“Ting” một tiếng vang lên.

Là Giang Tự.

【Vợ yêu, mai là kỷ niệm 3 năm ngày cưới của chúng ta, anh có bất ngờ đấy! Chồng yêu vợ!】

Tôi vô cảm xóa tin nhắn, không chần chừ bắt taxi rời đi.

5

Tôi có giấc ngủ ngon nhất sau một tháng trắng đêm.

Khi Giang Tự về, tôi đang c/ắt tỉa cây trên ban công.

Chị Lưu - người giúp việc vừa nghỉ phép từ quê lên, vừa giúp tôi lau vết nước trên chậu hoa vừa kể chuyện vui mấy ngày về quê.

Tôi bật cười, chị Lưu cũng mỉm cười hài lòng: “Lâu lắm rồi không thấy phu nhân cười như vậy. Ôi, tiên sinh về rồi kìa! Dù bận mấy ông cũng về cùng phu nhân trong ngày kỷ niệm!”

Ánh mắt tôi lướt qua người đàn ông ôm hoa dưới vườn.

Anh ta đang nhíu mày soi gương xe chỉnh trang quần áo, đóa hồng trong tay ướt đẫm sương mai.

“Cưới nhau lâu thế rồi mà tiên sinh vẫn cố gắng để phu nhân thấy mình đẹp trai nhất. Nhìn kìa, còn đang xịt nước hoa nữa! Tiên sinh quả là yêu phu nhân lắm!”

Nghe vậy tôi khẽ nhếch mép.

Chẳng qua là gã đàn ông chán chơi đang kiểm tra lần cuối để vợ không phát hiện ra ngờ vực mà thôi.

“Hai người đang nói chuyện gì vui thế?”

Giang Tự lên nhanh. Gã đàn ông hoang đêm qua giờ đã chỉn chu, trông phong độ khác thường.

Trên người là bộ vest thời trang đen tôi m/ua, tôn lên bờ vai rộng, eo thắt, đôi chân dài. Bắp tay cuồn cuộn cơ bắp săn chắc.

“Chẳng có gì ạ, chỉ nói tình cảm vợ chồng cậu chủ tốt lắm! Cậu chủ ở lại với phu nhân, tôi xuống chuẩn bị cơm trưa.”

Chị Lưu cười rời đi, dành không gian cho hai chúng tôi.

Giang Tự nhướng mày, ánh mắt đượm nụ cười đặt hoa xuống rồi ôm lấy tôi: “Chị Lưu tốt quá, lúc nào cũng chứng kiến tình yêu anh dành cho vợ!”

Tôi đưa tay gạt ra. Mùi nước hoa nam tính nồng nặc trên người anh không che được hương thơm ngọt ngào khiến tôi khó chịu.

“Tối qua lại ngủ ở công ty?”

Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt anh.

“Ừ, tối qua xong việc đã 2h sáng, anh ngủ luôn ở công ty. Anh nhớ em lắm, không ôm em anh ngủ không ngon.”

Anh dụi đầu vào tay tôi nũng nịu, giọng đáng thương không chút áy náy.

Tôi cười khẽ: “Vậy à? Tối qua mưa, em sợ anh ướt nên mang ô đến công ty. Nhân viên bảo anh đi từ lâu rồi.”

Giang Tự khựng lại. Tôi nhẹ nhàng rút tay về ngồi xuống ghế sofa, không nhìn biểu cảm của anh.

Ngay sau đó, anh nhanh chóng ôm ch/ặt lấy tôi, giọng trở nên thận trọng:

“Anh xin lỗi em. Tối qua tổng giám đốc Kỳ Thịnh bảo hợp đồng có vấn đề, anh phải tiếp khách đến khuya. Say không biết gì nên tạt vào khách sạn gần đấy. Anh không cố ý giấu em, sợ em lo. Em còn mang bầu...”

Giọng anh càng lúc càng nhỏ dần, vẻ mặt dần đượm nét oan ức.

Như thể anh thực sự là người chồng tốt vì vợ con mà không được thấu hiểu.

Tôi giãy giụa đôi chút không thoát, đành nói: “Mùi nước hoa đào trên người anh làm em buồn nôn. Giang Tự, anh biết em gh/ét mùi đào mà.”

Nghe xong, cơ thể Giang Tự hoàn toàn cứng đờ.

Trái tim đ/au nhói bị tê dại thay thế.

Tốt thôi, tôi cũng có thể bình thản đối mặt với anh ta rồi.

6

Cả ngày hôm đó, Giang Tự lúc nào cũng quấn lấy tôi.

Anh tắm rửa thay đồ cười nói: “Tối qua bên Kỳ Thịnh có nữ trợ lý, chắc vô tình dính mùi thôi.”

Không một chút hoảng lo/ạn của kẻ suýt bị bắt gian. Tôi chưa bao giờ biết anh diễn xuất giỏi đến thế.

Tôi cũng gật đầu mỉm cười cho qua.

Giang Tự cho người giúp việc nghỉ phép, nói hôm nay chỉ muốn ở bên tôi.

Anh dính như sam, đuổi hết mọi người đi dù bữa trưa còn chưa nấu.

Nhìn bóng lưng anh trong bếp, thoáng chốc tôi như về những ngày mới cưới.

Hồi ấy tôi mất ngủ, tinh thần suy sụp, người g/ầy gò. Ngày ngày dù bận rộn anh vẫn tự tay nấu ăn cho tôi.

Nếu điện thoại anh không liên tục reo.

Anh nhíu mày tắt cuộc gọi cuối. Mấy miếng cánh gà trong chảo ch/áy xém vì tâm trí anh đã phiêu du nơi khác.

Điện thoại tôi cũng reo lên vài tiếng.

Là vài bức ảnh và một tệp tài liệu.

Bối cảnh ảnh là văn phòng Giang Tự.

Cô gái quỳ rạp trên bàn làm việc, váy bó nâng cao. Người đàn ông chỉ kéo khóa quần.

Hai cơ thể khít ch/ặt vào nhau, sự kìm nén của đàn ông và khoái lạc của phụ nữ đan xen.

Tôi buồn nôn, sờ ngựk mình, lại nhận ra nơi ấy dường như chẳng còn cảm giác.

Như thế cũng tốt.

【Đồ đàn bà vô dụng! Mang đứa con của mày đi ch*t đi!】

【Tao cũng có thể sinh con cho anh ấy! Vừa khám xong, đoán xem anh ấy thấy cái này còn cần mày không?】

Tin nhắn đính kèm hình siêu âm.

【Anh ấy chán mày từ lâu rồi! Anh bảo nếu không có mày, anh đã không khổ thế này! Giờ không ly hôn chỉ vì đứa con trong bụng mày, vì trách nhiệm thôi! Buông tha cho anh ấy đi!】

Tôi không thèm trả lời, cũng hiểu ra người dùng điện thoại Giang Tự dụ tôi đến hôm qua chắc là cô ta.

Tâm tư cô gái trẻ lộ rõ như ban ngày. Đáng tiếc, vào được trường danh tiếng, tương lai xán lạn, lại chọn con đường này.

Tôi lưu lại những bức ảnh, mở tiếp tệp tài liệu từ tài khoản nước ngoài.

Bên trong là hồ sơ của cô gái ấy.

Trần Chi 20 tuổi với nhan sắc xinh đẹp chín muồi, thân phận truân chuyên.

Bà nội trọng nam kh/inh nữ, mẹ mất sớm, mẹ kế đ/ộc á/c, cha hung dữ.

Giang Tự là vị c/ứu tinh của cô.

Hai năm trước khi công ty Giang Tự lên sàn, có chương trình từ thiện ở vùng núi gặp sự cố. Anh tới giải quyết, c/ứu cô khi vừa thi đại học xong bị cha b/án cho gã goá vợ.

Giang Tự như thiên thần giáng thế xuất hiện trong đời cô.

Đưa cô về Bắc Kinh, kéo cô khỏi vũng bùn, chu cấp cho cô ăn học.

Cô yêu vị thần c/ứu rỗi mình, là chuyện đương nhiên.

【Cô ấy rất giống em.】

Tài khoản nước ngoài gửi tin nhắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0