Chó con cổ vũ cho bạn

Chương 6

25/10/2025 09:40

Nhưng ngay giây tiếp theo, đầu anh ta đã cọ cọ vào cổ áo tôi, đầu mũi nhẹ nhàng lướt qua xươ/ng quai xanh của tôi.

Toàn thân tôi cứng đờ, vội vàng đẩy đầu anh ra: "Này, ôm thì ôm, nhưng đầu cọ vào đâu thế!"

Nhưng anh chẳng nghe, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu, thu mình vào lòng tôi, miệng thì ừm ừm như đang giả say. Tôi lập tức nhìn xung quanh - may quá, dì Bùi đã bảo bác Trần về phòng nghỉ ngơi rồi, nếu không cảnh này mà bị nhìn thấy, tôi chỉ muốn chui xuống đất.

"Vợ ơi, em học nhanh lắm."

Anh bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi, giọng điệu mang chút vẻ khoe khoang: "Mấy thứ họ biết em cũng biết hết rồi, mình thử lại lần nữa nhé?"

"Cái này..." Tôi ngẩn người một lúc mới hiểu ý anh, mặt càng nóng bừng.

Không phải tôi dội gáo nước lạnh, nhưng anh say thế này đứng còn không vững thì làm sao mà...

"Về phòng trước đã nhé?"

Tôi nhẹ giọng dỗ dành, đỡ tay anh hướng về phòng ngủ.

Suốt đường đi anh cứ dính ch/ặt lấy tôi, đi vài bước lại dựa vào người, còn lúc tôi không để ý đã nhanh chóng hôn lên má tôi.

Đến cửa phòng, dù đứng không vững nhưng anh bất ngờ chống tay lên tường, vòng tay ôm lấy tôi rồi cúi đầu hôn xuống.

Đôi môi mang hơi ấm nồng nàn sau rư/ợu, lực đạo mạnh hơn lúc trước, mang theo chút cường thế không thể từ chối, hôn đến mức tôi gần như nghẹt thở.

"Vợ."

Khi buông tôi ra, hơi thở anh vẫn gấp gáp, đầu mũi cọ cọ vào mũi tôi, ánh mắt đầy nghiêm túc.

"Kỹ thuật hôn của em so với bọn họ thế nào?"

"Ai chứ?" Tôi vẫn còn choáng váng.

"Mấy con vịt của vợ."

Anh bĩu môi, giọng điệu đầy gh/en t/uông ấm ức.

"Vợ nói đi, rốt cuộc ai giỏi hơn."

Anh chằm chằm nhìn mắt tôi, vẻ mặt không nói thì không chịu buông tha, ngón tay nhẹ nhàng véo cằm tôi.

"Anh... A!"

Tôi vừa định mở miệng đã cảm nhận nụ hôn của anh rơi xuống cổ, rồi từ từ di chuyển xuống dưới.

Tôi hoảng hốt đẩy vai anh: "Anh hôn vào đâu thế!"

"Vợ ơi, thử lại đi mà."

Anh không dừng lại, ngược lại còn ngước mắt nhìn tôi đầy van xin, giọng nói kéo dài: "Thử lại đi, em thực sự không thua kém bọn họ đâu!"

Vừa nói anh vừa chỉ tay xuống dưới, giọng đầy tự hào nhỏ: "Vợ xem này, thực sự có thể mà."

"Vợ ơi vợ ơi vợ ơi..."

Anh vừa rên rỉ gọi vừa cúi đầu, nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống bụng tôi, cảm giác ấm nóng khiến toàn thân tôi căng cứng, hơi thở hỗn lo/ạn.

...

"Vợ ơi, gọi em đi."

Giọng anh khàn khàn đầy mê hoặc, áp sát tai tôi thì thầm.

"Vợ ơi, nói yêu em đi."

"Nhanh lên."

...

19

Lần này tôi tin Bùi Trì Diễn thực sự đã luyện tập rồi.

Kỹ thuật tăng lên không chỉ chút ít.

Hiệu suất cao đến mức tôi nghi ngờ không biết anh có thực sự say không.

Sáng hôm sau.

Tôi chống chiếc lưng đ/au nhức dậy nghe điện thoại.

Bác Trương nói: "Con Mân ơi, tối qua đàn vịt của con chạy hết rồi, không biết đi đâu, con về ngay đi!"

Tôi gi/ật mình, lũ vịt ngốc này mà bị kẻ x/ấu bắt là thành vịt quay mất!

Tôi thay quần áo phóng thẳng về làng, không nhận ra người đàn ông bên cạnh đã tỉnh.

Bùi Trì Diễn bấm điện thoại.

Lục Ngôn Kiêu: "Sáng sớm đã không cho người ta ngủ yên à!"

"Vợ tôi bị đàn ông quấy rối, đến giúp giải quyết lũ vịt đi."

Lục Ngôn Kiêu lập tức hứng khởi: "Bắt gian? Cái này tôi giỏi lắm!"

Lục Ngôn Kiêu nhanh chóng phát tán tin tức trong nhóm bạn thân.

【Tới ngay!】

"Lập tức đến!"

"Tuyệt đối không bỏ lỡ!"

Tổng cộng năm vị khán giả hóng hớt hàng đầu kéo đến.

Hàng dãy xe sang đỗ trước cổng làng tôi.

Tôi cảm động rơi nước mắt: "Đến đúng lúc quá, giúp tôi bắt vịt!"

Trong sân chín con vịt đuổi nhau chí chóe, vịt bay chó chạy.

Bùi Trì Diễn tay dính đầy bùn đất, đôi giày đắt tiền nhem nhuốc phân vịt, mái tóc chải chuốt dính đầy lông vịt.

Thảm hại vô cùng.

Dĩ nhiên, những người khác cũng chẳng hơn gì.

Vất vả lắm mới nh/ốt được lũ vịt vào chuồng.

Bùi Trì Diễn chậm hiểu hỏi tôi: "Đây là đàn vịt em nuôi?"

"Ừ, không thì sao? Em không đăng story à?"

Bùi Trì Diễn cười ngây ngô: "Vịt, vịt tốt lắm, haha."

"Sao không nói sớm em muốn nuôi, mang về nhà, mang hết về!"

Bùi Trì Diễn bế một con vịt lên.

"Nhìn này, dễ thương quá!"

"......"

Chẳng lẽ anh ta vừa bắt vịt mà bị phân thân rồi?

"À, sao mọi người lại đến đây?"

"Chúng tôi, haha, bọn tôi..."

Lục Ngôn Kiêu và đám bạn đùn đẩy trách nhiệm.

"Vợ ơi, họ gh/en tị em có vợ thôi."

"Em đã bảo vợ em yêu em lắm. Thôi, mấy thằng đ/ộc thân như các người không hiểu đâu."

Ngay sau đó, Bùi Trì Diễn đổi tên nhóm chat thành "Có vợ rồi nhé".

"Nhân tiện nói đến đây, tôi cũng thú nhận luôn, năm ngoái tôi có bạn gái rồi."

"Chà không ngờ, tôi cũng vậy."

"Ừm, tôi kết hôn bí mật rồi."

Bùi Trì Diễn sửng sốt, ngơ ngác nhìn tôi: "Vợ ơi, bọn họ đ/âm sau lưng em!"

20

Một tháng sau, tôi và Bùi Trì Diễn kết hôn như dự định.

Váy cưới thay đi đổi lại mười bộ, cuối cùng lại mặc bộ đơn giản nhất.

Tôi gi/ận dữ nhìn thủ phạm.

"Vợ mặc gì cũng đẹp."

"Đừng có nịnh ngọt, nếu tối qua không phải anh phá một bộ tôi thay một bộ, sao đến cuối cùng phải m/ua đại bộ đơn giản thế này."

"Vợ ơi, đừng gi/ận mà." Anh vừa dỗ vừa hôn tôi.

"Vợ ơi kỹ thuật của em tiến bộ lắm rồi, thử đi mà."

"Thử thử thử."

"Vợ sờ xem, ngoan lắm!"

......

Tôi nghiến răng.

Không sao.

Chuyện so kè thể lực tôi chưa từng thua.

21

Năm thứ hai về nhà họ Bùi.

Tàng Du cũng lấy chồng, là con trai tổng giám đốc công ty đối tác.

Bố mẹ lén chuẩn bị cho cô ấy rất nhiều của hồi môn.

Cô ấy đưa thiệp mời, tôi không đi, chỉ nhờ người đưa tiền mừng đến.

Những tình cảm không sâu đậm, điểm dừng như vậy là được.

Giờ tôi cũng đã có tổ ấm của riêng mình rồi.

Có một điều khiến tôi luôn băn khoăn.

Đó là ngày đầu tiên gặp Bùi Trì Diễn, tại sao anh đột nhiên đồng ý thực hiện hôn ước.

Dù bạn anh nói rằng Bùi Trì Diễn chỉ đơn giản là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh ngày hôm đó không chỉ có vậy.

Một ngày nọ tôi hỏi anh vấn đề này.

"Vợ."

"Chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu rồi."

"Ba năm trước trong một buổi tiệc, em thay bạn đi làm phục vụ, thấy một cô gái bị b/ắt n/ạt đã đ/á thằng khốn đó xuống hồ."

"Trứng vịt quê không chất bảo quản có cần không?"

Tôi có ấn tượng về chuyện này.

"Thì ra lúc đó là anh đã chặn người hắn bố trí, em mới thoát được."

"Không ngờ cuối cùng lại thành lợi cho em, trở thành vợ em."

Thực ra một ngày có ý nghĩa đặc biệt với anh, với em lại là ngày tồi tệ.

Cơ hội thăng chức em nỗ lực bốn năm trời lại dễ dàng bị trao cho người khác.

Cũng từ ngày hôm đó.

Em từ bỏ thành phố lớn trở về quê nuôi vịt.

Sống cuộc sống tiêu d/ao tự tại.

Vận mệnh luôn có những sắp đặt bất ngờ, khiến người tưởng tuyệt vọng lại gặp điều tốt, khiến người bị ruồng bỏ gặp được c/ứu tinh của mình.

Vì vậy nhất định phải tin rằng.

Hiện tại chính là sắp đặt tốt nhất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
6 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 4
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
81