Giọng nói lúc này khàn đặc, khác hẳn mọi khi.

"An An, xem tình cảm bao năm này, hãy giúp anh một lần."

"Chúng ta quay lại với nhau đi."

"Đợi công ty vượt qua khủng hoảng, chúng ta sẽ kết hôn. Còn Tống Thu Trì, anh sẽ c/ắt đ/ứt với cô ta."

Tôi không hiểu nổi mà còn cảm thấy kinh ngạc.

Không biết hắn dựa vào đâu mà dám nói ra những lời này.

Trước là vướng víu với Tống Thu Trì.

Sau lại sắp xếp nội gián vào công ty nhà tôi, suýt chút nữa khiến công ty phá sản, lại còn đe dọa bắt tôi liên hôn.

Nếu không phải tôi đã đề phòng từ trước.

Hẳn đã lặp lại kết cục ch*t đuối dưới hồ nước do Tống Thu Trì đẩy xuống.

Ngay cả kẻ th/ù còn không nhẫn tâm đến thế.

Làm đủ chuyện bẩn thỉu như vậy rồi, Lương Tu Nghiêm lại nghĩ tôi có thể bỏ qua tất cả mà chấp nhận hắn.

Tôi cầm ly cà phê trên bàn hắt thẳng vào mặt hắn.

"Ai cùng anh có tình cảm? Lương Tu Nghiêm, anh soi gương xem mặt mình đi, nhăn nhúm hết cả rồi, thể lực cũng không bằng trai trẻ. Anh nghĩ sao tôi còn có thể để mắt tới lão già như anh?"

"Đôi khi nhìn anh tôi còn buồn nôn, thực ra đã muốn chia tay từ lâu, nhưng sợ người đời dị nghị nên mới kích anh nói trước."

"Với lại tôi giàu như vậy, thiếu gì đàn ông, cớ gì phải đeo bám mãi một lão già? Lương Tu Nghiêm, anh đã lớn tuổi rồi, đừng ảo tưởng nữa được không?"

Mỗi câu tôi nói ra.

Sắc mặt Lương Tu Nghiêm lại tái đi một phần.

Cuối cùng, hắn r/un r/ẩy toàn thân, mãi sau mới thốt được thành lời.

"Thẩm... An! Thì ra... em đã không còn yêu anh rồi phải không?"

"Những lời yêu thương trước đây của em toàn là giả dối, chỉ để ổn định anh thôi!"

Tôi giả vờ che miệng làm bộ kinh ngạc: "Ái chà, anh phát hiện ra rồi à? Tiếc là quá muộn rồi."

Lương Tu Nghiêm siết ch/ặt năm ngón tay.

Cuối cùng, nghiến răng thốt lên.

"đ/ộc phụ!"

Rồi thẳng đơ ngã lăn ra bất tỉnh.

Tôi bất giác lắc đầu "chí chóe".

Khả năng chịu đựng tâm lý quá kém.

Còn phải luyện tập nhiều.

10

Lương Tu Nghiêm tỉnh lại trong b/ệnh viện.

Thời gian gần đây, hắn vào viện quá nhiều lần.

Đến cả y tá vào thay băng cũng thấy quen mặt.

Nghĩ đến tình hình tập đoàn hiện tại, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, gi/ật ngay kim tiêm trên tay định rời đi.

Nhưng ngay lúc sau.

Mấy cảnh sát xuất hiện trước cửa phòng b/ệnh.

"Tỉnh rồi à?"

Họ đưa ra thẻ tùy thân: "Ngài Lương, điều tra thấy ông có hành vi hối lộ thương mại, đ/ộc quyền, gây t/ai n/ạn lao động trong kinh doanh doanh nghiệp. Mời đi với chúng tôi."

Trong chớp mắt, mặt Lương Tu Nghiêm trắng bệch như tờ giấy.

Tôi thò đầu từ cửa, chớp mắt vẫy tay.

"Hẹn gặp lại nhé~"

Lương Tu Nghiêm bị c/òng tay dẫn đi.

Tin này vừa lan truyền, lại giáng thêm đò/n mạnh vào công ty.

Tống Thu Trì nghe tin hấp tấp chạy đến.

Nhưng người đàn ông đã bị dẫn đi từ lúc nào.

Vì thế, cô ta chỉ nhìn thấy tôi đang vô cùng thoải mái.

Người phụ nữ trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học.

"Thẩm An, tất cả là do cô giở trò đúng không? Dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ khi không thể lấy lòng được? Cô tưởng Lương Tu Nghiêm sẽ hồi tâm vì thế sao? Tôi nói cho cô biết, không thể nào! Tôi đã có th/ai với anh ấy rồi, lại còn là song th/ai, vị trí bà chủ nhà họ Lương chỉ có thể là của tôi!"

Nghe vậy, tôi nhìn cô ta đầy thương hại, tốt bụng nhắc nhở.

"Nhân lúc còn kịp, đi ph/á th/ai đi."

Tống Thu Trì gào lên: "Không đời nào! Không ai được động vào con tôi!"

Cô ta hậm hực bỏ đi.

Mơ tưởng đổi đời nhờ cái bụng mang th/ai.

Tôi lắc đầu bất lực.

Tôn trọng số phận người khác thôi.

Vài tháng sau.

Tập đoàn Hoàn Vũ do Lương Tu Nghiêm nắm giữ tan rã.

Chỉ còn vài công ty con quy mô nhỏ sống sót.

Còn bản thân Lương Tu Nghiêm, do nhiều hành vi phạm pháp, bị tuyên án 8 năm tù.

Về phần Tống Thu Trì.

Khi cô ta biết được mọi chuyện thì đã không thể ph/á th/ai nữa.

Nghe nói cô ta đi khắp nơi tìm bác sĩ ph/á th/ai.

Nhưng không b/ệnh viện nào dám nhận.

Từ đây, mọi chuyện đã ngã ngũ.

Cuối cùng tôi cũng tránh né được số phận đã định.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
5 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
8 Thai Nhi Giấy Chương 10
10 Thần Phục Chương 6
12 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

4
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0