìm hiểu công việc của Chu Chỉ trước hôn nhân, sao thấy quen quá.

Hóa ra đó là chi nhánh dưới tay bố tôi!

Biết được sự thật, tôi vội vã bỏ lại bố, quay lên lầu.

Những lá thư xưa và chiếc điện thoại cũ tôi chưa vứt, kỷ niệm quá quý nên đều cất trong ngăn tủ đầu giường.

Cắm sạc điện thoại, đăng nhập WeChat, cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Chu Chỉ khăng khăng giữ hình tượng lạnh lùng!

"Ôn Vãn, em thích người thế nào?"

Đây là tin nhắn tôi nhận được vào kỳ nghỉ hè cấp ba.

Nội dung ngắn gọn, hỏi bất ngờ.

Lúc đó tôi tưởng cô gái trẻ cuối cùng cũng biết yêu, nên trò chuyện không chút khách sáo.

Chỉ là hồi cấp ba tôi đang mê mẩn hình tượng tổng tài lạnh lùng, nên hồi âm cũng viết rất giống nam chính tiểu thuyết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhạn Quy

Chương 7
Trong lễ tấn phong Hoàng hậu, chính tay ta trao Phượng Ấn cho tri kỷ. Nàng mỉm cười với ta: "Không phải chứ đồng chí? Ngươi lại nhận cả cái chức vụ nhạt nhẽo này?" Ta cúi đầu cung kính: "Thánh thể trâu ngựa trời sinh, chỉ cần bạc đầy túi, làm gì chẳng được." Đây là ám hiệu chỉ hai kẻ xuyên việt như chúng ta mới hiểu. Suốt mười năm lăn lộn trong cung cấm, tay nhuốm máu tanh, cuối cùng cũng tay trong tay bước lên đỉnh cao quyền lực. Ta tưởng trò chơi nhàm chán này đã thông quan. Cho đến nửa canh giờ sau, Đông Xưởng vớt từ giếng khô lên một thi thể nữ bị lột da mặt khi còn sống. Trên cổ tay tử thi, hiện rõ ấn ký xuyên việt giống hệt tri kỷ của ta. Gân cốt ta lạnh buốt. Nếu kẻ chết dưới giếng là tri kỷ... Vậy người phụ nữ đứng trước mặt ta trong đại điện, cười cười đối đáp ám hiệu với khuôn mặt ấy... Là ai?
Cổ trang
Hệ Thống
Báo thù
2