Tiên Nấm A Tân

Chương 9

06/12/2025 13:21

A Xú khẽ ho một tiếng.

"A Tấn không thể rời xa ta, ta cũng không thể thiếu nàng, hay là đợi thêm vài năm nữa đi."

"Mấy năm lại mấy năm, ta tìm ngươi bao lần rồi, lần nào cũng cùng một câu trả lời, Phù Quang, rốt cuộc ngươi xuống hạ giới để độ kiếp hay là đi nghỉ dưỡng đấy?"

Phù... Phù gì cơ?

Phù Quang?!

Ý là, vị phu quân A Xú khốn khổ đáng thương không ai thương không ai đoái hoài của ta, thân phận thật sự lại là Phù Quang Tiên Quân - mỹ nhân số một tiên giới được tôn kính ngưỡng m/ộ?!

Ta gi/ận đến nỗi làm rơi vãi cả đám nấm con khóc oe oe.

Không nói hai lời, ta bay thẳng lên trời, dưới ánh mắt kinh ngạc của chư tiên, một cước đ/á tung cổng phủ Phù Quang.

"Phù Quang, ngươi lăn ra đây ngay!"

21

Phù Quang vừa mới ngồi tu luyện dưới gốc cây, phút sau đã vội hóa ra màn sương tiên che kín mít người mình.

"...Sao nàng dám tự tiện xông vào chỗ ta?"

"Hai ta đã là vợ chồng già rồi, còn đóng kịch với nhau làm gì! Lừa gạt ta bao năm nay vui lắm sao?"

Ta xông thẳng vào làn sương, túm lấy cổ áo Phù Quang.

Hắn mặt mày hoảng hốt, vô thức né tránh ánh mắt ta.

"Nàng... nàng đã biết rồi?"

"Nếu không phải đêm nay ta lén theo dõi phát hiện sự thật, ngươi còn định giấu ta đến bao giờ?"

Ta càng tức đi/ên lên.

Trong phủ tiên vốn yên tĩnh bỗng xuất hiện vô số nấm con chạy lung tung dưới đất.

"Ta đã tin tưởng ngươi như thế, vậy mà ngươi luôn lừa dối ta, lẽ nào từ đầu chúng ta gặp gỡ cũng do ngươi sắp đặt? Tất cả chỉ để giúp ngươi độ kiếp?"

"Không phải vậy, A Tấn, nàng nghe ta giải thích..."

Phù Quang khẽ thở dài.

"Nhiều năm trước, có nữ tiên xông vào phủ ta, bị ta ném ra ngoài..."

"Chuyện này ta nghe rồi, liên quan gì đến việc ngươi lừa ta?"

"Nữ tiên đó sau khi bị ta dùng lôi đình trừng ph/ạt, đã tâu lên Thiên Đế, Người hạ chỉ bắt ta tách một phần h/ồn phách xuống trần gian độ kiếp.

"H/ồn phách này hóa thành A Xú, vì bị ph/ạt nên số mệnh phải trải qua nhiều khổ nạn, nếm trải cay đắng nhân gian."

A Xú mãi là A Xú, không có ký ức, không biết thân phận tiên nhân của mình.

Năm mười hai tuổi, hắn đói lả, muốn ăn cây nấm dưới gốc cây.

Cây nấm vốn có huyết mạch tiên nhân, chỉ thiếu cơ duyên khai trí hóa hình, mà A Xú mang trong mình h/ồn phách Phù Quang, vết cắn ấy đã trao cho nấm cơ duyên đó.

Từ đó, nấm hóa thành A Tấn, giữa nàng và A Xú đã kết thành nhân quả.

Phù Quang nói: "Ta vốn chỉ chuyên tâm tu luyện, không hiểu tình ái, chính là do A Xú truyền về cảm xúc nồng nhiệt mới khiến ta lần đầu có tư tâm."

Năm thứ bảy sau khi thành thân với ta, A Xú hết tuổi thọ, nên trở về tiên giới.

Chính Phù Quang đã tách thêm hai h/ồn phách phụ vào thân thể A Xú để kéo dài mạng sống.

A Xú nhờ vậy mà có được ký ức của Phù Quang.

Hắn không nói rõ với ta, cũng không để ý mấy lần Hồng Vũ đến thúc giục.

Hắn chỉ muốn ở bên ta thêm chút, lâu thêm chút nữa.

Nghe xong lời Phù Quang, lòng ta chua xót.

"Sao không nói sự thật với ta?"

"Vì nàng chỉ yêu A Xú, chỉ vì A Xú mà rung động."

Giọng Phù Quang dần trầm xuống.

"Ta sợ nàng biết được tất cả sẽ trách ta lừa dối, đến A Xú cũng không cần nữa."

Đôi mắt diễm lệ của Phù Quang đỏ hoe, vẻ đẹp ấy khiến ta gi/ật nảy mình.

Lần đầu tiên ta nhận ra sức công phá của mỹ nhân lại kinh khủng đến thế.

Ta gắng kìm nén cảm giác muốn bốc khói, gằn giọng:

"Thế... thế ngươi cũng không nên lừa ta..."

Phù Quang ngẩng mắt nhìn ta, đồng tử đen như hắc diệu thạch được mài giũa, sâu thẳm dịu dàng.

"A Tấn... Ta biết lỗi rồi, tha thứ cho ta được không?"

Mặt ta bỗng nóng bừng, cắn răng quay đi chỗ khác.

Không được không được, không thể để nhan sắc hắn dắt mũi.

Có lẻ nhận thấy hiệu quả,

hắn giơ tay triệu hồi tam h/ồn, thân x/ác A Xú dưới hạ giới đổ rầm xuống đất.

Phù Quang và A Xú giờ đây đã hợp làm một.

22

Phù Quang cố ý khép mi, dùng khuôn mặt băng tuyết pha lẫn vẻ đáng thương.

"Phù Quang chính là A Xú, vốn dĩ chúng ta là một, A Tấn thật sự chỉ thích A Xú, không thích ta sao?

"A Tấn... ta không được sao?"

Thành trì sụp đổ hoàn toàn, ta bốc khói đến phát đi/ên.

"Cũng... cũng không phải không được."

Ta đi vội, không kịp nói với mẫu thân đã lên trời.

Mẫu thân sau khi cãi nhau với bố dượng trở về nhà, vừa bước vào đã thấy A Xú nằm thẳng đơ dưới đất, không còn hơi thở.

Mẫu thân đầu tiên hoảng hốt, sau đó kinh ngạc, rồi bỗng vui mừng.

"Thằng x/ấu xí này cuối cùng cũng ch*t rồi! Có thể đổi cho con ta thằng đẹp trai khác rồi!"

Thế nhưng phút sau A Xú bỗng ngồi dậy, những vết thâm đen trên mặt dần tan biến, khuôn mặt biến thành dạng Phù Quang.

Mẫu thân: 0.0

Phù Quang đứng dậy, giọng chẳng vui.

"Không phiền nhạc mẫu thay chồng cho A Tấn nữa, luận nhan sắc, trong tam giới ta xứng đệ nhất."

Ta từ trên trời bay xuống, áp sát bên mẫu thân đang trợn mắt há mồm.

"Mẹ, Phù Quang tách h/ồn phách xuống hạ giới độ kiếp, A Xú chính là hóa thân của hắn."

"Phù Quang Tiên Tôn... là con rể của ta?"

"Đúng, vừa nãy còn gọi mẹ là nhạc mẫu đấy."

Mẫu thân lại vui vẻ.

"Con gái ta quả là không động tâm thì thôi, một khi động tâm liền chọn được đỉnh cao, ngay cả Phù Quang Tiên Tôn cũng thu phục được, xanh vượt xanh, tổ tiên nhà nấm chúng ta thật hút lộc rồi.

"Mẹ, nhà mình có m/ộ tổ nào đâu."

Thẩm Hạo đến tìm mẫu thân, vốn định quỳ thớt gỗ tạ lỗi.

Bất kể phạm lỗi gì, hễ mẫu thân nổi gi/ận, nhất định là lỗi của hắn, nhận lỗi trước đã.

Kết quả nhìn thấy trong sân nhỏ nhà ta xuất hiện một vị tiên nhân.

Lại còn là tiên nhân đẹp nhất tam giới.

Thẩm Hạo lập tức như gặp đại địch, xông tới che mắt mẫu thân.

"Đừng nhìn đừng nhìn, hắn tuy đẹp trai nhưng chắc chắn tính tình x/ấu, không sạch sẽ, lại còn háo sắc! Ta mới là phu quân tuyệt..."

Chữ "quân" còn chưa nói hết, hắn đã thấy Phù Quang hướng về mình: "Nhạc phụ."

Rồi biến thành dạng A Xú, lại biến về nguyên dạng.

Thẩm Hạo: 0.0

Phù Quang giải thích: "Nhạc phụ, tiểu tế tính tình tốt, sạch sẽ, không háo sắc."

Thẩm Hạo đã ở dạng trung niên trầm mặc hồi lâu, nhìn ta và mẫu thân trẻ đẹp bất lão, lại nhìn Phù Quang còn đẹp hơn.

Phù Quang nổi gi/ận.

"Thì ra cả nhà các người đều là thần tiên trường sinh bất lão, chỉ mỗi ta là phàm nhân?

"Không được! Lão tử cũng phải tu tiên! Lão tử cũng phải thành tiên!"

Thẩm Hạo quyết tâm, quay đầu đi thẳng đến tông môn gần nhất.

Mẫu thân vừa kêu "ái" vừa đuổi theo.

Trong sân chỉ còn lại ta và Phù Quang.

Bỗng yên tĩnh, tim ta đ/ập không ngừng nhanh hơn, đỉnh đầu nóng ran, bắt đầu bốc khói.

Ta nắm tay hắn, lôi vào phòng ngủ.

"Ta đã quen thuộc thân thể A Xú, cũng nên làm quen với thân thể này."

"Vậy nàng thích A Xú, hay thích ta?"

Nhìn đi, người này thích gh/en những chuyện vớ vẩn, vừa rồi còn bảo mình và A Xú là một.

Ta đẩy hắn ngã xuống giường, cúi người áp sát.

"Vậy phải xem ai khéo chiều người hơn."

...

Trời gần sáng, ta vẫn ngồi trên người Phù Quang.

Trán hắn lấm tấm mồ hôi, khẽ nài xin:

"Đã tám lần rồi, A Tấn, tha cho ta được không?"

Ta cười khẽ: "A Xú mạnh mẽ hơn ngươi nhiều..."

Phù Quang lập tức hăng m/áu: "Lên! Chiến! Thêm trăm hiệp ta cũng chiến được!"

...

Chiếc giường nhỏ khẽ rung, làn khói mỏng tỏa ra từ rèm cửa.

Lấp ló, vẳng lại tiếng người đầy ám muội.

"Mai này xung quanh lại mọc nhiều nấm lắm."

"Thì cứ để chúng mọc, nấm quanh lều ta, vẫn chưa đủ nhiều..."

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Bao Nuôi Một Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 16
Tôi là người song tính. Để thỏa mãn ham muốn của bản thân, tôi bao nuôi một nam sinh viên nghèo đang bị mất trí nhớ. Nam sinh viên này vốn rất mạnh mẽ, chuyện chăn gối cũng rất giỏi, nhưng lại luôn thích quản thúc tôi. “Lại đến câu lạc bộ uống rượu à?” “Hôm nay phạt anh chỉ được làm một lần.” Thế nhưng khi lên giường, Giang Sóc lại luôn chìm đắm trong dục vọng. Căn bản không thể dừng lại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận: [Công chỉ vì thân thể của thụ pháo hôi này có thể thỏa mãn dục vọng của mình, nên trong lúc mất trí nhớ mới nhận nhầm tình cảm của bản thân.] [Thật sự không chịu nổi tên thụ pháo hôi này nữa, vậy mà lại coi Giang tổng như nô lệ để tùy ý chơi đùa?] [Đợi Giang tổng hồi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện mình bị coi như món đồ chơi trong thời gian mất trí nhớ, anh ấy lập tức khiến nhà họ Cố phá sản. Thụ pháo hôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng chỉ có thể bị xem như phụ nữ, gả cho một ông già hơn 60 tuổi để liên hôn, cứu vãn gia tộc đang bên bờ vực sụp đổ.] [Thụ bảo bối vẫn luôn đi tìm công, nếu không phải thụ pháo hôi giấu công đi, hai người họ đã sớm thành đôi rồi.] Lúc này, “Giang tổng” trong lời bình luận nói đang khàn giọng ghé sát bên tai tôi: “Tiểu Miên, anh mất tập trung rồi.” “Anh nói xem, nên phạt anh thế nào đây?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
542
Thật Hay Thách Chương 12