Hồi nhỏ, bố tôi nghiện rư/ợu nặng, thường xuyên say xỉn ngoài đường, đêm khuya thanh vắng tôi và mẹ phải đi tìm khắp nơi. Năm tôi mười tuổi, bố qu/a đ/ời vì bệ/nh, mẹ sợ tôi chịu thiệt thòi cũng như đã mất niềm tin vào đàn ông nên không tái hôn.

Tâm nguyện của mẹ là mong tôi tìm được người đàn ông tử tế, xây dựng gia đình hạnh phúc, sống cuộc đời bình yên.

Có vẻ mẹ rất hài lòng với bác sĩ Lục, vui đến mức lâng lâng. Khi anh Lục gọi 'mẹ Hồ' hay 'mẹ', chắc bà còn chẳng phân biệt nổi.

Lần đầu đưa chồng về nhà thế là qua mặt thành công.

12

Quay về thành phố G đã hơn 9 giờ tối. Lục Yên đưa tôi thẳng về nhà anh.

Anh mở tủ quần áo, bên trong đầy đủ áo khoác nữ, đồ ở nhà, đồ lót. Tôi nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Anh cười: 'Em nghĩ nhiều quá rồi, hôm qua anh mới m/ua cho em đấy, đều đã giặt sạch sẽ, cứ yên tâm mặc.'

Anh bảo tôi đi tắm trước, nhưng tôi lề mề nhường anh tắm trước. Trong lúc anh tắm, tôi kiểm tra kỹ lưỡng bộ quần áo anh chuẩn bị: vừa vặn, chất liệu mềm mại, được ủi phẳng phiu.

Phải chăng đặc điểm của ông chồng bác sĩ là không cần đo cũng biết rõ số đo, cẩn thận tỉ mỉ và hơi cầu toàn?

Khi tôi tắm xong bước ra, anh đã ngồi trên giường chơi điện thoại. Thấy tôi, ánh mắt anh ra hiệu bảo lại gần. Tôi ngại ngùng bước từng bước. Anh vòng tay ôm eo tôi, cúi đầu vào cổ thì thầm: 'Tiểu tiên hồ, phải chăng em chính là hồ tiên giáng trần để mê hoặc anh?'

Tôi chưa từng thấy anh trở nên đào hoa như vậy, mặt đỏ bừng đến tận tai, người cứng đờ. Hoàn toàn mất đi sự lanh lợi khi tranh cãi với anh trong phòng khám. Tôi chỉ ậm ừ: 'Ơ... em chưa có kinh nghiệm, không biết có...'

Chưa nói hết câu, anh đã hôn tôi, giọng nói đ/ứt quãng:

'Anh cũng không nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng chồng em là bác sĩ, hiểu rõ cấu tạo cơ thể, sẽ không làm em đ/au đâu. Sau này đừng bảo chồng bác sĩ không biết chiều vợ nhé, chỉ là cách chiều khác thôi.'

Đồ để bụng!

Rồi anh lại thì thào: 'Vợ yêu, chúng ta không tránh th/ai nhé, có bầu thì sinh luôn. Đừng lo, anh sẽ không để em phải chăm con một mình.'

Thế là đã bắt đầu dỗ em đẻ con rồi sao? Nhưng cũng được, dù sao em cũng thích trẻ con.

'Ừ, tốt thôi.'

Nói xong lại thấy mình dễ dụ quá, tôi vờ hiểu chuyện thêm câu: 'Dù sao anh cũng là cao linh sản nam rồi.'

Vừa dứt lời, anh dùng lực mạnh hơn.

Quả nhiên, anh không để tôi đ/au đớn khó chịu, chỉ hơi lâu chút. Xong xuôi vẫn không quên hỏi: 'Có phải cao linh không?'

Lại để bụng nữa rồi! Thôi được, tôi nhớ rồi, thều thào đáp: 'Không cao linh, vừa chuẩn.'

Bác sĩ Lục hài lòng ôm tôi ngủ.

13

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã đi làm. Bác sĩ ngày nào cũng phải đi thăm bệ/nh nhân. May mà tôi còn được ngủ nướng.

Ra khỏi giường, thấy trên bàn ăn bày cháo đậu xanh, sữa, bánh hẹ, trứng luộc và ngô hấp. Có vẻ không phải đồ m/ua ngoài, nhìn quanh nhà bếp cũng không thấy dấu vết nấu nướng.

Kệ ng/uồn gốc, ăn đã. Hơn 11 giờ, Lục Yên gọi báo bố mẹ anh đã biết chuyện chúng tôi kết hôn, bảo tối về ăn cơm.

Tôi hỏi đồ ăn sáng ở đâu ra, anh bảo xuống nhà bố mẹ lấy lên. Tôi ái ngại: 'Sao lại làm thế?' Nhưng Lục Yên nói:

'Không sao, mẹ anh trước là trưởng khoa điều dưỡng, quen chăm sóc người khác rồi. Bà không chịu ngồi yên, không làm vậy bà thấy mình vô dụng.'

Đến nhà bố mẹ anh, đồ ăn đã dọn sẵn: cá chẽm hấp, sườn kho, tôm luộc, vịt rang. Còn có canh gà hầm táo tàu kỷ tử, mỗi món lượng vừa phải nhưng trình bày tinh tế, hương sắc đủ đầy.

Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện trong không khí gia đình ấm áp. Trong câu chuyện, mẹ anh hỏi tôi khoa có bao nhiêu người, lịch trực ra sao. Sau khi tôi trả lời, bà lập tức xếp lịch trực cho tôi. Bà còn dặn sau này tan làm cứ về đây ăn cơm.

Bà còn chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một phòng riêng trong nhà, đầy đủ đồ dùng vệ sinh, đồ ngủ... Tôi thấy ấm lòng vô cùng.

14

Đến lượt tôi đi làm, càng nghĩ càng thấy không ổn. Đồng nghiệp còn chưa biết tôi và Trần Thừa chia tay, đột nhiên thông báo kết hôn với Lục Yên. Ngay cả mẹ tôi còn nghĩ tôi cua hai chàng, mọi người sẽ nghĩ sao?

Không được, không thể thế này.

'Chúng ta tạm thời giữ bí mật hôn nhân được không? Để mọi người biết em mới thất tình đã.' Tôi ôm cánh tay Lục Yên nũng nịu. Anh có vẻ không quen thấy tôi ngoan ngoãn thế này, ánh mắt đầy thích thú: 'Sợ rồi à?'

Tôi đ/ấm nhẹ vào anh, anh liền túm lấy tay kéo tôi vào lòng.

Tôi tiếp tục nài nỉ: 'Không phải sợ, nhưng mọi người chưa biết em bị đ/á. Đột nhiên chúng ta kết hôn, ngay mẹ em còn tưởng em là người thứ ba. Anh nghĩ họ sẽ nói gì? Lẽ nào đi giải thích với từng người?'

'Được, giấu hôn nhưng đãi ngộ của người đã kết hôn phải giữ nguyên.' Anh bế thốc tôi lên.

Tôi: '......'

Hôm sau tôi đi nhờ xe Lục Yên, xuống xe ở góc cách bệ/nh viện 200m rồi đi bộ vào. May không ai phát hiện. Định sau này cứ thế.

Nhưng bác sĩ Lục không kiềm chế được việc cứ lảng vảng quanh tôi. Liên tục đổi ca để trực cùng. Có hôm tôi trực mà anh không việc cũng đến bệ/nh viện, mang đồ ăn vặt. Sợ bị phát hiện, tôi luôn tỏ ra lạnh nhạt. Nhưng hành động của anh bị trưởng khoa điều dưỡng tinh ý phát hiện, rồi cùng các bác sĩ trong khoa tìm mọi cách ghép đôi chúng tôi.

15

Một buổi sáng, trưởng khoa điều dưỡng cầm hai vé xem phim bảo tôi: 'Tuyên Tuyên, chị có vé tối nay, định đi xem nhưng bà nội cháu đột nhiên về quê. Cháu phải trông con nên không đi được, cho em nhé.'

'Đúng lúc bác sĩ Lục cũng ở đây, tối nay anh rảnh chứ? Đưa anh một vé, hai người đi cùng cho vui, đi một mình buồn lắm.'

Gì mà 'đúng lúc' chứ? Tôi thấy chị ấy đi qua phòng bác sĩ mấy lần, theo chân bác sĩ Lục vào đây mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
7 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hay khóc thì đã sao?

Chương 13
Tôi có thể chất dễ rơi nước mắt. Chỉ là vô tình đụng phải đại ca trường học, còn lỡ cắn mất một miếng bánh mì trong phần ăn sáng của cậu ấy. Cậu ấy mắng tôi vài câu. Tôi cuống đến mức nước mắt cứ rơi không ngừng, muốn giải thích nhưng khóc đến nỗi thở không ra hơi, chỉ có thể vừa khóc vừa ra sức khoa tay múa chân với cậu ấy. Cậu ấy nhìn tôi hồi lâu, càng nhìn càng im lặng. Cuối cùng thấy tôi khóc mãi không dừng được, cậu ấy dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc nữa.” “Bữa sáng này cho cậu ăn đấy.” Thấy tôi vẫn khóc, cậu ấy hoàn toàn hết cách, kéo tay tôi rồi khẽ nói: “Tôi xin cậu đấy.” Đến cuối cùng, cậu ấy bất lực đến mức nói: “Tan học đừng về vội.” “Tôi quỳ lạy cậu một cái được chưa? Đừng khóc nữa có được không?” ... Sau giờ học, cậu ấy kéo tôi vào một con hẻm nhỏ. Đảo mắt nhìn trái ngó phải một vòng, xác nhận không có ai xung quanh rồi mới hạ thấp giọng: “Cậu đừng kể chuyện này cho người khác biết đấy.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14.43 K
Bẫy Tình CHƯƠNG 27: HÀO QUANG