Ninh Ninh Lili

Chương 4

25/10/2025 12:25

19.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa, lắng nghe tiếng bước chân dần xa ngoài hành lang, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Phải dọn dẹp cho Chu Kỳ,

tôi không thể nhấc bổng anh chàng s/ay rư/ợu nên đành để anh nằm tạm trên sofa, thay đồ ngủ và lau người cho anh.

Hồi đi học, tôi từng xem qua không ít "mẫu vật cơ thể người" nên cũng không để tâm nhiều.

Sau khi chỉnh lại tư thế thoải mái cho anh,

tôi không nhịn được cúi xuống xoa xoa mái tóc anh - chỉ lúc này anh mới ngoan ngoãn như thế.

«Chu Kỳ, lần sau uống ít thôi được không?»

Tôi khẽ hỏi, câu trả lời chỉ là tiếng thở đều đặn.

«Chu Kỳ, để em sinh con cho anh nhé.»

Biết đâu như vậy anh sẽ không hành hạ bản thân như thế này nữa.

Bỗng anh mở mắt, ánh nhìn mơ màng đổ dồn về phía tôi.

«Anh sợ gì chứ? Em đâu có định ngủ với anh, chúng ta làm thụ tinh ống nghiệm ấy mà.»

Tôi cố tỏ ra thản nhiên.

Anh không đáp lời, một lúc lâu sau mới đưa tay xoa đầu tôi.

«Đừng nói linh tinh.»

Tôi biết anh không muốn, bản thân tôi cũng chẳng mong vậy.

Nhưng tôi không còn cách nào khác, chỉ mong anh có thể sống ổn định.

Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng bị lộ.

Lúc đó, không biết bọn phóng viên ngoài kia sẽ viết lách thế nào, còn gia đình anh lại tìm cách gây khó dễ cho anh nữa.

Haizz...

20.

Chu Kỳ lại chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.

Tôi ném quần áo bẩn của anh vào máy giặt, lén ra bếp hẹn giờ nấu cháo,

quay vào phòng thì đã hơn 3 giờ sáng, lại một đêm dài vật lộn.

Đặt báo thức xong,

tôi đắn đo rồi vẫn nuốt một viên th/uốc ngủ.

Giấc ngủ của tôi vốn không sâu, không uống th/uốc chắc không ngủ được, mà ngày mai còn phải dậy sớm.

7 giờ, chuông báo thức reo.

Tôi lăn qua lăn lại trên giường, định ngủ nướng thêm chút.

Đêm qua rốt cuộc vẫn không ngủ được, tôi có thể tưởng tượng khuôn mặt mình giờ tái nhợt thế nào.

Chợp mắt được một lúc, tôi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, trang điểm đơn giản che quầng thâm rồi xuống bếp làm bữa sáng cho Chu Kỳ.

Anh vẫn cuộn tròn trên sofa.

Tôi hấp bánh bao, pha ly nước mật ong đưa cho anh.

«Dậy đi.»

Chu Kỳ vốn là người khá kỷ luật, gọi một tiếng là bật dậy ngay.

Anh uống ừng ực ly nước mật ong rồi vào nhà tắm.

Khi anh vệ sinh xong thì bữa sáng cũng vừa chuẩn bị xong.

Chu Kỳ tắm rửa xong,

mặc chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình bước ra, ngồi xuống bàn ăn.

Tóc anh ướt sũng còn rỏ nước, tôi vội vàng lấy khăn lau cho anh.

Cả hai chúng tôi đều im lặng không nhắc đến chuyện tối qua.

Anh rên rỉ nhỏ:

«Đau đầu quá~»

Tôi nhẹ nhàng day day thái dương cho anh, cố xoa dịu cơn đ/au.

«Bảo anh đừng uống nhiều rư/ợu mà.»

Chu Kỳ vẫn không hứa hẹn gì, cắn một miếng bánh bao.

Anh nhai ngấu nghiến, gượng gạo chuyển chủ đề:

«Tối qua ai đưa anh về nhỉ?»

«Ai cơ?»

«Cái anh Lâm gì đó, phải không?»

«Hình như vậy.»

Có lẽ phản ứng của tôi quá bình thản khiến Chu Kỳ chú ý.

«Hôm nay em sao thế? Chẳng hứng thú gì vậy?»

«Mọi khi có ai đưa anh về, em đều hỏi dăm ba câu như tra khảo lý lịch.»

«Hôm nay bị làm sao vậy?»

Về Lâm Ngự Trạch, tôi thực sự không có gì để hỏi.

Chu Kỳ cũng chỉ hỏi qua loa, tôi không nói thì anh cũng không truy c/ứu sâu.

21.

Ăn sáng xong,

Chu Kỳ ra khỏi nhà đến công ty.

Tối hôm đó, trợ lý của anh gọi điện hẹn tôi thời gian đi thử đồ ngày hôm sau.

Là vị hôn thê của Chu Kỳ, tôi cần cùng anh tham dự một số sự kiện.

Trợ lý của anh sẽ sắp xếp mọi thứ cho tôi -

váy áo, trang sức, túi xách, tôi chỉ cần đến thử xem có vừa vặn không.

Diểu Diểu đã trang điểm cho tôi vài lần, khá quen với tôi rồi.

Vừa che đi quầng thâm dưới mắt tôi, cô vừa quan tâm hỏi:

«Chị tối qua không ngủ ngon à?»

«Ừ, Chu Kỳ về muộn, sáng nay chị ngủ bù được chút rồi.»

«Tổng giám đốc Chu bận rộn nên về muộn cũng bình thường thôi.»

Nghe thấy sự an ủi trong giọng cô, tôi mỉm cười:

«Vẻ đẹp hôm nay của chị phó thác cho em đấy nhé.»

«Chị yên tâm đi, em sẽ trang điểm cho chị xinh nhất, đ/á/nh bại lũ yêu tinh kia!»

Diểu Diểu đầy nhiệt huyết trên môi, nhưng trong lòng lại dâng lên chút xót thương.

Cô mới vào nghề chưa lâu, ngoài chị Giản Ninh ra, chẳng có bà lớn hay tiểu thư nhà giàu nào chịu để cô - một tân binh - thử tay nghề.

Xung quanh tổng giám đốc Chu toàn nam thanh nữ tú, tính tình chị Giản lại quá hiền lành, không biết cuộc sống có khó khăn thế nào.

Cái quầng thâm này...

Chu Kỳ từ công ty đến trước,

khi tài xế đưa tôi tới nơi thì anh đã đợi sẵn.

Anh mở cửa xe, đưa tay ra.

Tôi đặt tay lên bàn tay anh bước xuống.

«Đợi em à?»

«Tất nhiên, sao anh có thể không cùng em vào trong chứ.»

Anh đặt tay tôi lên cánh tay mình,

tôi khoác tay anh cùng bước vào phòng tiệc.

Vừa bước qua cửa, hầu như mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía chúng tôi.

22.

Hôm nay Chu Kỳ rất đẹp trai,

bộ vest đặt may vừa vặn, dáng người thẳng tắp như thông, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, điềm đạm trầm ổn khác hẳn vẻ bất cần thường ngày ở nhà.

Tôi đã thấy không ít đàn ông nhìn anh chằm chằm, trong mắt lóe lên vẻ thích thú.

Chỉ lát sau, Chu Kỳ đã bị vây quanh, mọi người tranh nhau chào hỏi anh.

Chu Kỳ không để ý đến họ, dắt tôi đến chào chủ tiệc rồi gặp vài vị trưởng bối, sau đó mới để tôi tự do đi dạo.

Những người khác, tôi không cần tiếp chuyện, để anh xử lý là được.

Trong vòng tròn của Chu Kỳ,

tôi không có bạn bè, chỉ như mọi khi lấy chút đồ ăn thức uống rồi rút vào góc khuất ít người chú ý.

Khi chuẩn bị về, Chu Kỳ sẽ đến đón tôi.

E ngại làm trôi son, tôi c/ắt chiếc bánh nhỏ thành từng miếng vừa ăn, cẩn thận đưa vào miệng thưởng thức thì Lâm Ngự Trạch ngồi xuống bên cạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm