6.

Không biết tôi đã vô tình tạo cho anh ta ấn tượng gì mà khiến anh ta hiểu lầm như vậy.

Tôi bình tĩnh hỏi: "Em có lúc nào dây dưa với anh đâu?"

Anh ta gi/ận dữ chất vấn: "Cô không thích tôi sao lại nhận sự giúp đỡ của tôi?"

Tôi ngập ngừng: "Em tưởng việc sư huynh sư muội giúp đỡ nhau là chuyện bình thường, với lại em cũng đã từng giúp anh mà?"

Anh ta tiếp tục chất vấn theo logic yếu ớt của mình: "Thế cô không thích tôi sao lại giúp tôi?"

Thật không hiểu nổi làm sao anh ta đậu được cao học, tôi cảm thấy vô cùng bất lực.

"Được rồi, lần sau em sẽ không nhờ anh giúp, cũng không giúp anh bất cứ việc gì. Bữa ăn hôm nay em mời, từ nay về sau chúng ta không còn qu/an h/ệ gì nữa, được chưa?"

Sư huynh bỏ hết lớp vỏ đạo mạo, không còn giả vờ quân tử nữa, ngồi vắt chân chữ ngũ.

"Tiểu Hạ, cô vẫn còn nhớ thằng bạn trai cũ đó sao? Nó có gì tốt đẹp?"

Nghe vậy, tôi lập tức nhíu mày.

"Ý anh là gì? Anh quen nó à?"

Thấy biểu cảm tôi thay đổi, anh ta tưởng mình đoán trúng.

"Hừ, tôi biết mà. Tôi theo đuổi cô lâu như vậy vẫn không bằng cái mặt đẹp trai của nó."

Tôi bật cười trước lời nói của anh ta.

"Theo đuổi em? Đại ca, anh có thêm ký ức nào không vậy? Cách theo đuổi của anh hoàn toàn bằng miệng sao?"

"Với lại, rốt cuộc anh biết bạn trai cũ của em thế nào? Hay đang dọa em đấy?"

Món ăn vừa gọi lần lượt được dọn lên. Sư huynh thong thả nếm thử vài miếng, cố ý làm tôi nóng ruột.

"Đồ đắt quả có lý do, cô không thử sao?"

Thời gian của tôi rất quý giá, không có hứng cùng anh ta lãng phí.

Tôi bực bội nói: "Nói nhanh đi, nếu thích thì anh gói hết mang về cũng được."

Sư huynh cười khẩy, lớp mỡ trên mặt khiến biểu cảm trông rất lố bịch.

"Mấy tháng trước, lúc cô đang làm thí nghiệm, điện thoại để quên bên ngoài, tôi giữ hộ... tình cờ bạn trai cũ cô gọi đến nên tôi đã giúp cô nghe máy."

Hồi tưởng lại sự việc, tôi phát hiện lời anh ta nói hoàn toàn không khớp với ký ức của mình.

"Bùi Thiệu khi nào gọi cho em? Lịch sử cuộc gọi không có hiển thị mà."

Anh ta thản nhiên đáp: "Tất nhiên là không còn rồi, tôi xóa rồi."

Tôi không nhịn được đ/ập bàn: "Anh bị đi/ên à! Tự ý nghe máy hộ còn xóa lịch sử cuộc gọi! Em có cho anh cái quyền đó bao giờ đâu?"

Sư huynh tỏ ra bình thản, đằng nào cũng không còn cơ hội.

Vậy thì đ/âm bị thóc thọc bị gạo, đừng ai mong yên ổn.

Anh ta thú nhận tội lỗi: "Lúc đó tôi nói dối hắn ta rằng tôi là bạn trai cô, bảo hắn đừng quấy rầy cô nữa, ai ngờ hắn tin thật... mấy tháng nay hắn có liên lạc với cô không?"

Tức gi/ận bốc lên đỉnh đầu, tôi không kiềm chế được cơn thịnh nộ.

Hóa ra lúc Bùi Thiệu nói chuyện tân cựu tình nhân là vì thế, tôi cứ tưởng anh ta đang bắt bẻ tôi.

Nguyên nhân là do tên tiểu nhân này âm mưu phá hoại.

Sư huynh tiếp tục đ/âm d/ao: "Điều này chứng tỏ hắn ta căn bản không thích cô, nếu thật lòng sao có thể nhịn không liên lạc? Nếu thật lòng sao lại dễ dàng tin lời người khác..."

Tôi không để anh ta nói hết câu, cầm ly nước chanh thẳng tay hắt lên mặt sư huynh.

Bộ trang phục bảnh bao lập tức ướt sũng, cả người anh ta trông như gà bị nước.

"Tiểu Hạ! Cô đi/ên rồi sao?!"

"Tiền giặt ủ em trả, bữa ăn này em đãi. Nhưng từ nay về sau chúng ta không còn qu/an h/ệ gì nữa."

"Bùi Thiệu không quấy rầy em không phải vì không thích em. Chính vì anh ấy thích em nên mới không như anh, vì anh ấy tôn trọng em, coi em là một con người đúng nghĩa."

7.

Nghĩ về hiểu lầm giữa chúng tôi, tôi muốn giải thích với Bùi Thiệu.

Nhưng chúng tôi đã chia tay rồi, tôi giải thích với tư cách gì đây?

Cả tôi và Bùi Thiệu đều là người biết điều, tuyệt đối không vướng víu với người cũ.

Thế là tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào khung chat, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu thì đối phương sẽ thật sự nhắn tin trước vậy.

Đột nhiên, Bùi Thiệu gửi một dấu hỏi chấm.

Trong lòng tôi mừng rỡ, tưởng phép màu của mình linh nghiệm.

Nhưng tôi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt gửi lại dấu chấm hỏi.

Bùi Thiệu lại nhắn: "Cô chụp ảnh tôi làm gì?"

Nghe anh nói xong tôi mới phát hiện mình vừa bấm nhầm.

[Tôi đã vỗ vai Bùi Thiệu và nói: Đừng nhắc đến tôi, đã có bạn gái rồi]

Tôi: "..."

Cái tính năng vỗ vai ch*t ti/ệt.

"Bấm nhầm thôi... nhưng hôm nay nghe sư huynh nói trước đây anh có gọi điện cho em?"

Bùi Thiệu sợ tôi nghĩ anh quá thảm hại nên cố chấp: "Không có, gọi nhầm thôi, không ngờ bạn trai cô bắt máy."

Tôi lập tức giải thích: "Anh ta không phải bạn trai em, sau khi chia tay em chưa quen ai khác."

Khung chat chìm vào im lặng vài phút.

Tôi chậm hiểu ra sự bối rối.

Giải thích như vậy nghe cứ như tôi vẫn còn tình cảm với Bùi Thiệu.

Thế là tôi thêm vào: "Chỉ là chưa gặp người phù hợp thôi, anh đừng nghĩ nhiều."

Bùi Thiệu trả lời: "Anh không nghĩ nhiều, anh cũng chưa gặp ai phù hợp."

Tôi nhẩm đi nhẩm lại ý nghĩa câu nói của Bùi Thiệu.

Lại nghĩ đến việc anh ta ngày nào cũng lướt video ngắn.

"Thiếu gia Bùi ưu tú như vậy, kiểu con gái nào mới xứng với anh đây?"

Bùi Thiệu cũng không vui: "Ít nhất phải là người không tùy tiện cho con trai xem điện thoại, ha."

Hóa ra anh ta tưởng tôi tùy tiện cho người khác xem điện thoại.

Tôi tức đến run tay.

Thế là đáp lại: "Ha, vậy em cũng thích kiểu con trai không dễ tin lời xàm của người khác."

Bùi Thiệu không chịu thua: "Ha, hôm nay là cô chụp ảnh tôi trước đấy."

Tôi thừa thắng xông lên: "Ha, thế sao anh trả lời nhanh thế?"

Anh ta cố chấp: "Ha. Chỉ là anh hay dùng điện thoại thôi."

Tôi cũng không kém phần: "Ờ, vậy anh chơi tiếp đi, chúc anh sớm cận thị."

Anh ta cũng không quên 'chúc phúc': "Cảm ơn, chúc cô luận văn mãi không viết xong."

Lần này tôi thực sự nổi đi/ên.

Tôi chơi không đẹp.

Gọi ngay video call, Bùi Thiệu không kịp chuẩn bị, đành chấp nhận cuộc gọi.

"Bùi Thiệu! Anh nhất định phải đối đầu với em sao! Hôm nay em định nói chuyện tử tế với anh mà..."

Càng nói tôi càng tắt lửa, Bùi Thiệu lại nhấc máy trong tình trạng cởi trần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0