Dù ở giai đoạn nào, ta cũng sẽ gặp được một nửa xứng đôi.

Không gặp được cũng chẳng sao.

Dù sao trọng tâm của tôi cũng không đặt ở chuyện tình cảm.

...

Tần Nghi Hạo và Chương Vũ Sơ cuối cùng cũng chia tay.

Tinh thần Tần Nghi Hạo giờ sa sút hẳn, thường xuyên đến quán bar m/ua say.

Thậm chí còn thường xuyên gọi điện cho tôi.

Giọng anh ta nghe thật tiều tụy.

"Chỗ em còn đồ của anh, khi nào rảnh anh qua dọn nhé?"

Tôi từ chối.

Những món đồ khi sống chung trước đây đều do tôi m/ua cho anh ta, chia tay rồi tôi có quyền thu hồi.

Đồ đạc của anh ta tôi đã vứt hết từ lâu.

Cơ hội gặp mặt bị chặn đứng.

Anh ta đ/au khổ vô cùng.

Giọng nói lại nài nỉ:

"Thật sự không thể nghe anh giải thích nữa sao, lần trước đã là lần cuối chúng ta gặp mặt rồi sao??"

"Ừ."

Tôi cúp máy.

Nhưng vài ngày sau vẫn gặp anh ta.

Ở bờ sông - nơi chúng tôi thường dạo chơi trước đây.

Bên nhau nhiều năm như vậy, anh ta đã nắm rõ thói quen của tôi.

Nên mới chờ sẵn tôi ở đó.

Tôi định bước qua người anh ta đi tiếp.

Anh ta lại túm lấy cổ tay tôi.

Nắm rất ch/ặt.

Tôi không giãy ra được, quay đầu nhìn anh ta với chút bực dọc.

Mùi rư/ợu xộc thẳng vào mũi, ánh mắt anh ta mơ màng.

Vội vàng giải thích:

"Anh đã xóa hết ảnh Chương Vũ Sơ, chặn và xóa hết các phương thức liên lạc rồi."

"Ừ." Tôi bẻ ngón tay anh ta ra, lùi một bước giãn khoảng cách: "Rồi sao nữa?"

Anh ta nghẹn lời.

Giọng yếu ớt hẳn:

"Sau khi chia tay anh mới nhận ra mình luôn yêu em, khoảng thời gian đó anh để ý Chương Vũ Sơ chỉ vì cô ấy giống em."

Tôi cười mỉa không đáp.

Anh ta sốt ruột.

Buột miệng kể về những ngày tháng khổ sở khi không có tôi.

Anh ta bắt đầu mất ngủ, cáu gắt, vô số đêm thâu nhìn chằm chằm avatar của tôi.

Muốn gọi điện lại lần nữa, nhưng lại kìm nén được.

Anh ta rất hiểu tôi, nên biết tôi sẽ không quay đầu.

Nhưng vẫn muốn gặp lại tôi.

Anh ta đợi ở bờ sông.

Khoảnh khắc thấy tôi lần nữa, cảm xúc dồn nén bỗng vỡ òa, anh ta ôm mặt khóc nức nở.

"Anh xin em tha thứ, được không? Anh sẽ không bao giờ làm chuyện phụ lòng em nữa."

Nhưng.

Ngoại tình chỉ có không và vô số lần.

Đây là chân lý bao người đã đúc kết.

Đã nhìn rõ bản chất anh ta rồi, nếu còn vướng vào lần nữa thì tôi đúng là đồ ngốc.

Giờ đây, một gã đàn ông khóc lóc trước mặt tôi.

Tôi không động lòng.

Ngược lại còn cười châm biếm:

"Từ khoảnh khắc biết anh ngoại tình, anh đã không thể trói buộc em nữa rồi."

Khoảnh khắc tim ngừng đ/ập ấy, đã bù đắp cho nhịp tim rung động lần đầu gặp mặt.

Chúng tôi đã không còn n/ợ nần gì nhau.

Anh ta nhận thấy nụ cười trên môi tôi, dần hiểu ra.

Ánh mắt hy vọng tắt lịm, tay anh ta buông thõng.

Vài giây sau, lại gượng dậy.

Anh ta hốt hoảng móc từ túi ra chiếc nhẫn, nâng niu như bảo vật đưa trước mặt tôi.

"Chiếc nhẫn -"

Tôi không hiểu ý.

Anh ta cười khổ, giọng khản đặc:

"Trước đây chẳng phải đã nói sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn sao, anh thực ra đã m/ua nhẫn cầu hôn từ lâu rồi."

"Anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay em."

Vậy sao.

Tôi đưa mắt nhìn chiếc nhẫn.

Viên kim cương không lớn, nhưng đủ thấy anh ta đã chọn lựa kỹ lưỡng.

Nhưng, tình cảm muộn màng còn rẻ hơn cỏ rác.

Tôi không đón lấy, ngược lại cười nhẹ, thản nhiên nhìn anh ta: "Có ích gì không?"

Ba chữ x/é nát lý trí cuối cùng của anh ta.

Anh ta thu tay lại, siết ch/ặt chiếc nhẫn, đ/ốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.

Cúi gằm mặt.

Không muốn dây dưa thêm, tôi định quay đi.

Anh ta bỗng ngẩng đầu, môi r/un r/ẩy gọi tên tôi: Giang Đồng, anh sai rồi...

Một tay khác với tới định kéo vạt áo tôi, tôi lùi nửa bước.

Anh ta đờ đẫn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Điện thoại đột nhiện rung, chuông báo vang lên chói tai.

Là cái tên thân thuộc ấy.

Hình nền đã được anh ta đổi thành ảnh đôi chúng tôi.

Anh ta gi/ật mình tắt phụt.

Chuông điện thoại lại vang lên không ngừng, anh ta bỗng phát đi/ên.

Quát tháo, ném chiếc điện thoại xuống sông.

Một đợt sóng nhỏ b/ắn lên.

Anh ta đỏ mắt nhìn tôi:

"Chúng ta thật sự không còn cơ hội nào nữa sao?"

"Ừ."

Anh ta im lặng rất lâu, đến khi tôi không chịu nổi định bỏ đi.

Anh ta mới cất giọng.

"Anh hiểu ý em rồi."

Tôi gật đầu, không nhìn anh ta nữa.

"Đừng bao giờ làm phiền em nữa."

Muôn vàn cảm xúc giằng x/é trong mắt anh ta, mãi sau anh ta mới gật đầu khó nhọc.

"Ừ."

Anh ta phản bội tôi, tôi buông bỏ anh ta.

Như đang tự an ủi chính mình.

Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Khi một mối tình đã đi đến hồi kết, đã đến lúc tôi trả lại bản thân cho chính mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Lấy ác trị ác Chương 12
9 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm