Mọi người đều đang nhìn về phía này.

Bùi lão thái thái gương mặt đầy tức gi/ận.

"Hỗn hào vô lễ, còn giữ chút dáng dấp của con dâu thứ hai nhà họ Bùi không?"

"Con... con xin lỗi mẹ, con không cố ý."

Chị gái vội vàng xin lỗi, nhưng trong mắt lộ rõ vẻ bất mãn.

Nếu là tôi, kiếp này tôi sẽ không dại dột nữa, chỉ cần an phận sống qua ngày.

Nhưng chị ấy không muốn tôi yên ổn, thì tôi cũng chẳng cần nhẫn nhịn.

6

Vì chị gái làm trò cười, hôn lễ kết thúc trong hấp tấp.

Bùi lão thái thái từ đầu đến cuối không hề nở một nụ cười nào với chị.

Nhưng khi nhìn tôi, trong mắt bà chỉ toàn là sự hài lòng.

Bà còn nắm tay tôi nói: "Tô Niệm, tối nay ta sẽ bảo Bùi Xuyên nhất định về phòng cùng con, bù đắp cho con."

Quả nhiên, tối hôm đó Bùi Xuyên thực sự trở về.

Anh vừa mở cửa đã cởi cà vạt, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Tôi vội vàng chạy tới giúp anh cất áo khoác.

"A Xuyên, hôm nay mệt lắm phải không?"

Anh chỉ liếc nhìn tôi một cái, không thèm đáp lời.

Kiếp trước, tôi từng nghe người hầu kể lại, đêm tân hôn Bùi Xuyên đã không về phòng.

Chị gái một mình canh phòng hoa chúc, trở thành trò cười cho thiên hạ.

Chị tìm đến Bùi lão thái thái mách lẻo, không ngờ lại bị m/ắng một trận, bảo rằng chị vô dụng không giữ được trái tim đàn ông.

Khi Bùi Xuyên đi tắm, tôi chuẩn bị giường ngủ và pha trà cho anh.

Sau đó, tôi tự thu dọn sofa, định ngủ một mình ở đây.

Lúc Bùi Xuyên bước ra, thấy cảnh này, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Tôi vội giải thích: "Anh ngủ giường, em ngủ sofa."

"Tô Niệm, em đang giở trò dụ dỗ đấy à?"

Anh nheo mắt nhìn tôi, chiếc áo choàng tắm hờ hững để lộ bờ ng/ực săn chắc còn đọng những giọt nước.

Phải thừa nhận, anh có thân hình quá đỗi hoàn hảo.

Tôi vội vàng quay mặt đi.

"Không phải đâu ạ. Chúng ta vốn không có tình cảm, ngủ chung chỉ khiến cả hai bất tiện."

"Nếu được, em muốn hợp tác với anh."

"Ý em là gì?"

"Rốt cuộc đây chỉ là hôn nhân mưu lợi. Rất nhiều cặp vợ chồng như vậy đều sống riêng nhưng ra ngoài giả vờ hòa thuận. Em lấy anh chỉ để có cuộc sống sung túc, không dám mong cầu tình cảm."

Nghe xong, khóe môi anh bỗng cong lên: "Em rất thông minh."

"Đúng lúc anh cũng nghĩ vậy. Đồng ý."

Tôi chỉ là người bình thường, không đủ năng lực và tự tin để nắm giữ trái tim đàn ông.

Rốt cuộc ở nhà họ Bùi, thái độ của anh với tôi phụ thuộc hoàn toàn vào Bùi lão thái thái.

Tôi không muốn giống như chị gái kiếp trước, bị cả nhà đối xử lạnh nhạt.

Như thế chẳng mang lại lợi ích gì.

Hơn nữa kiếp trước anh còn từng bạo hành chị gái.

Tôi cũng không muốn trêu chọc anh rồi bị đ/á/nh.

Vì vậy tôi chọn cách chung sống hòa bình là tốt nhất.

Kiếp này, tôi chỉ muốn ki/ếm tiền mở công ty riêng, tự lực tự cường mà hưng thịnh!

7

Tôi đề nghị Bùi Xuyên đăng tấm hình hai người nắm tay lên trang cá nhân.

Kèm dòng trạng thái: [Chúc mừng ngày cưới]

Lý do là để mọi người nghĩ tình cảm chúng tôi tốt đẹp.

Ngoài ra, tôi phát hiện trang cá nhân của anh cực kỳ "sạch sẽ", ngoài dòng trạng thái này ra chẳng có gì khác.

Con người này chắc sống rất nhàm chán.

Đến lúc ngủ, anh thật sự chiếm lấy giường lớn, để mặc tôi một mình co ro trên sofa.

Đúng là không biết chiều chuộng phụ nữ, thôi cũng đành chấp nhận vậy.

Sáng hôm sau, tôi bị Bùi Xuyên đ/á/nh thức bởi tiếng ồn.

Anh vừa nghe nhạc vừa hít đất tập thể dục từ sáng sớm.

Nghe nói đàn ông lãnh cảm thường yếu đuối.

Nhưng cơ bụng 8 múi cùng bắp chân rắn chắc của anh tràn đầy sức mạnh.

Cơ thể này còn hoàn hảo gấp trăm lần Bùi Vũ!

"Đừng nhìn nữa, tôi không hứng thú với cô đâu."

Anh đột nhiên lên tiếng, đứng dậy phủi bụi.

"Mặc đồ chỉnh tề, đi ăn sáng cùng tôi."

Ẩn ý rõ ràng là muốn mọi người thấy chúng tôi hòa thuận.

Thực ra tôi thấy anh khá dễ nói chuyện, sao kiếp trước lại đ/á/nh chị gái nhỉ?

Sau khi chuẩn bị xong, tôi cùng Bùi Xuyên rời phòng.

Vừa bước ra đã thấy chị gái và Bùi Vũ tay trong tay đi tới.

Chị mặc váy hở vai, để lộ những vết hôn trên xươ/ng quai xanh, còn cố ý tiến sát cho tôi nhìn rõ.

Vẻ mặt đầy kiêu hãnh, chị nhìn tôi từ đầu đến chân.

[Quấn kín mít thế kia, chắc bị đ/á/nh nên phải che vết thương]

Tiếng thầm thì trong lòng chị vang lên rồi cười đắc ý.

"Em gái, đêm tân hôn thế nào?"

Hôm nay tôi mặc chiếc sườn xám tay dài chỉn chu.

Chị gái hình như quên mất Bùi lão thái thái rất gh/ét cách ăn mặc phản cảm xuất hiện trong nhà họ Bùi.

Và cũng không cho phép trang điểm đậm.

Nhưng tôi chẳng muốn nhắc nhở chị.

Tôi chỉ mỉm cười:

"Chị gái, ở nhà họ Bùi theo vai vế, chị nên gọi em là chị dâu chứ không phải em gái."

Mặt chị tái mét, không phục cắn môi: "Bùi Xuyên còn chưa nói gì, em có quyền gì yêu cầu chị?"

Rồi chị quay sang Bùi Xuyên:

"Bùi Xuyên, anh nói một lời đi."

Tôi cảm nhận được khí trường lạnh lẽo tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh.

Bùi Vũ thầm ch/ửi: [Con đi/ên ng/u ngốc, tối nay xem ta xử lý mày!]

Rồi kéo tay chị gái ra hiệu ngừng nói.

Nhưng chị vẫn không nhận ra sự nguy hiểm.

8

"Bùi Vũ, gia quy đầu tiên của nhà họ Bùi là gì?"

Bùi Xuyên lên tiếng nhẹ nhàng.

Bùi Vũ lập tức cúi đầu:

"Xin lỗi anh, em sẽ dạy vợ em ngay."

Ngay sau đó, một cái t/át "đét" vang lên trời giáng xuống mặt chị gái.

"Mau chào anh chị đi!"

Chị gái bị t/át đến đỏ mặt, tức gi/ận đến mức muốn n/ổ tung.

Nhưng biết Bùi Xuyên không dễ chọc, đành cắn răng nói: "Chào anh chị, buổi sáng tốt lành."

Nói xong liền bị Bùi Vũ kéo đi.

Bởi vì tôi nhớ rõ, gia quy đầu tiên của nhà họ Bùi là: Bất kỳ ai không được bất kính với người thừa kế và phu nhân, không được gọi thẳng tên, vi phạm sẽ chịu ba mươi roj.

Mà Bùi Xuyên chính là người thừa kế gia tộc.

Kiếp trước, để sinh tồn, tôi đã học thuộc lòng tất cả gia quy.

Lúc đó chị gái sau khi lấy Bùi Xuyên luôn b/ắt n/ạt tôi, chính vì tôi thuộc điều gia quy này nên không dám bất kính với chị.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0