Bà Tần bỗng nhiên lớn tiếng:

"Tôi không cần phải cãi lại."

Ngay tại hiện trường đã có người phát ngôn thay.

"Bà có biết x/ấu hổ không? An Hân đã nói rõ rồi, tiền trang trí là do bố mẹ cô ấy bỏ ra. Cô ấy không ở nữa thì đương nhiên phải đ/ập bỏ."

"Nhà của tôi, tôi cho cô ta ở không mấy năm nay còn gì." Bà Tần cãi lại.

"An Hân lấy con trai bà, không đòi một đồng sính lễ nào, còn phải bỏ tiền túi ra. Bà không những không m/ua nhà cho cô ấy mà còn nói nhà cho ở không mấy năm? Những lời trơ trẽn như thế, người vô liêm sỉ như bà, thật là hiếm thấy!"

Càng lúc càng nhiều người bắt đầu chế giễu bà Tần.

Bà Tần không chịu nổi: "Chuyện gia đình nhà tôi, không cần các người xía vào!"

"Chuyện gia đình thì chúng tôi chẳng thèm quan tâm, nhưng việc của An Hân thì chúng tôi sẽ đứng ra đòi công bằng!"

Mọi người tại hiện trường đều bênh vực tôi.

Tôi đã dự đoán bà Tần và Lâm Hiểu Mẫn sẽ bị bêu rếu, nhưng không ngờ lại nhận được sự ủng hộ nhiều đến thế.

11

Kiếp trước tôi cô đ/ộc vô cùng, người xung quanh không ch/ửi tôi ng/u ngốc thì cũng đòi n/ợ.

Rõ ràng không phải lỗi của tôi, nhưng lúc đó lại phải hứng chịu sự th/ù gh/ét kinh khủng nhất.

Đến nỗi khi nhảy 🏢, tôi chẳng còn chút lưu luyến nào.

Khoảnh khắc được mọi người ủng hộ này, tôi không thể phủ nhận mình đã xúc động.

Mắt tôi đỏ hoe, mũi cay cay.

Cố gắng kìm nén để kiểm soát cảm xúc.

May mắn là luật sư của đài truyền hình đã nhanh chóng tới hiện trường.

Tôi lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng tuyên bố trước mọi người: "Kết hôn với Tần Tấn ba năm, theo luật hôn nhân, tài sản sau hôn nhân dù là tôi hay Tần Tấn ki/ếm được đều là tài sản chung. Như mọi người vừa thấy, trong ba năm hôn nhân, Tần Tấn đã chuyển phần lớn tiền cho mẹ và tiểu tam."

Tôi quay sang hỏi luật sư: "Số tiền này tôi có thể đòi lại được không?"

Luật sư trả lời: "Theo luật hôn nhân, thu nhập của hai vợ chồng sau kết hôn quả thực là tài sản chung. Nếu một bên đưa tiền cho người khác mà bên kia không biết, bên kia có quyền đòi lại. Nhưng điều kiện là phải có bằng chứng chứng minh."

"Tôi có." Tôi vội lấy ra bản ghi chuyển khoản của Tần Tấn, "Đây là bản kê chi tiết số tiền chồng tôi chuyển cho họ trong ba năm."

Luật sư xem xong, gật đầu: "Có thể dùng làm bằng chứng hợp lệ để yêu cầu đối phương hoàn trả."

"Vậy thì," tôi nhìn thẳng bà Tần, "số tiền 43 triệu (làm tròn) mà Tần Tấn chuyển cho bà trong ba năm, mong bà hoàn trả cho tôi sớm."

"Cô bị đi/ên à! Tiền của con trai tôi là của tôi, cô có tư cách gì lấy tiền của nó? Tham tiền đến mất hết lý trí rồi à?"

"Luật pháp quy định, sau khi kết hôn, tài sản là sở hữu chung." Luật sư giải thích.

"Luật lệ gì chứ! Con trai tôi đẻ ra, dù có kết hôn hay không thì đồ của nó cũng là của tôi!"

Luật sư định nói tiếp.

"Không cần giải thích với bà ấy." Tôi hiểu rõ tính cách ngang ngược của bà Tần, "Tôi có thể khởi kiện không?"

"Tất nhiên."

"Kể cả 12 triệu chồng tôi chuyển cho tiểu tam Lâm Hiểu Mẫn." Tôi hỏi luật sư.

"Được." Luật sư khẳng định.

"Tốt." Tôi quay sang nói thẳng với bà Tần và Lâm Hiểu Mẫn, "Trong ba ngày, nếu không chuyển tiền vào tài khoản tôi, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa."

"An Hân đồ điếm, cô dám kiện tôi? Cô nghĩ tôi sợ à?" Bà Tần kích động.

Lâm Hiểu Mẫn lúc này cũng mất bình tĩnh: "Tiền là Tần Tấn tự nguyện cho tôi, sao tôi phải trả?"

"Vì công lý và lẽ phải của pháp luật!" Tôi nói rõ từng chữ.

Lâm Hiểu Mẫn tắc lưỡi, mặt đỏ bừng.

"Tôi nói lần cuối: ba ngày, không thì tòa án gặp nhau."

Nói xong, tôi quay lưng rời đi.

Tôi cũng không muốn lãng phí thời gian với hai người này.

"An Hân, nếu họ không trả, ngày ra tòa tôi sẽ đến ủng hộ cô!" Một người họ hàng lớn tiếng.

Những người khác cũng hưởng ứng: "Đúng vậy, nhớ báo cho chúng tôi, chúng tôi sẽ đến xem hai người này còn làm trò gì trước pháp luật!"

"Cảm ơn mọi người."

Tôi thực sự biết ơn họ.

Trải qua một lần rồi mới hiểu, sự tử tế của người khác quý giá biết bao.

12

Bước ra khỏi phòng tang lễ.

"An Hân." Phóng viên gọi tôi, "Đài chúng tôi có thể cung cấp hỗ trợ pháp lý miễn phí cho cô. Nếu muốn kiện, nhất định phải liên hệ với chúng tôi."

"Vâng, nếu cần kiện tôi sẽ liên hệ."

Tôi hiểu không có bữa trưa miễn phí trên đời, đài truyền hình làm vậy là để tiếp tục đưa tin.

Dù sao người bị tổn thương không phải tôi, lại còn phơi bày bộ mặt x/ấu xa của một số người, có gì mà không làm.

Về đến nhà.

Vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấy mấy cụ già đứng trước cửa - những người trước đây phỉ báng tôi.

"Cô An Hân, lúc nãy chúng tôi hiểu nhầm cô, không ngờ cô chịu nhiều oan ức thế, xin cô đừng để bụng." Một bà lão tới gần nói.

"Chúng tôi cũng bị mụ mẹ chồng đ/ộc á/c kia lừa gạt, không ngờ bà ta lại trơ trẽn đến thế."

"Đây là chút hoa quả chúng tôi m/ua tặng cô, coi như lời xin lỗi."

Nói rồi họ đưa cho tôi một túi hoa quả lớn rồi nhanh chóng rời đi.

Khi đi còn không quên nói: "An Hân, chúng tôi đều ủng hộ cô!"

Thực ra tôi không trách họ.

Đa số người đời đều bị ảnh hưởng bởi dư luận, người tôi h/ận chỉ có bà Tần và Lâm Hiểu Mẫn.

Tôi mở cửa vào nhà.

Bố mẹ đang đợi tôi, thấy tôi về rất xúc động.

Nhìn thấy mắt họ đều đỏ hoe.

Chắc họ đã xem trực tiếp trên TV, vừa gi/ận vừa đ/au lòng!

"Hân Hân, mẹ không ngờ con lại chịu nhiều oan ức thế bên nhà họ Tần." Mẹ ôm tôi khóc nức nở.

Bố cũng đỏ mắt bên cạnh.

"Không sao rồi, giờ mọi chuyện đã ổn cả rồi mà?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất