Tôi kh/inh bỉ liếc nhìn Hứa Kiều Nhi: "Úi, lại là cái đồ vô liêm sỉ đến cư/ớp đồ tốt của người khác nữa này!"

Hứa Kiều Nhi mặt đỏ phừng phừng vừa định nói gì thì Hứa Dũng Hoa đã lên tiếng.

"Lý Lan Hoa! Ai cho phép mày nói chuyện với Kiều Nhi như thế!!"

"Còn ai cho phép mày nói chuyện với tao kiểu đó!" Tôi ngẩng cao cằm, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào hắn. "Mày còn biết tao là chị dâu không? Chưa nghe câu 'chị dâu như mẹ' bao giờ à? Có ai nói chuyện với mẹ mình như thế không!!"

"Mày...!" Hứa Dũng Hoa tức gi/ận đến đỏ cả cổ.

Tôi khịt mũi lạnh lùng, ánh mắt soi mói ba người họ: "Chà chà, nhà họ Hứa dạy con cái thế nào mà ra ba đứa bất hiếu thế này! Nào, gọi mẹ nghe xem."

Hứa Dũng Hoa giơ nắm đ/ấm định đá/nh tôi, Hứa Dũng Hưng vội ngăn lại.

Hứa Dũng Hưng nở nụ cười nhưng ánh mắt như rắn đ/ộc: "Chị dâu, bây giờ bố không có nhà đâu. Chị hoặc là đưa vải ra rồi cúi đầu xin lỗi Kiều Nhi, hoặc là em có cả vạn cách khiến chị sống không bằng ch*t. Chị chọn đi!"

"Dọa tao? Hai mày còn non lắm."

Tôi nheo mắt cười q/uỷ dị, gi/ật gi/ật áo mình rồi quay ra mở toang cổng hét lớn:

"Bác Lý ơi, chú Hoàng ơi, các bác các chú ơi! Mọi người làm ơn bênh vực cháu với, nhà họ Hứa không coi con dâu là người, cư/ớp hết đồ nhà ngoại cho cháu đem cho Hứa Kiều Nhi. Cháu không cho thì hai em chồng còn đá/nh cả chị dâu nữa, hu hu..."

"Hôm qua con bé Nạm Nạm nhà cháu ốm, cháu chỉ cho nó ăn quả trứng nhặt được thôi mà mẹ chồng đã đ/ập vỡ đầu cháu. Mọi người xem này, đầu cháu còn nguyên vết thương to đùng thế này mà vẫn bắt ra đồng làm việc."

"Chồng cháu nộp hết lương cho mẹ chồng, Hứa Kiều Nhi được ăn trứng gà bột mỳ trắng, còn cháu chỉ được ăn bánh ngô đen với rau dại. Đấy cũng đành."

"Mọi người biết đấy, cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, chỉ có mỗi đứa em trai. Nó thấy cháu ở nhà họ Hứa khổ sở, đến cái áo lành lặn cũng không có nên m/ua cho cháu mảnh vải. Vậy mà họ cũng không buông tha. Số cháu khổ quá, cháu sống làm gì nữa!"

Hứa Dũng Hoa xông tới kéo tay tôi, mặt đen sì: "Lý Lan Hoa! Im miệng ngay!!"

6.

Tôi vừa dụi nước mắt vừa khóc: "Mọi người thấy chưa, em chồng tôi ngày nào cũng đối xử với chị dâu thế đấy."

Dân làng xì xào bàn tán:

"Ông Từ Kiến Quốc bề ngoài đạo mạo nói gia phong nghiêm minh, ai ngờ cả nhà đối xử với Lan Hoa như thế."

"Chứ sao? Nhà nào lại để mẹ chồng tước hết lương của con trai đã có vợ? Thế thì Lan Hoa sống bằng gì? Còn cư/ớp cả đồ nhà ngoại cho cháu gái. Phụt! Đúng là không ra người! Hai em chồng còn dám đá/nh chị dâu, thật là coi trời bằng vung!"

"Nhà họ Hứa cưng chiều con gái ai chả biết. Hứa Kiều Nhi suốt ngày không làm việc, lười chảy thây lại còn coi thường người khác. Từ khi Lan Hoa về làm dâu, cô ta coi chị dâu như đầy tớ. Có đứa em chồng như thế thì tôi cho một trận từ lâu rồi."

"Làm sao mà dám? Cả nhà họ đều bênh vực cô ta mà. Tiếc là nhà ngoại Lan Hoa yếu thế, chứ nhà nào có vài anh em trai thì đã đến phá nhà họ rồi."

...

Hứa Dũng Hưng không giữ được nụ cười giả tạo: "Chị dâu, chị nói bậy gì thế? Vào nhà nói chuyện."

Hắn vừa nói vừa túm tay tôi kéo vào.

Tôi ôm đầu thét lên: "Không! Không được! Đừng đá/nh cháu!!"

Hứa Kiều Nhi không nhịn được nữa: "Lý Lan Hoa! Đừng có diễn trò nữa! Lấy mảnh vải thì sao? Anh cả có thứ gì tốt mà chẳng cho em! Sao từ khi chị về đây lại không được?"

Có người không nhịn được: "Kiều Nhi, không phải bác nói nhưng anh cả đã có vợ thì lo cho vợ con là đúng rồi. Cháu muốn gì thì xin bố mẹ, cứ nhè đồ của chị dâu mà vơ thì còn mặt mũi nào?"

"Sau này cháu về nhà chồng, em chồng cư/ớp đồ thì cháu có vui không?"

Hứa Kiều Nhi trợn mắt: "Cần gì bác lo! Ba anh trai em sẽ bảo vệ em! Còn có bố mẹ em nữa, lắm mồm thì xem em bảo bố em trị các bác sau!"

"Hả? Nhà họ Hứa tự coi mình là vua à? Nếu chúng tôi không bầu bố cháu làm trưởng thôn thì xem cháu làm gì được!"

"Đủ rồi!" Bố chồng vội vàng từ đâu chạy về quát lớn: "Đứng túm tụm trước cổng nhà ai nhục lắm!"

Tôi thấy ông liền chạy đến khóc lóc: "Bố ơi, em chồng lại cư/ớp vải của con. Lần trước nó lấy giày da của con thì thôi, lần này quá đáng quá. Nó còn bảo hai em chồng đá/nh con nữa. Con không sống nổi nữa rồi. Hôm qua bố vừa hứa sẽ công bằng, vậy mà hôm nay em chồng đã cư/ớp đồ của con."

Bố chồng nhìn con gái quát: "Suốt ngày gây chuyện! Có mỗi mảnh vải mà cũng tranh giành!"

Tôi cười lạnh - rõ là đang m/ắng xéo mình.

Bố chồng quay sang tôi: "Lời bố nói vẫn có hiệu lực, vào nhà đã."

Tôi bĩu môi: "Bố phải hứa trước mặt mọi người là từ nay không cho em chồng lấy đồ của con nữa."

Bố chồng mặt xám xịt: "Bố hứa."

7.

Có lẽ bố chồng đã dặn dò gì đó, mấy người họ tuy nhìn tôi với ánh mắt hằn học nhưng không dám làm gì.

Bữa tối, tôi gắp liên tục trứng gà cho mình và con gái, chẳng mấy chốc đĩa trứng đã hết sạch.

Con bé kéo tay tôi lắc đầu, tôi mỉm cười xoa đầu nó ra hiệu không sao.

Tôi lại đưa đũa sang món cà rốt xào th!t lợn, chỉ gắp th!t. Cả đĩa chẳng được mấy miếng, gắp hết lớp trên lại lật tìm lớp dưới.

Hứa Kiều Nhi không vui: "Chị dâu ăn uống thế nào đấy? Toàn gắp th!t không, lật tung cả đĩa lên, thật là mất lịch sự!"

Tôi chỉ vào vết thương trên trán mình và con gái: "Hai mẹ con chúng tôi là b/ệnh nhân, ăn chút th!t cá thì sao? Nếu chị không nhầm thì lần trước em bị cảm nhẹ, mẹ còn nấu canh gà cho em ăn suốt tuần đấy nhỉ?"

"Hai mẹ con chị không quý như em, chỉ cần ăn chút th!t bồi bổ là được. Bố nhỉ? Bố không nói sẽ công bằng sao? Không lẽ em ốm thì được bồi dưỡng, còn hai mẹ con chị thì không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
7 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0