Tôi trực đêm, bố bạn trai đột ngột bị viêm ruột thừa cấp tính cần phẫu thuật gấp.

Tôi chuẩn bị các thủ tục tiền phẫu cho ông.

Vì việc này, bố anh cảm thấy không thể đối diện với tôi.

Mẹ anh thì coi thường nghề nghiệp của tôi.

Bạn trai nói không vượt qua được rào cản tâm lý nên đề nghị chia tay.

Ba ngày sau khi chia tay, tôi kết hôn chớp nhoáng.

01

Đang trong ca trực đêm, Trần Thừa - bạn trai tôi - gọi điện thông báo bố anh đ/au bụng mấy ngày, ban đầu tưởng đ/au dạ dày nên không để ý. Giờ tình trạng rất tệ. Anh hỏi tôi nên làm gì? Tôi bảo anh bình tĩnh, miêu tả chi tiết hơn.

Anh nói: "Mấy ngày trước bắt đầu đ/au vùng thượng vị, sau chuyển xuống hố chậu phải, buồn nôn, nôn ói, sốt..."

Đúng triệu chứng viêm ruột thừa cấp, tôi bảo anh lập tức đưa bố đến bệ/nh viện khoa Ngoại tổng hợp - nơi tôi đang trực.

Sau khi nhập viện, bác sĩ khám: cơ bụng co cứng, ấn đ/au, phản ứng thành bụng. Xét nghiệm: bạch cầu 20*10^9/L, bạch cầu trung tính 9.8*10^9/L; CT scan cho thấy ruột thừa sưng to, mỡ quanh ruột thừa mờ, dịch quanh ruột thừa. Bác sĩ thông báo cần mổ gấp.

Nhìn y lệnh, tim tôi như ngừng đ/ập: Vệ sinh vùng phẫu thuật, thông tiểu. Tôi hỏi bác sĩ: "Mổ nội soi thì không cần vệ sinh vùng kín chứ ạ?"

Bác sĩ phụ trách đáp: "Bệ/nh nhân lớn tuổi, thời gian phát bệ/nh dài, cần chuẩn bị cho cả hai phương án."

Thế này... đành vậy thôi.

02

Tôi chuẩn bị dụng cụ vệ sinh và thông tiểu, đẩy cửa phòng bệ/nh. Bố Trần Thừa nằm trên giường mặt tái nhợt, trán đầm đìa mồ hôi, vẻ mặt đ/au đớn. Tôi tự nhủ nghề y là thiêng liêng, không có gì phải ngại.

Nhưng khi thấy mẹ anh và Trần Thừa ngồi cạnh đó, lòng tôi bỗng dâng lên nỗi e dè. Cố lấy bình tĩnh: "Chú ơi, cháu sẽ vệ sinh vùng phẫu thuật cho chú, chú thả lỏng người nhé."

Ông nhìn tôi ngơ ngác - có lẽ không hiểu "vệ sinh vùng phẫu thuật" là gì. Trần Thừa bước tới. Tôi ra hiệu: "Anh giúp chú kéo áo lên, cởi quần ra. Em cần cạo lông từ bụng dưới đến 1/3 đùi trên."

Trần Thừa khựng lại một giây rồi làm theo. Tôi cố không nhìn phía mẹ anh - người luôn coi thường nghề y của tôi. Đeo găng, sát trùng, cạo lông. Tôi cố giữ hơi thở đều, động tác nhẹ nhàng thuần thục.

Khi cạo đến v*** n*** c**, tôi vẫn cảm thấy khó xử. Định dùng hai tăm bông kẹp lại cho dễ nhưng cảm thấy bất kính với bệ/nh nhân. Trần Thừa nhiều lần định giúp nhưng thấy tôi đã trải khăn vô trùng lại rút tay về. Ánh mắt anh tối sầm. Bố anh ban đầu nhắm nghiền mắt, sau đắp chăn kín đầu. Tôi nghiến răng hoàn thành công việc - đây là trách nhiệm nghề nghiệp.

Thao tác thông tiểu nhanh gọn nhất có thể. Tôi nở nụ cười chuyên nghiệp: "Chú chuẩn bị xong rồi ạ, lát nữa sẽ có người đưa chú vào phòng mổ." Nói xong, tôi đẩy xe dụng cụ chạy khỏi phòng như trốn.

Về trạm y tế, mặt tôi đỏ rực, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Đây chắc là ca thủ thuật khó xử nhất sự nghiệp y khoa của tôi. Ca mổ của bố Trần Thừa thành công, bệ/nh nhân được chuyển vào ICU theo quy trình.

Hết ca trực, Trần Thừa và mẹ vẫn chưa về phòng - có lẽ đã về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay đáng lẽ là ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn, giờ kế hoạch tan vỡ.

03

Tôi và Trần Thừa quen nhau trong đám cưới đồng nghiệp Vương Diểu Diểu. Tôi làm phù dâu, anh làm phù rể.

Khi đoàn nhà trai đến đón dâu, chú rể hát xong bài. Tôi hé cửa định đưa yêu cầu thì Trần Thừa - chàng phù rể cao lớn - dùng sức đẩy cửa xông vào. Tôi né không kịp, trán bị thâm một cục nhỏ nhưng rất rõ trên gương mặt.

Đau quá, tôi trừng mắt nhìn anh. Anh giả vờ thương xót, dùng ngón tay chấm nước bọt định xoa lên trán tôi như kiểu bà nội tôi hay làm hồi nhỏ. Tôi hoảng hốt lùi lại.

Trần Thừa cười khẩy đắc ý, khiến tôi chỉ muốn đ/á cho vài phát.

04

Trên sân khấu lễ cưới, MC đùa: "Ồ ai đã 'hôn' lên trán xinh đẹp của phù dâu để lại nụ hoa thế này?"

Trần Thừa giơ tay nhận tội, cả hội trường cười ồ. MC còn nói quá lên: "Hai người có duyên đấy, phát triển thêm đi nhé!"

Tôi liếc anh đầu gi/ận dữ. Trần Thừa mỉm cười góc môi, ánh mắt đa tình. Phải công nhận anh rất đẹp trai. Một cô gái chưa yêu bao giờ như tôi hoàn toàn bối rối trước ánh mắt ấy. Tôi quay mặt đi, gò má nóng bừng.

Trong bụng m/ắng: "Đẹp trai thì giỏi gì? Nhìn đã thấy không phải hạng tốt!"

Đám cưới diễn ra sôi động, đến phần ném hoa cưới. Định lảng đi nhưng Diểu Diểu kéo tôi lại, bắt tham gia. Đành đứng vào hàng ngũ đón hoa.

Trần Thừa cũng đứng cạnh tôi, tỏ vẻ chăm chú đợi hoa. Khi cô dâu quay lưng ném bó hoa, đám đông reo hò. Tôi giơ tay định đón nhưng hoa trúng ngay đầu, tôi mất thăng bằng trẹo chân.

Suýt ngã thì một cánh tay vững chắc đỡ lấy tôi.

"Em không sao chứ?" Giọng Trần Thừa trầm ấm vang lên.

Tôi lắc đầu định bước đi nhưng cơn đ/au nhói khiến tôi suýt ngồi bệt. Anh vội đỡ lấy, lúc này tôi không dám kháng cự nữa. Để trông tự nhiên, anh gần như ôm tôi lên sân khấu.

MC đùa: "Có vẻ phù dâu xinh đẹp sẽ là người tiếp theo kết hôn nhỉ!"

"Cầu hôn đi... cầu hôn đi..." Vài người bắt đầu hò reo, cả hội trường hưởng ứng.

Tôi x/ấu hổ đến đỏ cả tai. MC đưa mic cho Trần Thừa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
7 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hay khóc thì đã sao?

Chương 13
Tôi có thể chất dễ rơi nước mắt. Chỉ là vô tình đụng phải đại ca trường học, còn lỡ cắn mất một miếng bánh mì trong phần ăn sáng của cậu ấy. Cậu ấy mắng tôi vài câu. Tôi cuống đến mức nước mắt cứ rơi không ngừng, muốn giải thích nhưng khóc đến nỗi thở không ra hơi, chỉ có thể vừa khóc vừa ra sức khoa tay múa chân với cậu ấy. Cậu ấy nhìn tôi hồi lâu, càng nhìn càng im lặng. Cuối cùng thấy tôi khóc mãi không dừng được, cậu ấy dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc nữa.” “Bữa sáng này cho cậu ăn đấy.” Thấy tôi vẫn khóc, cậu ấy hoàn toàn hết cách, kéo tay tôi rồi khẽ nói: “Tôi xin cậu đấy.” Đến cuối cùng, cậu ấy bất lực đến mức nói: “Tan học đừng về vội.” “Tôi quỳ lạy cậu một cái được chưa? Đừng khóc nữa có được không?” ... Sau giờ học, cậu ấy kéo tôi vào một con hẻm nhỏ. Đảo mắt nhìn trái ngó phải một vòng, xác nhận không có ai xung quanh rồi mới hạ thấp giọng: “Cậu đừng kể chuyện này cho người khác biết đấy.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14.43 K
Bẫy Tình CHƯƠNG 27: HÀO QUANG