Chú đồ tể nói cần suy nghĩ thêm, cũng bảo tôi tự cân nhắc. Tối hôm đó, chú uống rất nhiều rư/ợu rồi say mềm. Tôi cảm nhận được chú thực sự vui mừng.

Tôi phải vất vả lắm mới đưa được chú vào giường. Đang định tìm chăn dày thì vô tình phát hiện phong thư nhàu nát và cuốn sổ chi tiêu dưới tủ.

Sổ ghi lại mọi khoản chi trong 3 năm qua. Suốt ba năm, chú chẳng m/ua nổi bộ quần áo mới. Bữa ăn chỉ toàn khoai tây và cải rẻ tiền. Còn thịt cá đều dành hết cho tôi và bạn cùng phòng. Trên phong bì đựng tiền có mấy chữ ng/uệch ngoạc: Học phí cho con gái.

Mũi tôi cay cay, nước mắt không ngừng rơi. Để dành tiền cho tôi đi học, chú đã sống khổ hạnh như nhà tu. Đúng vậy, ban đầu tôi chọn ở với chú chỉ vì muốn có tiền ăn học. Nhưng giờ đây, chính tôi - kẻ tính toán với chú - lại là người đ/au lòng nhất khi thấy chú khổ sở.

Tôi đắp chăn cho chú đồ tể, thầm nhủ sau này không để chú uống nhiều thế nữa, gan vốn đã không tốt. Đêm ấy trăng tròn vành vạnh, tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngắm trăng, lòng tràn đầy hy vọng về tương lai. Cuối cùng tôi cũng có thể rời ngôi làng nhỏ này, bước ra thế giới rộng lớn. Tương lai của tôi không còn bó hẹp trong việc lấy chồng, mà mở ra vô vàn khả năng.

Đang chìm đắm trong niềm vui, tôi không hay có bóng đen đang lén tiếp cận. Bỗng cảm thấy một cú đ/ập mạnh vào sau gáy, mắt tối sầm rồi mất ý thức.

Tỉnh dậy trong căn phòng tối hôi nồng mùi phân ngựa, một bàn tay thô ráp đang sờ soạng trên mặt tôi. Tôi hét lên kinh hãi. Tức thì một cái t/át giáng xuống!

'Khóc là đ/á/nh ch*t!' Giọng của thằng ngốc! Cánh cửa mở ra, người phụ nữ bước vào với chiếc bánh. Ánh sáng lọt qua làm rõ khuôn mặt bà ta - mẹ thằng ngốc. Cơ thể tôi run bần bật, nỗi tuyệt vọng như lớp bùn đặc quánh nuốt chửng tôi.

Bà ta đưa bánh vào miệng tôi: 'Đói lắm phải không? Ăn đi.'

'Các người phạm pháp rồi! Sẽ bị bắt!' Tôi trừng mắt cảnh cáo.

'Không ai biết mày ở đây đâu.' Người phụ nữ cười lạnh. 'Thôi nhận mệnh đi cho đỡ khổ. Đẻ xong đứa cháu trai là sẽ thả mày ra.'

Tôi không ngờ họ lại đi/ên cuồ/ng đến thế. 'Ba tôi mà biết sẽ không tha cho các người!' - Tôi giơ lá bài cuối cùng.

Ông chồng tỏ ra lo lắng: 'Phải đấy, lỡ đồ tể biết thì sao?'

'Yên tâm đi. Tao đã tính toán kỹ rồi. Hắn sẽ tưởng con bé cầm tiền bỏ trốn thôi.' Người đàn ông cười hể hả: 'Vợ giỏi quá!'

Tôi định thuyết phục họ bằng lý lẽ nhưng không có cơ hội. Vì từ chối qu/an h/ệ với thằng ngốc, họ trói tôi vào cột, không cho ăn uống. Đói đến mức cào đất đến bật móng tay, m/áu đầy tay nhưng tôi vẫn không chịu khuất phục.

Không biết bao lâu sau, người phụ nữ chịu không nổi nữa. Bà ta mang nước tắm rửa vội cho tôi, thay quần áo sạch rồi dẫn thằng ngốc vào. Căn phòng ngột ngạt, đôi mắt đục ngầu của hắn nhìn chằm chằm.

Khi bàn tay bẩn thỉu sắp chạm vào người tôi, cánh cửa bị đạp tung. Một lưỡi d/ao đ/âm thẳng, m/áu nóng b/ắn lên mặt tôi. Chú đồ tể cầm d/ao bước vào trong ánh sáng ngược. Lúc này, trong tôi không còn sợ hãi, chỉ có niềm vui được giải thoát.

Về sau tôi mới biết, sau khi mất tích, mọi người đều cho rằng tôi là kẻ vo/ng ân, khuyên chú đừng tìm nữa. Nhưng chú vẫn kiên quyết tin rằng có chuyện chẳng lành. Khi thấy người phụ nữ bưng chậu nước vào chuồng ngựa, chú nghi ngờ nên đã lẻn vào kiểm tra và phát hiện ra tôi.

Thằng ngốc bị đ/âm trúng tim ch*t tại chỗ. Hai vợ chồng kia bị ch/ém nhiều nhát, một người hỏng mặt, một người tàn phế.

Ban đầu chú đồ tể bị truy tố tội gi*t người có chủ đích. Nhưng do nạn nhân có hành vi b/ắt c/óc trước đó, cùng đơn kháng nghị tập thể của dân làng, cuối cùng chú chỉ nhận án 5 năm tù. Tôi thường xuyên đến thăm, kể chuyện học hành. Dù chuyện vụn vặt nhưng chú vẫn nghe chăm chú.

Tôi khóc nức nở sau ô cửa kính dày. Chú lại bối rối như lần đầu gặp mặt. Tôi nói: 'Ba ơi về sớm đi, con thèm thịt kho trứng của ba quá.' Chú lắc đầu cười: 'Con bé ham ăn.'

Chú hỏi đã đổi tên chưa, tôi bảo chưa nghĩ ra nên nhờ chú đặt. Chú suy nghĩ rồi nói: 'Từ Triều Việt đi. Triều là bình minh, Việt là xuất chúng.' Tôi gật đầu cười: 'Hay lắm.'

Ngày chú ra tù, tôi ôm chú thật ch/ặt. Dắt tay chú băng qua đường phố thị trấn đông đúc, người đàn ông to cao có chút bỡ ngỡ. Chú lẩm bẩm: 'Hồi xưa đâu có nhiều xe thế này.'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0