Tôi rút điện thoại kéo Giang Lâm vào một nhóm gi/ảm c/ân địa phương.

"Nhóm này toàn dân ăn khỏe nhất, sành ăn nhất, chi tiêu thoải mái nhất. Không có quán xá nào mà họ không đào ra được."

Giang Lâm vẫn nhăn mặt nhưng nhanh tay ghim nhóm lên đầu danh sách. Tôi ân cần đề nghị dù đang chuẩn bị nghỉ việc nhưng vẫn có một tháng bàn giao, tôi vẫn có thể làm bạn đồng hành ăn uống trung thành với Giang Lâm.

Giang Lâm nhét đầy miệng nấm hazel, "Anh không thể thế này, anh đã nhận quá nhiều từ em rồi."

Tôi hiểu ý Giang Lâm nhưng chưa kịp nói mức lương anh trả đã quá hậu hĩnh. Giang Lâm kéo tôi đứng dậy trong phấn khích, bỏ lại cả nồi sườn còn thừa đến hơn nửa.

"Chi bằng chúng ta cùng đi tiêu tiền của anh đi."

Nghe vậy tôi cũng hào hứng, lập tức quyết định dẫn Giang Lâm đi m/ua sắm thả ga. Nhưng khi thấy cửa hàng văn phòng phẩm rộng 150m², Giang Lâm ngơ ngác.

"Chúng ta 'xả láng' ở đây?"

Một tiếng sau, tôi dẫn Giang Lâm ôm đầy túi lớn túi nhỏ trở về trại trẻ mồ côi. Một đám nhóc đen kịt cầm bàn chải xông tới khiến Giang Lâm hoảng hốt dính ch/ặt vào tôi.

Viện trưởng ra lệnh cho các anh chị lớn dẫn em nhỏ đi vệ sinh tiếp: "Bé nào lên giường nhanh nhất ngày mai sẽ được chọn quà của anh Giang trước!"

Lũ trẻ ào ào kéo đến rồi ào ào biến mất. Khi sân chơi chỉ còn ba chúng tôi, nét mặt hiền từ của viện trưởng xuất hiện vết rạn.

"Cậu là ông chủ bao nuôi Tiểu Nhan à?"

Tôi: ???

Tôi vẫy tay hoa một đoạn cho Giang Lâm: "Em... em đâu có giới thiệu anh như thế!"

Viện trưởng tiếp tục đổ dầu vào lửa: "Ăn cái xúc xích nướng của cậu đã cau có, tối không bật đèn lại hậm hực, không cho ăn lạc còn làm nũng."

Tôi vội bịt tai Giang Lâm: "Viện trưởng, con đói quá, con muốn ăn mì th!t bằm rau muối!"

Viện trưởng liếc tôi đầy thất vọng: "Có tiền là mày xay cối cũng được."

"Đợi đấy! Tao đi nấu mì cho!"

May mắn Giang Lâm không chấp nhặt, còn xin viện trưởng một tô. Để xua tan không khí căng thẳng, tôi chỉ khung bóng rổ trên sân nói đó cũng nhờ công anh.

"Đó là đồ con m/ua bằng lương trợ lý tổng giám đốc, còn có bút màu cho các em, ghế massage lưng cho mẹ viện trưởng."

"Nên Giang Lâm à..."

Tôi nhìn thẳng vào anh nói từng chữ: "Anh cũng đã cho em rất nhiều."

Giang Lâm húp sùm sụp tô mì rau muối khi viện trưởng gắp hết th!t bằm trong tô tôi sang cho anh. Viện trưởng thở dài: "Đồ mình thích phải ăn trước, để đến khi no rồi sẽ không cảm nhận được hương vị mong đợi nữa."

Tôi phụng phịu: "Đây là lý do mẹ gắp hết th!t của con? Nhưng con đâu có để dành, con toàn ăn rau muối th!t bằm chung với mì mà!"

Viện trưởng búng trán tôi: "Cuộc sống biến đổi khôn lường, mẹ dạy con phải nắm bắt hiện tại."

"Với lại tô con có gần ba lạng th!t, tô Tiểu Giang chỉ có ba sợi!"

Giang Lâm biến thành trà xanh, ấm ức nhìn viện trưởng: "Mẹ viện trưởng, con không cho Nhan Nhan ăn xúc xích vì cô ấy làm rơi xuống đất. Tối thấy đèn phòng Nhan Nhan sáng là con biết cô ấy đã về nhà."

"Con biết Nhan Nhan thích ăn lạc, từ nay lạc sẽ dành hết cho cô ấy."

Tôi: ???

Giang Lâm mà nhảy xuống sông trước cổng thì cả trại trẻ mồ côi này được uống trà Long Tỉnh mất! Tôi tức đến mất khôn: "Anh bị dị ứng đậu phộng sao không nói?!"

Giang Lâm càng ấm ức hơn: "Người dị ứng đậu phộng không phải con mà là bố con."

Tôi đứng hình, chợt hiểu ra điều gì đó. Trái tim tôi đ/ập thình thịch: "Từ nay có một hạt lạc em ăn sẽ có một hạt cho anh!"

Viện trưởng đuổi cổ hai đứa chúng tôi với ánh mắt chán gh/ét, bảo đi chỗ nào mát mẻ mà ngồi. Còn Giang Lâm phải đối mặt với thực đơn eat clean suốt nửa tháng trời. Anh ăn đến mặt xanh mướt, giờ về nhà càng ngày càng trễ. Dù có 10h tối mới về anh vẫn phải đá/nh chén đĩa salad Caesar.

Nhưng khi tôi tưới hoa ban công, thấy Giang Lâm đang ngước nhìn lên. Tôi vẫy tay gọi anh: Không về nhà còn đứng dưới đó ngó gì thế?

Giang Lâm mở cửa bước vào, giọng không giấu nổi phấn khích: "Phòng nhân sự nói em nghỉ việc để cưới anh, phải không? Thật ra không cần đâu, tập đoàn Giang cho phép yêu đương đồng nghiệp mà."

Tôi không biết giải thích sao cho anh hiểu mình chỉ muốn gây khó dễ cho phòng nhân sự - lũ "nhân sự bất nhân sự" suốt ngày bàn tán sau lưng tôi. Chúng chê tôi quê mùa toàn ăn đồ rác, còn làm hỏng vị tổng giám đốc điển trai của chúng. Chúng bảo Giang Lâm đến với tôi chỉ vì tò mò, sớm muộn gì cũng đ/á tôi.

Nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh và đôi môi chu ra hỏi "được không?" của Giang Lâm, tôi nhớ lời viện trưởng dạy từ bé: "Không được cho người mình không thích hôn."

Thế là tôi dành ba phút suy nghĩ xem mình có thích Giang Lâm không. Anh chân dài eo thon, giàu có chất lượng, đẹp trai như hoa, hào phóng lại sạch sẽ. Ai mà không thích chứ?

Nhưng tâm trí tôi lại lạc đến chiếc hộp bút cóc của tôi bên bàn Giang Lâm bỗng mọc thêm hộp bút cóc giống hệt. Suất mì lạnh nướng từ chỗ thêm hành ngò đến nay chỉ còn ngò. Kệ giày mới xuất hiện trước cửa, chiếc ô nghiêng che mưa, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng mỗi sáng.

Ba phút sau, tôi x/ác nhận thứ cảm giác kỳ quặc này chính là thích. Nhìn đôi môi vẫn chu ra của Giang Lâm, tôi gật đầu nghiêm túc.

Khi góc môi ấm áp mềm mại của anh in lên khóe mắt tôi, tôi nghe thấy nhịp tim mình. Cùng với âm thanh kỳ lạ phát ra từ miệng: "Lần sau hôn mắt nhớ báo em tẩy trang trước. đ/ộc tố trang điểm ngấm vào người thì ch*t."

Cái đầu thông minh này đừng để nhiễm đ/ộc thì uổng.

Khi tôi đến ký giấy nghỉ việc, chiếc nhẫn kim cương trên tay làm chói mắt trưởng phòng nhân sự. Bà ta cười giả tạo gọi tôi là "cưng": "Nhớ thường xuyên về chơi với bọn chị nhé."

Nhưng bà ta không nhận ra viên kim cương 2 carat của tôi là đ/á nuôi từ Hà Nam bí ẩn. Giang Lâm thì nhận ra ngay. Anh tháo chiếc nhẫn trên tay tôi, lấy từ bụng con cóc hộp bút ra viên kim cương vuông to như cục đường chọc vào ngón trỏ tôi. Tôi cúi đầu cười khi thấy chân trước chiếc hộp bút cóc cũng được đeo nhẫn kim cương.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng đế diệt tộc nhà họ Tô, nào ngờ ta nhờ vào màn hình bình luận mà nuôi dưỡng nên một vị Thủ phụ

Chương 10
Tô gia ta cả nhà chịu nỗi oan khuất, Hoàng thượng phế bỏ phi vị của ta, đày ta vào am ni cô tự tỉnh ngộ. Đặc ân cho phép ta mang theo "con của ta", dặn rằng dù có chết cũng phải bảo vệ nó cho tốt. Cúi đầu nhìn lại, ta bàng hoàng nhận ra, đây căn bản không phải là con của ta. Trong lúc hoảng loạn, trước mắt chợt hiện lên vài dòng bình luận quái dị: 【Trời đất ơi! Hoàng thượng tìm một đứa bé có nét giống năm phần từ Hoàng tử sở để thay thế, con ruột của bà ta sớm đã cùng Liễu Quý phi hưởng vinh hoa phú quý rồi!】 【Cảnh báo! Phế phi Tô thị đừng tìm con ruột, bằng không sau này nó lớn lên sẽ quay lại chê bà là gánh nặng, ghi hận suốt đời!】 【Nhân vật chính cả hai đều thuận buồm xuôi gió lên đỉnh vinh quang, chỉ riêng nữ phụ là chết vì bệnh lạ, chẳng ai đoái hoài.】 【Ai hiểu cho nỗi lòng này! Đứa trẻ trong lòng bà là Tạ Hành, hậu duệ duy nhất của nhà họ Tạ, tương lai là vị Diêm Vương sống nắm quyền khuynh thiên hạ!】 Ta vuốt ve gương mặt tái nhợt của Tạ Hành, giọng điệu kiên định: "Con à, mẹ sẽ bảo vệ con cả đời."
Báo thù
Cổ trang
15