Tay anh ấy áp sát vào tay tôi, có vẻ như không biết nên nắm ch/ặt hay buông ra, loay hoay đến mức mồ hôi sắp vã ra.

"Hả, vậy sao? Không phải chứ, tay em vẫn lạnh lắm mà. Sao tay em lạnh thế? Hay là... hay là anh làm ấm cho em nhé?"

Anh quyết định nắm ch/ặt tay tôi.

Nhưng tôi rút tay lại.

"Không sao, có lẽ tại tay anh quá nóng thôi." Tôi mỉm cười với anh, "Em cần lên thư viện, anh đưa em về trường nhé?"

06

Khoác chiếc áo khoác dày ấm áp, tôi chia tay Triệu Nhất Phiên trước cửa thư viện.

Ngồi bên bàn đọc sách mà trong lòng cười lăn cười bò.

Cười chán rồi, tôi phát hiện có lời mời kết bạn mới.

Là của Mạnh Huy.

Vừa chấp nhận, anh ta đã lạnh lùng nhắn: "Em đâu? Khi nào đi gặp Trần Trung Sâm?"

Tôi phớt lờ.

Nhưng khi bước ra khỏi thư viện, anh ta đang đợi dưới lầu.

"Anh đoán em sẽ tới đây." Anh nói: "Đi thôi, dẫn em gặp Trần Trung Sâm, cậu ta đang ở sân bóng."

Tôi đứng im tại chỗ.

Mạnh Huy liếc nhìn chiếc áo khoác mới của tôi, ánh mắt đầy kh/inh thường.

"Triệu Nhất Phiên tặng áo khoác là em vui rồi hả? Đừng hời hợt thế, cậu ta hào hứng nhất thời không có nghĩa sẽ vì em mà làm phản bạn bè."

Tôi đáp: "Không phải như anh nghĩ."

Mạnh Huy khẩy một tiếng, "Không phải sao? Loại con gái ham vật chất như em anh gặp nhiều rồi, cảnh cáo em đừng tự đề cao bản thân."

Gió lạnh thổi qua, tôi vén mái tóc rối sau tai, bình thản nhìn anh.

"Chiếc áo này không phải quà tặng, là đồ bồi thường của cậu ấy."

"Cậu ấy hỏi tại sao em luôn mặc chiếc áo hoodie x/ấu xí đó, không lẽ mẹ không m/ua quần áo cho em sao?"

"Em nói mẹ em mất khi em ba tuổi. Chắc cậu ấy cảm thấy hơi quá đáng."

Mạnh Huy: "..."

Anh há hốc miệng, có vẻ muốn nói gì đó nhưng khi thấy vệt nước mắt trên má tôi liền im bặt.

Tôi bước về phía sân bóng, Mạnh Huy lặng lẽ theo sau.

Đi chưa được nửa đường, anh đột nhiên tăng tốc đi trước rồi quay lại nhìn tôi, rồi lại im lặng.

Bởi nước mắt tôi chảy không ngừng, hai mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng ửng hồng.

Anh dừng lại nhìn tôi, tôi cũng dừng bước, ngẩng đầu đối diện.

"Hồi nhỏ cô giáo bọn em viết văn với chủ đề 'Mẹ của em', em không biết viết gì nên viết em không có mẹ. Sau đó cãi nhau với bạn, chúng nó ch/ửi em là đồ không mẹ."

"Em buồn lắm, khóc suốt, cô giáo an ủi nói chúng còn nhỏ chưa hiểu chuyện, lớn lên sẽ khác."

"Nhưng không ngờ lớn rồi vẫn vậy, người ta b/ắt n/ạt em phải nhẫn nhịn, còn phải giúp kẻ b/ắt n/ạt mình minh oan, dù hắn dùng cơ hội trao đổi hiếm hoi của em để đe dọa, lại còn ch/ửi em thậm tệ."

Tôi hít một hơi thật sâu, dùng tay xóa vệt nước mắt.

"Có lẽ đứa không mẹ vẫn dễ b/ắt n/ạt hơn."

Nói xong, tôi bước qua Mạnh Huy tiếp tục hướng về sân bóng.

Biểu cảm Mạnh Huy vô cùng phức tạp.

Chưa đi được hai bước, anh đột nhiên kéo tay tôi.

"Em đợi đã." Anh nói.

Tôi dừng bước, quay lại.

"Hôm nay nếu không muốn đi thì về ký túc đi."

Tôi lắc đầu quyết liệt.

"Em không phải không muốn đi, mà thực sự lo anh hủy tư cách lưu học sinh của em."

Mạnh Huy: "...Anh chỉ nói đùa thôi, không làm thế."

"Em không tin anh được."

Tôi đẩy anh ra, tiếp tục bước đi.

Vừa đi vừa khóc nấc.

Mạnh Huy bám sát bên cạnh, lúng túng nói: "Em đừng khóc nữa, đợi đã, Hạ Tâm Quất, em đừng khóc nữa được không? Anh... anh xin lỗi còn không xong?"

Tôi dùng tay xóa vệt nước mắt, bước nhanh hơn.

Đột nhiên, anh chặn tôi lại, lấy khăn giấy vụng về lau nước mắt.

"Thôi được rồi, chuyện này đến đây thôi, em không cần gặp Trần Trung Sâm nữa, anh cũng không làm khó em nữa, đừng khóc được không?"

Tôi thản nhiên nhìn anh vài giây, cởi áo khoác ném vào thùng rác bên đường.

Gió thổi mang theo hạt tuyết li ti - có lẽ là trận tuyết đầu mùa.

"Em làm gì vậy?" Anh ngạc nhiên, "Không lạnh sao?"

Tôi giơ tay cho anh xem những vết phát ban do lạnh.

"Tất nhiên là lạnh, nhưng em nghĩ mình nên có chút khí tiết, không đụng vào thứ không xứng đáng, dù là vì mẹ em. Mong anh giữ lời hứa, đừng làm phiền em nữa."

Nói xong tôi bỏ về ký túc nữ sinh không ngoảnh lại.

Tôi tin lúc này mình trông vừa bướng bỉnh vừa đáng thương.

Bởi dáng người g/ầy guộc đang r/un r/ẩy.

Nhưng không phải vì lạnh, mà vì trái tim tôi đang rỉ m/áu.

Chiếc áo hơn ba chục triệu, chỉ để tỏ ra ngầu mà vứt vào thùng rác.

Chị gh/ét bọn nhà giàu các người lắm rồi đấy! Aaaaaa!

07

Về đến ký túc, tôi cuộn mình trong chăn bông mười phút mới ấm lại.

Rồi quỳ trên giường, chắp tay xin lỗi mẹ từ xa.

Đúng vậy, mẹ tôi chưa ch*t.

Bà sống phây phây lắm.

Nhưng bà đúng là bỏ tôi năm ba tuổi, dựa vào nhan sắc nhanh chóng lấy đại gia.

Con trai ông đại gia đó học cùng lớp tôi, mẹ tôi hớn hở đi họp phụ huynh cho nó mà giả vờ không quen biết tôi.

Nên tôi nghĩ hôm nay đưa bà vào "hồ tướng" của mình cũng không sao.

Hơn nữa nhờ bà di truyền nhan sắc nên tôi còn xây dựng hình tượng tích cực cho bà nữa.

Dĩ nhiên, bố tôi cũng chẳng ra gì.

Nhưng chưa đến lúc để ông xuất hiện.

08

Vừa ấm người đã thấy tin nhắn Mạnh Huy.

"Anh đang dưới ký túc em, có thời gian xuống đây chút được không?"

Tôi phớt lờ.

Một lúc sau anh lại nhắn: "Em còn khóc không? Đừng khóc nữa."

Tôi: "Em không muốn gặp anh."

Anh: "Anh xin lỗi."

Tôi tưởng anh đi rồi, nửa tiếng sau xuống m/ua cơm thì phát hiện anh vẫn đứng đợi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
11 Làm Kịch Chương 10
12 Mộ Đế Vương Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi Lớp đào tạo tiểu thư kết thúc, tôi và ân nhân đường mật chia tay

Chương 6
Khi đăng ký khóa đào tạo quý cô, họ cam kết thành thạo, một tháng nắm bắt đàn ông, một năm gả vào gia tộc giàu có. Thế nhưng tôi và Lục Cảnh Tu bên nhau năm năm, vẫn chẳng đợi được lời cầu hôn của anh. Đến ngày cuối cùng tốt nghiệp khóa học, tôi quyết định liều mình cầu hôn trước. Nhưng lại nghe trộm được anh nói chuyện điện thoại với bạn: "Cô ta à, chỉ là gái mưu lợi thôi." "Chơi đùa thì được, chứ thật sự đón về dinh, chẳng phải thành trò cười cho thiên hạ?" Tôi siết chặt chiếc hộp nhẫn kim cương trong túi áo khoác, lùi lại hai bước. Bỗng nhớ đến lời cuối giảng viên dặn trên lớp: "Các cô gái, nếu không đạt được kết quả như ý." "Đừng cố quá, kịp thời cắt lỗ." "Tuổi trẻ mà, quý giá lắm đấy."
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
EO