Từ nhỏ đến lớn, câu tôi nghe nhiều nhất là:

"Tốn bao nhiêu tiền cho đứa tốn kém như mày đi học, nếu không học hành ra trò thì xem bố mẹ xử lý thế nào",

"Lo ki/ếm tiền mà chăm sóc em trai, nó mới là gốc rễ của gia đình."

Chỉ cần có ai cho tôi tia lửa nhỏ, tôi đã tưởng đó là hơi ấm của cả thế giới.

Cận Triết giúp tôi m/ua cơm, quan tâm từng li từng tí,

Cảm giác được đối xử chân thành thật tuyệt vời.

Năm hai đại học, tôi thử viết lách trên mạng.

Từ ki/ếm tiền tiêu vặt mời bạn cùng phòng ăn vặt,

Đến khi thành thạo viết lách, có bài đạt viral là m/ua được quần áo mới.

Tốt nghiệp đại học,

Cận Triết làm nhân viên kinh doanh,

Tôi ở nhà viết full-time.

7.

Mới vào đời, thu nhập của Cận Triết không cao, mấy tháng đầu chỉ lương cơ bản.

Thu nhập viết lách của tôi ổn định và cao hơn anh ấy.

Tiền thuê nhà, sinh hoạt phí đương nhiên thành trách nhiệm của tôi.

Vì công việc giao tiếp của Cận Triết,

Tôi còn m/ua cho anh bộ vest hàng chục triệu,

Thanh toán hóa đơn tiếp khách cho anh.

Ngoài tiền gửi về nhà mỗi tháng,

Số tiền còn lại tôi đều dành cho Cận Triết.

Tôi tưởng cuộc sống hai người dựa vào nhau cố gắng chính là như thế.

Cũng nhờ vậy, bố mẹ Cận Triết không chê tôi xuất thân nông thôn.

Thu nhập Cận Triết ngày càng cao,

Chàng trai ngày xưa giờ thành nhân viên kinh doanh đa tài.

Anh đưa tôi về ra mắt,

Hứa hẹn tương lai.

Còn bố mẹ tôi không hề quan tâm,

Hỏi thăm chỉ là tại sao chưa chuyển tiền tháng này?

Bao giờ sửa lại nhà?

Sao không m/ua quần áo mới gửi về cho họ?

8.

Tốt nghiệp bốn năm, mọi chuyện đã chín muồi.

Hôm hai bên gia đình gặp mặt,

Bố mẹ tôi sốt sắng đưa ra giá b/án con gái:

18,8 triệu tiền sính lễ,

Yêu cầu nhà Cận Triết chuẩn bị nhà riêng,

Và hỗ trợ em trai tôi sau này.

Trong mắt bố mẹ tôi,

Cuộc hôn nhân này thành công, họ không chỉ có tiền cho em trai cưới vợ,

Mà còn có nhà thông gia thành phố để hút m/áu thêm.

Tôi thấy bố mẹ Cận Triết thoáng nhíu mày nhìn nhau,

Rồi mỉm cười đồng ý mọi yêu cầu.

Bố mẹ tôi về quê chờ đợi số tiền 18,8 triệu sắp về,

Thường nhắc nhở qua điện thoại về viễn cảnh họ mong đợi:

"Em trai muốn m/ua xe máy, nhờ nhà chồng hỗ trợ chút ít",

"Nhớ để phòng cho em trai ở nhà mới, để nó thăm chị thường xuyên",

"Đồ bổ nhà chồng nhiều thì gửi về cho bố mẹ"

9.

Nhưng họ không biết rằng,

Cận Triết ngày càng về nhà muộn,

Anh bảo làm ăn phải tiếp khách rư/ợu chè.

Về nhà người nồng nặc rư/ợu lẫn mùi nước hoa,

Anh bảo khách hàng nữ thì khó tránh.

Cho đến một chiều thứ Bảy,

Cận Triết ăn trưa với tôi xong,

Vui vẻ hát nghêu ngao đi tắm, cạo râu, chải tóc bóng mượt,

Mặc bộ vest tôi mới m/ua.

Anh ôm eo tôi đang rửa bát từ phía sau,

Mùi nước sau cạo râu quen thuộc là hạnh phúc đời thường của tôi.

Cận Triết hôn nhẹ lên má tôi rồi đi ra ngoài, giọng nói vọng qua cánh cửa đóng sập:

"Chiều anh đi xem địa điểm với khách hàng mới, tối về ăn cơm nhé.

Ngày mai dẫn em đi chơi."

Dọn dẹp xong bếp,

Tôi vừa bắt đầu viết lách thì nhận được tin biên tập viên.

Hẹn gặp ở quán cà phê gần nhà cô ấy để bàn về hướng phát triển truyện dài.

Cô ấy nhận thấy tiềm năng viral nên muốn trao đổi kỹ.

Quán cà phê cách nhà khá xa, ở tầng trệt trung tâm thương mại mới.

Tôi ở nhà suốt ngày nên chẳng có việc gì phải đến đó.

Trò chuyện vui vẻ với biên tập viên được một lúc,

Bỗng tôi nhìn thấy qua kính bộ vest mới m/ua.

Dòng người nhộn nhịp như ngưng đọng, chỉ còn Cận Triết và cô gái tay trong tay nổi bật,

Nụ cười anh dịu dàng y như lúc ôm tôi trưa nay.

10.

Tối đó,

Cận Triết về sớm, không hơi rư/ợu.

Đi ăn với gái làm sao say được.

Để tránh mùi nước hoa,

Anh cởi áo vest treo ngay ở giá.

"Khách hàng hôm nay vui không?" Tôi ngồi xem sách trên sofa, không ngẩng đầu.

Anh ngồi xuống ôm vai, định kéo tôi vào lòng.

Nhớ cánh tay này nửa tiếng trước còn ôm người khác,

Tôi né tránh.

"Gi/ận anh về muộn à?" Giọng Cận Triết dịu dàng.

Tôi gấp sách để lên bàn,

Ngẩng mặt nhìn anh, gặp ánh mắt đầy tình cảm.

Chiều nay, anh cũng nhìn cô gái rực rỡ kia như thế.

Tôi mở điện thoại đưa tấm ảnh hai người nắm tay.

Nụ cười anh tắt lịm, mím ch/ặt môi, rút tay khỏi thành ghế,

Ngả người ra sau.

"Sao anh đối xử với em như vậy?" Sự bình thản của tôi đến từ hoang mang.

"Bố mẹ anh nói, nhà em là cái hố không đáy." Cận Triết nói không chút ăn năn,

Mà như trút được gánh nặng.

"Ban đầu hai đứa cùng cố gắng, đã có thể có tổ ấm nhỏ. Nhưng em nghĩ xem, bao năm nay em có để dành được đồng nào không? Toàn đổ vào cái hố không đáy nhà em!"

"Cưới nhau rồi anh còn phải nuôi thêm ba con đỉa hút m/áu nhà em."

"Em là cái m/áu nuôi thằng em,

Gia đình bình thường nào chấp nhận được gái quê bị bố mẹ bòn rút như em?"

Cận Triết biện minh cho sự phản bội đầy vẻ đạo đức giả.

"Em không có tích lũy vì toàn bộ đồ anh mặc, đồ nhà dùng, thứ nào chẳng do em m/ua!"

Tôi biết mình là cái m/áu nuôi gia đình,

Nhưng những gì tôi làm cho anh còn nhiều hơn thế, anh không thấy sao?

Tôi bất bình vì sự hy sinh của mình.

"Thì sao? Bạn trai bạn gái m/ua đồ cho nhau có gì lạ? Anh có ép em m/ua đâu?" Khuôn mặt thư sinh nhưng lời lẽ vô lại đến cùng cực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11
12 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6