Nếu gió xuân có ý thương hoa

Chương 3

07/12/2025 13:59

**Chương 10**

Vương Tú khuyên ta nên sớm đến tạ lỗi với Quý phi, tốt nhất là chọn lúc đông người. Như vậy, vì giữ thể diện, nàng ắt sẽ làm ra vẻ tha thứ cho ta trước mặt thiên hạ.

Nhưng ta quá hèn nhát.

Trốn trong cung thất mấy ngày liền, chẳng dám bước chân ra ngoài.

Cuối cùng, không còn cách nào khác.

Chi bằng cứ theo sách vở, lấy cái ch*t để tạ tội!

Những ngày tháng run sợ này quả thực hànhz hạz ta khôn xiết.

Thế là trong một đêm gió lộng trăng mờ, ta lén lút lẻn vào cung của Quý phi.

Đừng hỏi tại sao lại là ban đêm.

Bởi ban ngày ta không dám ra khỏi cửa.

Trong điện ngát mùi hoa nhài dễ chịu.

Quý phi dường như ngủ không ngon giấc, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại.

Ta tìm được cây xà ngang chắc chắn nhất.

Ném mấy lần mới quăng được dải lụa gấm hồng lên đó.

Kê xong ghế đẩu, vừa đưa cổ vào vòng dây...

Đã thấy Quý phi trên giường tỉnh giấc, hai mắt tròn xoe nhìn ta.

Đôi mắt nàng đẹp như ngọc bỗng mở to:

"M/a à!!!!!!"

Ta gi/ật mình h/ồn vía lên mây, chân đạp hụt.

Cảm giác ngạt thở dâng lên, ta giãy giụa giữa không trung.

Quý phi lúc này mới hoàn h/ồn, vội chạy tới đỡ lấy ta:

"Tần Quý nhân, ngươi làm cái trò gì thế!"

Sự thực chứng minh, tr/eo c/ổ không nên chọn lụa quá đẹp.

Vì đồ đẹp thường chẳng bền.

Ngay giây tiếp theo, ta nghe thấy tiếng vải lụa đ/ứt phựt.

**Chương 11**

Quý phi dường như rất tức gi/ận. Ta cúi đầu, không dám thở mạnh.

Chỉ thấy đôi hài thêu cá chép đỏ của nàng lúc lắc trước mắt.

Cuối cùng, nàng dừng chân trước mặt ta.

Quý phi khom người xuống.

Dùng tay nâng cằm ta lên, buộc ta phải nhìn thẳng vào gương mặt tuyệt sắc kia:

"Tần Quý nhân, bổn cung thật không hiểu nổi."

"Chỉ vì bổn cung m/ắng ngươi một câu 'ủy mị', ngươi liền muốn t/ự v*n?"

Ta x/ấu hổ thừa nhận:

"Thần thiếp vốn định đến tạ lỗi với nương nương..."

Quý phi suýt bật cười vì tức:

"Rồi sao? Đừng nói với bổn cung là ngươi đang chơi đu đấy nhé!"

Ta thật lòng muốn tr/eo c/ổ.

Trước đây, tỷ tỷ cả bị b/ắt n/ạt về khóc lóc, luôn miệng nói thà ch*t đi cho xong.

Nhị tỷ tính khí còn nóng nảy hơn, thường bảo 'đến lắm thì cũng chỉ ch*t'.

Nay nghĩ lại, quả là diệu kế.

Quý phi bất lực, dùng ngón tay chọc vào trán ta:

"Tỷ tỷ nhà ngươi, một đứa âm hiểm, một đứa đ/ộc địa."

"Cả nhà giả heo ăn th!t hổ, sao lại nuôi ra một cái bánh bao nhỏ như ngươi?"

Nói rồi nàng véo má ta, thở dài mãn nguyện:

"Ồ, má mềm mại y hệt bánh bao."

Ta ngơ ngác chớp mắt:

"Nương nương quen biết tỷ tỷ thần thiếp?"

Quý phi khẽ nhếch mép cười, nụ cười nhuốm vẻ nghiến răng:

"Ừ, tử địch đấy."

"Tiểu yêu đầu, rơi vào tay ta, ngươi khốn đốn rồi."

**Chương 12**

Quý phi đột nhiên chăm chỉ khác thường.

Ngày nào cũng bắt ta sang thỉnh an vào giờ Mão.

Dù nhiều lần chính nàng còn ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vẫn say mê trò này.

Có lần, ta vừa quỳ xuống đã ngủ gục trên nền đất.

Ngài hỏi sao Quý phi không đ/á/nh thức ta ư?

Vì nàng cũng đang ngủ say.

Về sau, Quý phi nhận ra đây đúng là 'kẻ địch mất nghìn, ta hao tám trăm'.

Đành bất đắc dĩ từ bỏ:

"Tần Quý nhân đừng vội mừng, Hoàng hậu tiên đế băng hà, ngôi chính cung bỏ trống. Đợi ngày Hoàng thượng không tỉnh táo lập hậu mới, ngươi vẫn phải dậy sớm thỉnh an."

Ta chắp tay trước ng/ực, giọng thành khẩn:

"Bồ T/át ơi, xin ngài khiến Hoàng thượng đừng bao giờ lập Hoàng hậu nữa!"

Quý phi nghe xong bèn thoi vào đầu ta:

"Thật là vô phép!"

Từ khi thân thiết với Quý phi, ta cũng dạn dĩ hơn. Giờ cơm nào cũng sang nương nương đòi ăn.

Chủ yếu là vì ta phát hiện mỗi bữa của Quý phi có tới 16 món.

Trong khi bậc Quý nhân như ta, mỗi bữa chỉ được bốn món.

Hóa ra trong truyện các cung tần tranh sủng là vì thế!

Chẳng ai nói với ta phẩm vị cao lại được ăn ngon thế này.

Những ngày ăn nhờ ở đậu cung Quý phi thật vui vẻ.

Nhưng ông trời hình như không ưa kẻ hưởng lạc.

Hoàng thượng rốt cuộc cũng rảnh tay, tiếp tục bận rộn với đại sự hoàng tự.

**Chương 13**

Ngày Hoàng thượng tuyên ta vào hầu hạ, ta ôm ch/ặt chân Quý phi khóc như mưa.

Chiếc cẩm bào màu đ/á xanh mới may của nàng bị ta vò nhàu nát.

Quý phi bực dọc phẩy tay, bước đến trước mặt thái gián truyền chỉ, giọng đỏng đảnh:

"Ngươi mời Hoàng thượng tới đây, bảo rằng bổn cung gần đây tim đ/au như c/ắt."

Thái gián vâng lời lui xuống.

Quý phi mới kéo ta đứng dậy:

"Đồ ngốc, khóc lóc thế này để kẻ x/ấu thấy được sao?"

"Thôi đừng khóc nữa, ngươi còn nhỏ, sợ hãi cũng phải. Bổn cung còn có thể che chở cho ngươi đôi phần."

Khoảnh khắc ấy, Quý phi trong mắt ta còn lẫy lừng hơn cả Bồ T/át trong tông từ.

**Chương 14**

Quý phi quả nhiên sủng ái nhất hậu cung. Một câu 'tim đ/au' đã mời được Hoàng thượng tới.

Hoàng thượng độ hơn ba mươi, dáng người rắn rỏi uy nghiêm khiến ta nhớ đến phụ thân.

Khi cha không cười cũng dữ tợn y như thế.

Ánh mắt Hoàng thượng chợt dừng trên người ta, giọng đầy hoài nghi:

"Đây là...?"

Quý phi vịn tay Hoàng thượng, giọng ngọt ngào:

"Tần Quý nhân mới nhập cung đấy. Tuổi còn nhỏ lại thiếu hiểu biết, quy củ đến giờ vẫn chưa thông, khiến thần thiếp đ/au đầu lắm."

Ánh mắt sâu thẳm của Hoàng thượng dán ch/ặt vào ta, hồi lâu mới buông một câu:

"Vậy thì mời cung nữ dạy thêm vài tháng quy củ, kẻo lại mạo phạm Quý phi."

Quý phi cười mỉm đ/ấm nhẹ ng/ực Hoàng thượng, rồi lạnh giọng với ta:

"Tần Quý nhân, còn không tạ ơn?"

Ta vội quỳ xuống, do quá vội suýt ngã sấp mặt.

Hoàng thượng thất vọng quay đi:

"Thật là vô phép!"

Quý phi khẽ cười ôm eo Hoàng thượng:

"Gần đây thần thiếp cũng quên nhiều quy củ, Hoàng thượng dạy lại cho thần thiếp nhé?"

Hoàng thượng cười lớn bế Quý phi vào phòng.

Ta một mình quỳ trên đất, đến khi cung nữ thân tín của Quý phi tới đỡ dậy:

"Tần Quý nhân, từ nay về sau, ngài khó mà được sủng hạnh nữa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 7
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11