Khi những người lính lần lượt quỳ xuống chiếu mềm lạy bà cụ, tôi mới chợt tỉnh lại.

“Bà yên nghỉ nhé, chị Tống Kỳ nhất định sẽ hạnh phúc!”

“Bà cứ yên tâm, chị Tống Kỳ sẽ được chăm sóc b/éo trắng b/éo tròn.”

“Bà đừng lo, đằng sau chị Tống Kỳ còn có cả đám lính chúng cháu, không ai dám b/ắt n/ạt chị ấy đâu!”

Cách họ nói giống như đang hô khẩu hiệu.

Nhưng thực sự đã lấp đầy trái tim trống trải của tôi.

Dân làng đều tin rằng sau khi người ta qu/a đ/ời, chỉ khi tâm nguyện được hoàn thành thì họ mới yên lòng ra đi.

Tâm nguyện của bà chính là mong tôi được sống tốt.

Giờ đây, có nhiều người đến hứa với bà như vậy!

Bà chắc chắn sẽ tin rằng tôi có thể sống thật tốt!

Nước mắt tôi không kiềm được mà rơi xuống.

Lục Thượng Đình cũng đã cầm nén hương, quỳ gối xuống với vẻ mặt đầy chính khí.

Khi mở miệng, toàn là những lời hứa:

“Lục Thượng Đình tôi xin hứa ở đây, sẽ một lòng một dạ đối với Kỳ Kỳ suốt đời, mong bà yên nghỉ!”

Hàng xóm láng giềng đều trố mắt nhìn.

Những người nông dân chất phác cả đời, từng thấy cảnh tượng như thế này bao giờ.

Họ không khỏi xì xào bàn tán, không biết những người đến đây là ai.

“Chẳng lẽ là chồng của Kỳ Kỳ?”

“Trời ơi, phó đoàn trưởng à?”

“Chu Diệp Bách làm sĩ quan đội hậu cần, tôi đã thấy là ổn rồi, giờ Kỳ Kỳ lại còn cưới được cả phó đoàn!”

Lục Thượng Đình cắm nén hương vào lư hương.

Ba cái lạy đầy thành ý.

Anh vẫy tay ra hiệu, một nhóm chiến sĩ theo lệnh đi vào nhà bếp, người rửa bát, người lau nhà.

Những việc linh tinh có lẽ tôi phải làm cả đêm mới xong, thì chỉ loáng cái đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Nhìn những gương mặt trẻ trung ấy, tôi ngại ngùng không thôi, vội mời mọi người đi ăn tiệm.

Lục Thượng Đình ngăn tôi lại: “Mọi người vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về, chưa kịp về nhà. Đợi khi chúng ta tổ chức đám cưới, sẽ có dịp mời họ ăn uống, bây giờ để họ về nghỉ ngơi đã.”

Tôi sửng người, đám lính trẻ đã lên xe rời khỏi sân.

Hàng xóm xung quanh nhìn tôi và Lục Thượng Đình với ánh mắt vui vẻ, má tôi nóng bừng, đang định giới thiệu thì Lục Thượng Đình đã lên tiếng trước.

Mấy câu ngắn gọn khiến hàng xóm càng nhìn anh càng quý mến.

“Tốt, thật tốt! Anh này nhìn thế nào cũng giỏi hơn Chu Diệp Bách!”

“Phó đoàn trưởng tốt lắm, đều đã được Đảng kiểm nghiệm rồi, phẩm chất chắc chắn không vấn đề gì!”

“Bà nội Kỳ Kỳ lần này thật sự có thể yên lòng rồi. Giá mà tôi có được chàng rể như thế này, tôi sẵn sàng nằm vào qu/an t/ài ngay bây giờ.”

Những lời đùa cợt dừng ở mức vừa phải.

Nhìn trời càng lúc càng tối, mọi người cũng lần lượt giải tán.

Là cháu gái duy nhất của bà, tôi đương nhiên phải thức đêm canh linh cữu, Lục Thượng Đình ở lại cùng tôi, thức trắng suốt ba ngày ba đêm.

Mấy lần tôi buồn ngủ quá dựa vào vai Lục Thượng Đình, anh bất động như tượng, đưa tay ôm tôi vào lòng.

“Ngủ một chút đi, có anh canh đây.”

Giọng nói trầm khàn mang đến cảm giác an toàn vô cùng.

Ba đêm này.

Là ba đêm tôi ngủ say nhất trong hai năm trở lại đây.

Như lời bà từng nói, kết hôn rồi, có chỗ dựa rồi, lòng cũng yên ổn hơn.

Tất nhiên.

Với điều kiện là chỗ dựa ấy thật sự đáng tin cậy.

7

Tang lễ của bà kết thúc.

Theo tập tục làng quê, tôi hỏa táng bà, rồi rải tro xuống sông.

Làm xong mọi việc.

Lục Thượng Đình hỏi tôi về phong tục trong làng, liệu có ảnh hưởng đến việc tổ chức tiệc cưới không.

Tôi lắc đầu: “Làng không kiêng kỵ chuyện này, miễn là chuyện vui thì mọi người đều hoan nghênh.”

Anh mỉm cười hài lòng, dẫn tôi lên huyện.

Anh nói, phải chụp ảnh cưới, còn phải m/ua váy cưới nữa.

Dù không có nhiều tiền nhưng anh vẫn muốn mời đầu bếp khách sạn về làng nấu cỗ đãi bà con.

Lúc này, ảnh cưới là thứ rất hiếm.

Bước vào studio, thay váy cưới, trang điểm xong, tôi gần như không nhận ra chính mình trong gương.

Lục Thượng Đình nhìn tôi đầy vui mừng, ánh mắt lấp lánh: “Em thật đẹp, không, ngày thường em cũng xinh lắm, ý anh là… cứ luôn miệng nói sẽ mang hạnh phúc đến cho em, nhưng anh lại cảm thấy được cưới em về mới là điều hạnh phúc nhất đời anh.”

Tôi khoác tay anh, trước ống kính má đỏ bừng, không kìm được nụ cười.

“Chú rể hôn cô dâu một cái đi, đừng ngại ngùng, những bức ảnh này sẽ là minh chứng cho tình yêu của hai người.”

Thế là.

Nụ hôn đầu tiên của tôi và Lục Thượng Đình đã đọng lại trong bức ảnh ấy.

Một bộ ảnh cưới mười sáu tấm, đóng thành tập.

Trong đó, tấm anh mặc quân phục nắm tay tôi được phóng to chỉnh sửa kỹ lưỡng đặt trong khung ảnh.

Tuần tiếp theo.

Lục Thượng Đình bắt đầu lo liệu chuẩn bị cho tiệc cưới.

Tôi vẫn đi dạy học như thường, lúc nghỉ thì nghỉ.

Thỉnh thoảng cùng các chị các dì đi phố, m/ua vài bộ chăn ga màu đỏ, vài bộ quần áo mới cũng màu đỏ.

Đang đắm chìm trong niềm vui mới cưới.

Thì vị khách không mời kia lại xuất hiện.

Chu Diệp Bách trên tay cầm vài hộp yến sào và túi trái cây, bước vào cửa liền sửng sốt.

Rồi anh ta dịu dàng nói: “M/ua vài bộ chăn đỏ là phải rồi.”

Anh ta đặt đồ xuống bàn, rồi lấy từ trong túi ra tờ đơn xin kết hôn.

“Đây là đơn kết hôn anh mới làm, mang theo hộ khẩu rồi, em rảnh bây giờ thì chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé, đã báo trước rồi, giấy phép sinh con cũng có thể làm luôn.”

Vẻ mặt thành khẩn của anh ta như thật sự quyết tâm muốn cưới tôi.

Tôi mỉm cười, chỉ tay về phía bức ảnh cưới trên tường: “Thấy chưa? Em đã kết hôn rồi?”

Anh ta nhíu mày, đôi mắt dán ch/ặt vào bức ảnh.

Anh ta cười trước: “Đừng đùa nữa, lấy tờ poster giả làm ảnh cưới gì thế. Anh biết bây giờ đang thịnh hành chụp ảnh cưới, nhưng giá đắt lắm, không đáng đâu. Em muốn chụp thì chúng ta chụp vài tấm thôi, cũng đừng treo lên tường, anh không ăn ảnh…”

Tôi bình thản nhìn Chu Diệp Bách.

Không nói lời nào.

Anh ta cũng cảm nhận được không khí căng thẳng, lại chăm chú nhìn kỹ bức ảnh.

Càng nhìn, nét mặt anh ta càng nhăn lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta vung đao tàn sát cả nhà nam chính.

Chương 6
Xuyên việt đến nơi này, Hệ Thống bảo ta phải giúp gã nam chính đào hoa truy đuổi lại nữ chính. Để được về nhà, ta từ một nha hoàng quét dọn leo lên làm thông phòng khổ sở, dựa vào mười năm khuyên nhủ không ngừng, cuối cùng khiến hắn rước chủ mẫu về bằng mười dặm hồng trang. Ta trao lại ấn tín quản gia, lòng tràn ngập niềm vui chờ Hệ Thống đưa về. Nào ngờ Hệ Thống trở mặt. [Nhiệm vụ cập nhật: Chủ mẫu sắp lâm bồn, đề nghị chủ nhân tự giáng làm người hầu thô lậu, hầu hạ chủ mẫu ở cữ, cả đời không rời phủ, hoàn thành giai thoại 'một đời một kiếp một đôi' của họ.] Ngay sau đó, Hầu Gia cẩn thận che chở bụng dạ chủ mẫu: - Ngươi thân phận thấp hèn, đáng lý nên đánh chết cho xong. Uyển Uyển rộng lượng tha mạng, từ nay ngươi ra hậu viện rửa bô đêm, đừng ra ngoài chướng mắt. Ta sờ lên vết sẹo xấu xí sau lưng - dấu tích ngày ấy đỡ đao cho hắn, bật cười. Người hiền lành bị dồn đến đường cùng, giết vài kẻ... cũng không sao chứ?
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
0
Sơ Phi Chương 8