Ánh Sáng Gai Góc

Chương 15

26/10/2025 08:02

“Thầy Tống này, thầy đúng là nhặt được của quý rồi!”

“Sau này chắc chắn sẽ thi đỗ đại học tốt, ki/ếm được nhiều tiền!”

Những cái miệng từng nói “con gái học hành vô dụng”, “con dâu nuôi” giờ đây phun ra toàn lời ngọt ngào.

Thầy Tống chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng “ừ” một tiếng.

Ngón tay cẩn thận vuốt phẳng một nếp nhăn không hề tồn tại trên tờ giấy.

Khi thầy ứng phó xong đám người kia trở về, trời đã gần trưa.

Thầy đưa lại tài liệu cho tôi, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Nhưng tôi thấy khi thầy quay người lấy gáo nước, khóe miệng như thoáng cong lên một cái, nhanh đến mức tưởng chừng như ảo giác.

Buổi chiều, thầy lôi ra mấy tờ báo cũ, lại tìm thêm hồ dán.

“Dán lên đi.” Thầy nói.

Tôi ngẩn người một chút, rồi hiểu ra thầy muốn dán tờ văn bản tiêu đề đỏ đó lên tường.

Nơi ấy đã dán kín những giấy khen của tôi từ nhỏ đến lớn.

Thầy ướm thử vị trí, cuối cùng chọn chỗ trung tâm nhất, nổi bật nhất trên bức tường thành tích, tỉ mỉ quét một lớp hồ.

Rồi dán tờ văn bản ngay ngắn lên đó.

Dùng lòng bàn tay miết từng chút một cho phẳng phiu, đuổi hết bong bóng khí.

Dán xong, thầy lùi lại hai bước, ngắm nghía.

Trên mảng tường ấy, giấy khen đỏ, văn bản trắng ken dày đặc.

Thầy không nói gì/

Nhưng tôi thấy bên mái tóc hoa râm, khóe miệng thường ngày căng thẳng, đã giãn ra một chút.

Tối đến thắp đèn, lạ thay thầy không lập tức đọc sách, mà chỉ tay vào tờ văn bản mới dán trên tường, bảo tôi:

“Năm điểm cộng này, là do con tự mình giành lấy.”

Dưới ánh đèn, đôi mắt thầy sáng rực.

“Không ai có thể lấy đi được.”

23

Những tấm giấy khen và văn bản tiêu đề đỏ song song trên tường, như một tấm khiên nhỏ.

Nhưng ngọn gió làng mạc luôn tìm được khe hẻ để lọt vào.

Còn chưa đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học, không khí căng như dây đàn.

Ngày ngày tôi ch/ôn vùi trong sách vở, không dám lơ là chút nào.

Hôm đó tan học về.

Vừa mở cổng vào sân, tôi đã thấy chị Lý nhà bên đứng trong sân, đang nói chuyện gì đó với thầy Tống, sắc mặt không được tự nhiên.

Thấy tôi bước vào, chị ta lập tức ngừng lời, nở nụ cười gượng gạo:

“Tri Vũ về rồi à? Học hành vất vả nhỉ!” Nói xong vội vã bỏ đi, như có chó đuổi sau lưng.

Thầy Tống đứng giữa sân, hơi nhíu mày nhìn theo bóng lưng vội vã của chị Lý, không nói gì.

“Cô ấy đến làm gì thế?” Tôi hỏi.

“Không có gì.”

Thầy Tống quay người vào nhà, “Cơm còn hâm trên bếp.”

Nhưng mấy ngày sau đó, cảm giác ấy lại quay về.

Tôi ra giếng gánh nước, mấy bà đang rửa rau trông thấy tôi, liếc nhau ra hiệu, giọng nói liền hạ thấp xuống.

Đi trong làng, luôn cảm thấy có người chỉ trỏ sau lưng.

Ánh mắt ấy không còn là sự đá/nh giá sau buổi họp phụ huynh lần trước, mà đã trở lại vẻ tò mò như xưa.

Cảm giác ngạt thở quen thuộc dần bủa vây.

Tối đó, tôi ngồi trước đề thi thử, không viết nổi chữ nào.

Đầu óc văng vẳng những tiếng thì thầm và ánh mắt né tránh.

Ngòi bút vô thức vạch lên giấy nháp, đ/âm thủng từng lỗ một.

Thầy Tống ngồi đối diện, đặt cuốn sách đang đọc xuống.

“Trong lòng không yên?” Thầy hỏi.

Tôi ngẩng đầu, cổ họng nghẹn lại: “Bố, bên ngoài có phải... lại có người nói gì về con không?”

Thầy im lặng giây lát, không phủ nhận: “Ừ.”

“Họ nói gì?” Giọng tôi run run.

“Bảo con có học hành chăm chỉ thế nào, con gái rốt cuộc cũng chỉ là công dã tràng, chắc chắn không đỗ.”

Giọng thầy bình thản, như đang kể chuyện người khác, “Còn nói... ta phí hoài tâm huyết, sau này chẳng trông cậy được gì.”

Chỉ thế thôi sao?

Tôi không tin lắm.

Những thứ trong ánh mắt kia rõ ràng còn bẩn thỉu hơn.

“Còn gì nữa?” Tôi hỏi dồn.

Thầy nhìn thẳng vào mắt tôi, ngập ngừng vài giây rồi tiếp tục:

“Còn có kẻ bảo, ta cố gắng nuôi con ăn học như vậy là muốn sau này con gả được người thành phố để đòi thêm sính lễ, gỡ gạc vốn liếng.”

Tôi tức gi/ận run người, ngón tay siết ch/ặt bút: “Họ nói bậy! Bố đâu phải người như thế!”

“Bố biết.” Thầy nói.

“Bố biết. Thế là đủ.”

“Nhưng họ...”

Thầy ngắt lời, ánh mắt vững như tảng đ/á, “Lời họ nói, có khiến con bị trừ một điểm, hay khiến bố ch*t sớm một ngày?”

Tôi sững người.

“Con hãy tập trung vào đề thi.”

Thầy chỉ vào tờ giấy nháp nhem nhuốc trước mặt tôi, “Chiến trường của con ở phòng thi, không phải trên đầu lưỡi thiên hạ.”

Thầy lại cầm sách lên, không nhìn tôi nữa: “Thu tâm về. Thi cho họ thấy.”

Trong phòng chỉ còn tiếng ch/áy leo lét của ngọn đèn dầu và nhịp tim tôi.

Nhìn đôi mắt nửa khép của thầy, trong đó có một sức mạnh bất động.

Tôi hít sâu, vo viên tờ giấy nháp rá/ch tươm ném vào góc tường, trải ra tờ mới.

Ngòi bút chạm xuống giấy, phát ra tiếng sột soạt.

24

Trời chưa sáng hẳn, trong bếp đã có tiếng động.

Tôi mặc quần áo bước ra, thầy Tống đã đặt sẵn bát mì với trứng ốp la trên bàn.

Nước dùng trong vắt, quả trứng nguyên vẹn.

“Ăn đi.”

Thầy nói xong liền quay người kiểm tra chiếc cặp vải bố đã chuẩn bị từ hôm qua, trong đó có giấy báo dự thi, bút máy và bút chì.

Thầy mở khóa kéo, xem lần lượt từng thứ rồi đóng lại.

Tôi cúi đầu ăn mì, không muốn ăn nhưng biết phải cố.

Thầy cũng ngồi đối diện, không ăn gì, chỉ nhìn ánh sáng ban mai dần ló rạng ngoài cửa sổ.

Đặt bát xuống, thầy đưa cặp sách cho tôi: “Đi thôi.”

Địa điểm thi đặt ở trường THPT số 1 huyện, khá xa nhà.

Chúng tôi vẫn đi bộ.

Buổi sớm mùa hè, gió mang theo chút se lạnh phảng phất mặt.

Suốt đường không ai nói câu nào, chỉ nghe tiếng bước chân hai người và thỉnh thoảng tiếng chuông xe đạp vụt qua.

Đến cổng trường, nơi đó đã tụ tập khá đông thí sinh và phụ huynh, ồn ào náo nhiệt.

Có phụ huynh vẫn không ngừng dặn dò, có người nhét sôcôla vào tay con.

Thầy Tống kéo tôi vào dưới bóng cây hoa hòe bên đường.

“Đợi ở đây.” Thầy nói.

Tôi gật đầu, nhìn những bạn học được cha mẹ vây quanh, lòng chợt trống rỗng.

Thầy cũng đứng im lặng, ánh mắt hướng về phía cổng trường, lưng thẳng tắp.

Một lát sau, thầy chợt nhớ ra điều gì, lấy từ túi ra chiếc bình nước quân dụng quen thuộc, vặn nắp đưa cho tôi:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0