Chậm Trễ Về Nhà

Chương 4

07/11/2025 08:47

“Năm trăm? Năm trăm đủ làm cái gì!”

Tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích, bò lẻn đến bên cửa, áp tai vào cánh cửa.

Bên trong yên lặng vài giây.

Giọng Cố Viễn đột nhiên vang lên.

Anh gào thét.

“Anh đừng nói mấy thứ vô nghĩa! Anh còn coi mình là bố tụi này không? Anh đã bao giờ quan tâm chúng tôi chưa?!”

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Bố?

Bố chưa bao giờ xuất hiện. Sau khi mẹ mất, tôi tưởng mình chỉ còn anh.

“Khi anh bỏ rơi chúng tôi, anh có nghĩ đến điều này không? Theo luật, anh đã phạm tội bỏ rơi con cái.”

“Tiền sinh hoạt? Anh cho chút tiền đó đủ làm gì? Ăn còn không đủ no!”

“Tôi không quan tâm! Tôi không có tiền! Anh đưa tiền đây! Không thì tôi sẽ đem Cố Trì Trì đến chỗ anh!”

Lại yên lặng.

Tôi nghe thấy tiếng “tút tút”.

Hình như đầu dây bên kia đã cúp máy.

Tôi vội bò về góc tường, co rúm người lại.

Rất lâu sau, một tiếng “đùng” vang lên từ phòng.

Hình như anh lại đ/ập thứ gì đó.

Tôi úp mặt vào đầu gối.

Hóa ra anh và tôi đều có bố.

Nhưng hình như bố không muốn chúng tôi.

Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ hoang không ai nhận.

8

Từ khi về nhà, Cố Viễn chưa từng nói chuyện với tôi.

Anh vào phòng.

Cánh cửa phòng luôn khóa ch/ặt, chặn tôi ở ngoài.

Tôi cũng không dám ăn nhiều, sợ làm khổ anh.

Tôi đói lắm.

Bụng cứ réo ầm ĩ.

Đột nhiên cửa phòng anh mở “cách” một tiếng.

Tôi gi/ật nảy người.

Cúi đầu sâu hơn.

Anh bước ra.

Tôi liếc nhìn tr/ộm.

Anh chẳng thèm ngó tới tôi, như thể tôi là không khí.

Anh bước vào bếp, mở tủ lạnh.

Ánh đèn tủ lạnh sáng rực.

Bên trong chỉ lèo tèo vài quả trứng, mấy bát cơm ng/uội.

Anh đứng trước tủ lạnh rất lâu.

“Mẹ kiếp…”

Tôi nghe anh ch/ửi nhỏ.

Anh lấy trứng và cơm ng/uội ra.

Tiếng xào nấu loảng xoảng vang lên.

Mùi trứng chiên thơm phức xộc vào mũi.

Tôi nuốt nước bọt ừng ực.

Tôi từ từ đứng dậy, đứng từ xa nhìn lưng anh.

Anh nấu rất nhanh.

“Lại đây.” Anh đột ngột lên tiếng.

Tôi gi/ật b/ắn người.

“Còn đứng đó làm gì? Đợi tôi đút cho à?” Anh quay lại cáu kỉnh.

Tôi vội chạy bộ tới.

Trên bàn có hai bát cơm.

Cơm chiên trứng.

Trứng vàng ruộm, cơm trắng tinh, trên cùng rắc chút vừng đen.

Anh đẩy một bát về phía tôi.

“Ăn đi.”

Anh cầm bát kia ăn ngấu nghiến.

Tôi nhìn bát cơm, lại nhìn anh.

“Ăn nhanh!” Anh trừng mắt, “Ng/uội lại khó ăn đấy.”

Tôi vội cầm thìa.

Tôi xúc một thìa to nhét vào miệng.

Thơm quá.

Tôi đói đến mức ăn lia lịa, nước mắt rơi lã chã vào bát.

Không dám để anh thấy, tôi cúi đầu ăn như đi/ên.

Một bát cơm, tôi ăn sạch sẽ nhanh chóng.

Tôi liếm mép bát, ngẩng đầu lên.

Anh đã ăn xong, đang nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt anh rất kỳ lạ.

Vẫn lạnh lùng nhưng dường như có thêm thứ gì đó.

“Chưa no?” Anh hỏi.

Tôi lắc đầu lia lịa: “No rồi! Em no rồi anh!”

Anh “hừ” một tiếng, đứng dậy cầm bát đi.

“Em cảm ơn anh.” Tôi nói khẽ.

Anh không thèm đáp.

“Bát đây.” Anh chỉ vào bát không của tôi.

Tôi vội ôm bát chạy theo anh vào bếp.

“Để đấy.”

Tôi đặt bát vào bồn rửa.

“Em… em biết rửa bát mà!” Tôi vội nói.

Ở nhà dì Lưu, tôi phải rửa bát cho cả nhà họ, cả bình sữa của em trai.

Tôi nhón chân với tới vòi nước.

Không ngờ vặn mạnh quá, nước b/ắn tung tóe lên mặt, ướt sũng tay áo.

“Ng/u ngốc.”

Anh kéo phắt tôi ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Bóng Hạc

Năm thứ mười kết hôn, thanh mai trúc mã của Giang Dữ trong cung khó sinh mà chết. Hắn nắm chặt con diều giấy thuở nhỏ, khóc suốt đêm, cuối cùng đổ lỗi cho ta: "Giá như, ngươi không xuất hiện trước mắt ta, ta không cầu hôn ngươi, nàng ấy có lẽ đã không kết thúc như vậy? Nàng ấy sợ đau nhất, nàng ấy đã đau đớn đến nhường nào..." Ta ngẩn người nhìn hắn. Lần đầu gặp gỡ dưới bóng liễu bên hồ, tim đập rộn ràng, một ánh mắt vạn năm. Giờ đây hắn nói, hắn ước ta chưa từng xuất hiện. Đêm ấy sau, Giang Dữ từ quan, đi khắp nơi tìm bí pháp khiến người chết sống lại. Hắn đến chùa chiền Tây Vực, mỗi bước một lạy, cầu khấn trước Phật đài, cuối cùng xuống tóc xuất gia. Về sau, ta nhận được phong thư từ Tây Vực. "Kiếp này hứa với ngươi, kiếp sau dành cho nàng." Ta đốt bức thư, thiu thiu ngủ dưới đèn. Tỉnh dậy thấy xuân quang rực rỡ, liễu ven hồ đung đưa. Có chàng công tử áo xanh đứng dừng phía trước. Bàn chân ta chần chừ xoay hướng, rẽ sang lối khác. Như lời hắn nói, thà đừng gặp mặt còn hơn.
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Duyên Cá Ánh trăng lấp lánh trên mặt hồ yên tĩnh. Hàn Ngọc ngồi bên bờ, đôi mắt đẫm lệ nhìn xuống làn nước đen ngòm. Nàng vừa trải qua một ngày tồi tệ - bị người yêu phản bội, bị gia đình ruồng bỏ. Trái tim tan nát, nàng nghĩ đến việc kết thúc tất cả. - Chỉ cần nhảy xuống... mọi đau khổ sẽ chấm dứt. Nàng đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía mép nước. Đúng lúc đó, một con cá chép vàng lớn bỗng nhảy lên khỏi mặt hồ, đôi mắt lấp lánh như ngọc nhìn thẳng vào nàng. Hàn Ngọc giật mình dừng bước. Bỗng nhiên, từ dưới nước vang lên một giọng nói trầm ấm: - Ngươi định từ bỏ sinh mạng quý giá chỉ vì vài kẻ phụ bạc sao? Hàn Ngọc kinh ngạc nhìn quanh: - Ai... ai nói đó? Con cá chép vàng khẽ vẫy đuôi: - Chính là ta. Ta là Long Vương trấn giữ hồ này. Ngươi đã cứu ta khỏi lưới của thợ săn năm nào, nay đến lượt ta đền ơn. Nước hồ bỗng cuộn xoáy, con cá biến thành một nam tử áo bào xanh dương, mái tóc bạc phất phơ trong gió. Chàng đưa tay về phía Hàn Ngọc: - Hãy cho ta cơ hội giúp ngươi viết lại số phận. Đừng để những kẻ vô tâm đánh cắp ánh sáng trong ngươi. Hàn Ngọc ngập ngừng đưa tay nắm lấy. Khi hai bàn tay chạm nhau, cả hồ nước bừng sáng rực rỡ...