Bác sĩ Tạ, Ăn Nấm Không?

Chương 5

26/10/2025 11:01

Tôi dùng thẳng Wechat của anh ấy đăng dòng trạng thái kèm chú thích:

【Bàn tay vàng bác sĩ Tạ.】

9

Sau khi triển lãm khai mạc, sức nóng dư luận tiếp tục tăng cao, các chủ đề liên quan liên tục lên top tìm ki/ếm.

Tạ Hoài cũng được bệ/nh viện cử tham gia hoạt động chủ đề:

Dùng nghệ thuật làm cầu nối, hỗ trợ bệ/nh nhân giải tỏa cảm xúc.

Thế là tôi chính thức được mời tham gia dự án sáng tác cộng đồng "Cảm xúc hóa hình".

Từ chuẩn bị vật liệu, chọn chủ đề, đến hướng dẫn vài bệ/nh nhân phác họa, sáng tác tự do, tôi và Tạ Hoài tiếp xúc thường xuyên hơn trước.

Chúng tôi cùng x/á/c định giáo án, cùng bố trí không gian.

Khi tôi vẽ phác thảo ở hành lang phòng bệ/nh, anh ấy ngồi bên cạnh mở hồ sơ bệ/nh án ghi chép.

Thỉnh thoảng khuỷu tay chạm nhẹ, cả hai đều không né tránh.

Bình luận tràn ngập sự phấn khích:

【Á á cảm giác tình yêu học đường là đây sao!】

【Nhóm bệ/nh nhân đâu có vẽ, họ đang đẩy thuyền thật này!】

Mọi thứ đều diễn ra theo đúng dự tính của tôi.

Cho đến khi Tần Vũ xuất hiện trở lại.

10

Hôm đó vừa kết thúc buổi dạy vẽ cộng đồng, điện thoại tôi đổ chuông liên hồi. Là Tần Vũ.

Tôi gọi lại, giọng anh ta nhanh chóng cất lên, ôn hòa như thường lệ: "Rảnh nói chuyện chút không?"

"Bây giờ ư?"

"Ừ, dưới phòng tranh em."

Liếc nhìn đồng hồ, tôi đành xuống lầu.

Anh ta đứng trước cửa kính, tay cầm ly cà phê, thấy tôi liền mỉm cười: "Dạo này em hình như luôn tránh mặt anh."

Tôi không phủ nhận, cũng không qua loa: "Anh có việc gì thì cứ nói đi."

Tần Vũ đặt cà phê lên bàn, giọng điệu như đang bàn hợp tác:

"Chúng ta vẫn đang bàn kế hoạch triển lãm series tiếp theo. Vốn, qu/an h/ệ, quảng bá, anh đều có thể tiếp tục hỗ trợ."

Tôi gật đầu nhẹ.

"Nhưng anh cần em cho câu trả lời rõ ràng."

Lòng tôi chùng xuống.

Anh ta cười điềm tĩnh, thoáng chút tiếc nuối:

"Lâm Niệm, em biết anh luôn không chỉ coi em là nghệ sĩ hợp đồng."

"Anh hy vọng chúng ta có thể tiến xa hơn." Ánh mắt anh ta nhìn thẳng, nhưng ẩn chứa sự cứng rắn khó từ chối, "Không chỉ gắn kết trong công việc."

Không khí đột nhiên ngột ngạt, tôi vô thức ngẩng lên, phát hiện biểu cảm anh ta vô cùng nghiêm túc.

"Tổng Tần..." Tôi mở lời, cố xoa dịu,

"Anh luôn là đối tác mà em kính trọng..."

"Anh có thể đợi." Anh ta ngắt lời, giọng vẫn bình thản,

"Nhưng triển lãm tới sẽ liên quan nhiều ng/uồn lực hơn. Anh cần x/á/c định khoản đầu tư này dựa trên mối qu/an h/ệ vững chắc hơn."

Anh ta ngừng lại, nói rất khẽ:

"Em biết tính anh mà. Không thích thứ gì không chắc chắn."

Tôi im lặng, chỉ cảm thấy ng/ực hơi nghẹn.

"Không phải đe dọa đâu." Anh ta cười, giọng vẫn ôn hòa,

"Chỉ là anh không muốn đầu tư cho người sẽ không ở lại."

Không chút đường lui.

Tôi gượng cười đứng dậy: "Để em suy nghĩ thêm."

Anh ta không ngăn cản, chỉ nói:

"Hy vọng em không để anh đợi lâu."

Rời quán cà phê, tay chân tôi lạnh ngắt.

Cảm giác kìm kẹp vô hình khiến tôi nghẹt thở.

Bình luận tĩnh lặng vài giây rồi bỗng dâng trào:

【Ngột ngạt quá... người đàn ông này quá cao tay】

【Không quát tháo nhưng khiến người ta không còn lựa chọn】

【Mau tìm lão Tạ đi! Mau thoát ra đi!】

Đứng giữa phố đông người qua lại, tôi chợt muốn tìm một giọng nói có thể xoa dịu mình.

11

Tối hôm đó trời đổ mưa. Mưa như trút nước trên ô cửa kính mờ đi.

Tôi dọn đống thiệp mời trên ghế sofa, tắt đèn, co ro trong góc phòng khách.

Ngồi bất động rất lâu.

Tôi vẫn nghĩ kiểm soát nhịp điệu là nắm được cảm xúc.

Nhưng cảm xúc như đám nấm.

Mọc chỗ nào, biến dị sao, đều không nghe lời tôi.

Khi sợi nấm mất kiểm soản, chuông cửa vang lên.

Tôi tưởng nghe nhầm. Nhưng chuông lại reo.

Mở cửa, Tạ Hoài đứng ngoài, nửa người ướt sũng.

"Anh..." Chưa nói hết câu, tôi đã bị anh kéo vào lòng.

Hơi lạnh từ mưa vẫn còn trên người anh.

"Cửa sổ nhà em mở, nhưng đèn tối om." Anh nói "Anh rất lo."

Tôi bị anh ôm ch/ặt, hít thở toàn mùi hương của anh.

"Không phải anh bảo không đến?"

"Anh không chắc em có muốn anh đến không."

Tôi giấu mặt vào vai anh, giọng nghẹn ngào: "Em không biết."

"Thế bây giờ?"

"Giờ thì có." "Phòng tranh em có lẽ không mở được... em đuổi việc nhà tài trợ rồi." "Anh có giống nhà tài trợ tiếp theo không? Chúng ta cùng mở xưởng nhé..."

12

Chúng tôi cuộn tròn trên sofa, tôi quấn chăn, tay ôm ly trà bưởi.

Tạ Hoài dùng khăn lau tóc cho tôi.

"Lâm Niệm."

"Hửm?"

"Em còn nhớ không? Khoảng năm năm trước vào mùa hè, ở ngã tư gần quảng trường Nhân Dân, có cụ già đột ngột ngã xuống."

Tôi gi/ật mình.

"Hôm đó anh vừa trực đêm, đứng ngoài đám đông, thấy mọi người vây quanh mà không rõ tình hình."

"Em ở giữa đám đông, hô mọi người đừng vây quá khít, nói sẽ ảnh hưởng lưu thông khí."

"Em hỏi, có bác sĩ không." Tôi không kịp phản ứng, đó là chuyện của tôi.

"Lúc ấy em mồ hôi nhễ nhại, quỳ xuống ấn ng/ực cho cụ già, động tác chuẩn khiến anh tưởng em học y."

Cổ họng tôi nghẹn lại: "... Là em ư? Anh chắc chứ?"

"Chắc chắn."

Tạ Hoài gật đầu,

"Em vừa ấn vừa thở gấp, bảo không học y, chỉ có chứng chỉ sơ c/ứu. Em hỏi anh: 'Anh là bác sĩ à? Vậy anh chỉ huy, em phối hợp.'"

"Lúc đó là năm đầu anh làm bác sĩ nội trú. Không ngờ gặp tình huống cấp c/ứu, tay run bần bật. Chính em đã bình tĩnh giúp anh ổn định."

Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, hôn lên mu bàn tay.

"Anh muốn xin liên lạc của em, em bảo vội đi thi, cúi đầu thu sách rồi chạy mất."

"Nhưng em đ/á/nh rơi cuốn vở tiếng Anh, bìa ghi tên em." Tôi nhìn anh choáng váng.

Chứng chỉ sơ c/ứu... kỳ thi, đám đông... áo sơ mi xanh!

Hình ảnh vị bác sĩ trẻ r/un r/ẩy quỳ bên cụ già.

Cảnh tượng bỗng hiện về từng khung hình, như ai kéo tấm màn ký ức.

"Khoan đã" Tôi đột ngột nắm cổ tay anh, mở to mắt nhìn, "Tạ Hoài, lúc đó anh mặc áo sơ mi xanh đậm phải không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi người chồng giàu nghìn tỷ từ chối trả 20.000 viện phí, tôi ly hôn

Chương 7
Phó Diễn An - tỷ phú giàu có - sẵn sàng chi cả ngàn tỷ mở triển lãm nghệ thuật tốt nghiệp cho nữ sinh đại học mà anh ta bảo trợ suốt hai năm, nhưng lại không chịu bỏ ra hai chục ngàn để chi trả viện phí điều trị cho con trai mình. Sau khi đứa con gục chết trước mặt tôi vì mất nước do tiêu chảy nặng, trái tim tôi nguội lạnh, đưa cho hắn tờ đơn ly hôn. Nhìn thấy giấy chứng tử đính kèm trong hồ sơ, Phó Diễn An bất giác bật cười: 'Xin lỗi, anh không ngờ tiêu chảy mà cũng chết người được.' 'Anh biết em đau lòng, nhưng không sao, ba ngày nữa Ly Ly sẽ sinh.' 'Cô ấy rất biết điều, cũng rất biết ơn sau suốt thời gian được bảo trợ. Anh đã thống nhất với cô ấy rằng sau khi đứa bé chào đời sẽ đưa về cho em nuôi. Em cứ yên tâm làm bà chủ nhà họ Phó, chỉ có điều kiện là em phải cho phép Ly Ly thường xuyên đến thăm con.' 'Không cần đâu.' Tôi cười nhạt, 'Tôi chỉ muốn ly hôn.'
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta
Vượt Rào Chương 26