Chị Dâu Dũng Cảm Dương Đại Hoa

Chương 13

06/12/2025 14:21

Tôi đăm đăm nhìn hắn. Tuyết trắng đậu trên bờ vai, cũng lãng đãng rơi vào khoảng cách vô hình ngăn cách đôi ta.

Mấy tháng qua kề vai sát cánh chợt sống lại trước mắt - tài hoa hơn người, đối đãi chân thành, nói không động lòng sao được?

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không đón lấy ngọc bội kia.

- Thẩm công tử tốt bụng, Liễu Nha xin ghi nhận. Nhờ công tử hết lòng trợ giúp, gia đình tiểu nữ mãi khắc cốt ghi tâm. Giang Nam vốn là đất lành, nhưng cội rễ của tôi đã bén sâu nơi Thanh Thạch huyện. Dương Liễu Lâu này không chỉ là sinh kế, mà còn là nơi anh trai, chị dâu cùng bao phụ nữ khác tìm chỗ nương thân. Nay lầu mới vững, Như Ý Trai vừa khai trương, con đường phía trước... vẫn còn dài lắm.

Ánh mắt hắn hơi tối lại, tựa bông tuyết rơi vào vực sâu, thoáng chốc tan biến.

Tôi bình thản tiếp lời:

- Nếu có một ngày, Dương Liễu Lâu cùng Như Ý Trai đủ sức mở chi nhánh Giang Nam, ắt hẳn là khi chúng tôi đã tự đứng vững bằng đôi chân mình, đường hoàng bước vào phương trời ấy.

Tuyết rơi lặng lẽ, vạn vật tĩnh mịch.

Thẩm Cảnh Hoài đứng im giây lát, thu ngọc bội vào tay áo, khóe môi nhẹ nhếch lên nụ cười mong manh.

- Ta hiểu rồi. - Hắn gật đầu trang trọng - Cô nương lòng sắt đ/á, chí tại mây xanh. Ở Giang Nam, ta sẽ đợi ngày Dương Liễu Lâu cùng Như Ý Trai vang danh thiên hạ. Nếu sau này... cô nương đổi ý muốn đến Giang Nam phát triển, cửa Thẩm gia luôn rộng mở đón... đón bằng hữu.

Tôi cúi người đáp lễ, đưa hộp điểm tâm tự tay làm:

- Đa tạ! Cũng chúc công tử tiền đồ như gấm, vạn sự như ý!

Hắn tiếp nhận hộp gỗ đàn hương, ngón tay khẽ chần chừ trên nắp hộp, quay người bước lên xe ngựa. Rèm xanh buông xuống, bánh xe lăn xa dần, hòa vào trời đất mênh mông.

Tôi đứng trông theo, lòng không u sầu mà ngược lại thấy tuyết gột rửa bụi trần, đất trời khoáng đạt, con đường trước mắt càng thêm rõ ràng.

Giọng chị dâu vang lên phía sau:

- Không thử một lần, sau này hối h/ận không?

- Có chút... nhưng không hề!

- Tốt! - Chị cười vang - Đúng là em gái của chị! Đời người thoáng chốc, sống cho thỏa chí mới đáng! À, thiếu gia họ Thiệu hôm trước còn hỏi thăm em... cả tam công tử nhà họ Triệu thành nam nữa...

Tôi vội khoác tay chị dâu, cẩn thận đỡ nàng vào nhà:

- Chuyện của em, để sau này tính. Chị coi chừng bước, vào nhà sưởi ấm đi. Bây giờ chị không được nhiễm lạnh, bác sĩ dặn ba tháng đầu quan trọng lắm.

- Biết rồi. - Chị vỗ tay tôi cười - Nhìn em lo lắng hơn cả mẹ già. Trong bếp còn canh th!t cừu hầm, em vào uống chút đi. Mấy hôm trời lạnh, món cổ đỉnh* của em b/án đắt như tôm tươi. Phúc lớn trời ban, ta phải hứng cho khéo!

Tôi cười đáp vâng, cùng chị dìu nhau bước trên tuyết trắng.

Đường dài phía trước, hà tất ngập ngừng?

Dẫu có gió tuyết, vẫn có nắng vàng.

*(Cổ đỉnh: món lẩu cổ truyền, còn gọi là "cổ đỉnh hỏa" - lẩu nấu trong nồi đồng cổ)*

**(Hết)**

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7