Anh nhìn tôi hồi lâu, rồi mới thốt lên: "Anh đã coi thường em rồi."

Tôi mỉm cười: "Anh cũng đã coi thường con trai mình, và cả vợ anh nữa."

Bà chồng, sau khi mọi chuyện đã ngã ngũ, đã làm thủ tục ly hôn với ông chồng.

Bà không tái hôn, mà dùng số tài sản được chia để thành lập một quỹ từ thiện thực sự, giúp đỡ những phụ nữ bị bạo hành gia đình.

Bà sống cuộc đời mình mong muốn, khuôn mặt rạng rỡ sự tự tin chưa từng thấy.

Bà và mẹ tôi trở thành bạn đ/á/nh bài thân thiết, thường cùng nhau nghiên c/ứu sách nấu ăn hoặc rủ nhau đi du lịch khắp thế giới.

Còn Hoắc Cầm, sau khi mất đi chỗ dựa là ông chồng, hoàn toàn trở thành kẻ thừa thãi trong gia tộc họ Hoắc.

Đứa con trai bất tài của bà ta, sau này đã liều mình đến xin "Quỹ hỗ trợ gia tộc".

Tôi phê duyệt.

Nhưng yêu cầu cậu ta mỗi tuần phải nộp một bài luận 5000 chữ về "Tâm đắc phấn đấu", đồng thời phải đọc to trước mặt mọi người trong cuộc họp trực tuyến gia tộc.

Kiên trì được hai tháng, cậu ta phát đi/ên, từ đó không dám xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Cuộc đại thay m/áu của gia tộc họ Hoắc đã gây chấn động không nhỏ trong giới thượng lưu Bắc Kinh.

Ai nấy đều bảo, ấm tử mới lên ngôi của họ Hoắc - Hoắc Ngôn - có th/ủ đo/ạn lợi hại.

Nhưng thứ khiến lũ cáo già kia e dè, chính là người vợ luôn nở nụ cười hiền lành nhưng ra tay lại tà/n nh/ẫn hơn bất kỳ ai.

Một buổi chiều nắng đẹp, tôi và Hoắc Ngôn ngồi uống trà trong vườn.

Không còn mưu tính và tranh đấu, cuộc sống yên bình đến mức khó quen.

Anh bất chợt hỏi: "Giờ mọi chuyện đã xong. Em muốn làm gì tiếp theo?"

Tôi suy nghĩ giây lát: "Lấy lại hồi môn của em từ cái 'quỹ gia tộc' đó, rồi mở một công ty."

"Mở công ty?"

"Ừ." Tôi gật đầu, "Một công ty chuyên dạy các cô gái cách biến nước mắt thành thứ có giá trị."

Hoắc Ngôn khựng lại, rồi bật cười.

"Được." Anh nắm lấy tay tôi, "Anh sẽ đầu tư cho em."

Tôi dựa vào vai anh, ngắm nhìn bầu trời phía xa.

Mẹ tôi nói không sai, nước mắt là thứ vô dụng nhất.

Nhưng khi bạn biết cách sử dụng nó, chính là vũ khí mạnh nhất thế gian.

Tôi gia nhập gia đình quyền quý không phải để làm chim trong lồng son.

Tôi đến để trở thành vương của chính mình.

Và giờ, tôi đã làm được.

Tôi quay lại nhìn Hoắc Ngôn.

"Này, Hoắc Đổng."

"Ừm?"

"Từ nay về sau, mong được chỉ giáo nhiều hơn, cộng sự của tôi."

Ánh mắt anh nhuốm nụ cười dịu dàng quyến luyến.

"Vinh hạnh của anh, Tưởng Tổng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
59