Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 4

07/11/2025 10:28

Nói xong, hắn liếc nhìn bụng tôi.

"Thế còn hai vị alpha cấp S kia?"

"Trần Thượng tá đang ở chiến khu phía Đông, Kỷ Thượng tá đang trong thời kỳ nh.ạy cả.m. Cậu biết đấy, chu kỳ của anh ta rối lo/ạn, hiện chưa biết bao giờ mới ổn định lại được."

Tôi gõ cây bút lên bàn: "Alpha đúng là bất tài như vậy đó."

Kỳ Giao đ/ập tay xuống bàn: "Đừng có đ/á/nh đồng cả đám chứ! Tôi cũng là alpha đây! Dù có kém cỏi thế nào, tín tức tố của chúng tôi vẫn hiệu quả với kẻ th/ù!"

Tôi quăng cây bút về phía hắn: "Nếu mà giỏi giang thì đã chẳng phải tìm đến tôi rồi."

Kỳ Giao nghẹn lời, cúi đầu x/ấu hổ.

"Cho tôi một tiếng suy nghĩ, lát nữa báo kết quả."

Tín tức tố cấp S có tác dụng áp chế nhất định với chủng tộc côn trùng, nên ba alpha cấp S đầy bệ/nh tật này thay phiên nhau xuất trận.

Ban đầu tôi giấu thân phận, tự nguyện hạ cấp làm phó quan nhỏ cho Tưởng Triệt, nói hay ho thì là để theo dõi tình hình hắn.

Nói khó nghe thì tôi chính là camera giám sát của Tưởng Triệt, thanh Thượng Phương Bảo Ki/ếm treo trên đầu hắn, mọi tình tiết về hắn tôi đều báo cáo chi tiết về Bộ Tư lệnh.

Thậm chí, nếu Tưởng Triệt mất kiểm soát, tôi có quyền trực tiếp ra lệnh xóa bỏ hắn.

Hắn nên cảm ơn vì năng lực tôi đủ mạnh, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay, không thì hắn đã ch*t không biết bao nhiêu lần rồi.

Chưa kịp bàn xong, điện n/ão đột nhiên vang lên.

Tôi ra hiệu cho Kỳ Giao im lặng.

Giang Vũ - thuộc hạ thân tín nhất của Tưởng Triệt - kết nối video với tôi.

"Lận Ngôn, có chuyện rồi."

"Sao vậy?"

"Tưởng Thượng tá bị trúng đ/ộc."

Tôi đứng phắt dậy: "Hiện tại hắn ở đâu?"

"Tầng năm Viện nghiên c/ứu, cậu đến ngay đi."

Vừa chạy ra ngoài tôi vừa hỏi chi tiết: "Chuyện gì xảy ra? Tình hình thế nào?"

"Phát hiện kịp thời, đang giải đ/ộc và tiêm huyết thanh, nhưng vẫn bất tỉnh."

"Tại Bộ Tư lệnh sao lại trúng đ/ộc?"

"Xem camera rồi, đều tại cái tên phó viện trưởng Viện nghiên c/ứu. Hôm nay Thượng tá đến thăm hắn, hắn lại lảm nhảm đủ thứ chuyện tỷ lệ phối hợp cao, phải kết hôn... Thượng tá bảo đã có người thích rồi, hắn ta không biết từ đâu rút ống tiêm đ/âm thẳng vào tay Thượng tá. May mà Thượng tá phản ứng nhanh, chỉ bị tiêm chút ít."

"Nếu tiêm lượng lớn thì chắc Thượng tá không còn mạng rồi."

Tôi nén cơn gi/ận bước vào tòa nhà Viện nghiên c/ứu.

Tôi đã nói rồi, alpha hay omega cũng chỉ là những sinh vật bị chi phối bởi tín tức tố và cảm xúc.

Lý Sâm có nghĩ Tưởng Triệt là người có công với đất nước không?

Hắn có nghĩ Tưởng Triệt còn phải ra chiến trường bảo vệ tổ quốc không?

Hại hắn, ngoài việc khiến quốc gia mất đi một chiến lực, còn được gì?

Loại người ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân, hại người hại mình...

Vừa nhìn thấy Lý Sâm trước cửa phòng bệ/nh, tôi xông tới t/át thẳng một cái.

Lúc này hắn đang bị hai người kh/ống ch/ế, cái t/át khiến hắn choáng váng.

Khi hắn tỉnh lại, giãy giụa muốn đ/á/nh trả nhưng bị hai người kẹp ch/ặt tay, không nhúc nhích được mười phân.

"Mày là thứ gì mà dám đ/á/nh tao?"

Giang Vũ từ phòng bệ/nh bước ra, thấy tôi liền sáng mắt: "Lận Ngôn, cậu tới rồi, vào ngay đi."

Tôi không thèm để ý Lý Sâm nữa, bước vào phòng bệ/nh.

Tưởng Triệt nằm đó, mặt mày tái nhợt.

"Lý Sâm đã nói là chất đ/ộc gì chưa?"

"Vừa khai rồi, thực ra không phải đ/ộc mà là dịch thể tinh khiết chiết xuất từ tín tức tố của Lý Sâm, kết hợp với chất kí/ch th/ích và th/uốc tê liệt th/ần ki/nh. Vốn định kí/ch th/ích Thượng tá vào thời kỳ nh.ạy cả.m, không ngờ lại gây phản ứng trúng đ/ộc dữ dội thế."

Tôi chỉ muốn ra ngoài t/át thêm hắn vài cái nữa.

Đang nói thì Kỳ Giao từ ngoài bước vào.

"Tưởng Triệt thế nào rồi?"

Giang Vũ đứng thẳng người: "Thiếu tướng Kỳ, Tưởng Thượng tá đã giải đ/ộc xong nhưng vẫn bất tỉnh."

Kỳ Giao nhíu mày: "Lý Sâm to gan thật, dám làm càn đúng lúc này. Ném hắn ra chiến trường cho xong, lưu lại chỉ thêm phiền phức."

"Tưởng Triệt tỉnh thì báo cho tôi. Bên tôi còn việc, đi trước đây." Hắn liếc nhìn điện n/ão: "Tôi về x/á/c nhận tình hình chiến trường. Nếu mấy ngày nữa hắn chưa tỉnh, Lận Ngôn, cậu chuẩn bị cùng tôi xuất phát."

"Tuân lệnh, Thiếu tướng."

Tiễn Kỳ Giao đi rồi, Giang Vũ bỗng vòng tay qua vai tôi: "Cùng là phó quan, sao lại để cậu ra trận? Tôi cũng đi được mà."

Tôi nhún vai gạt tay hắn ra.

Đương nhiên là vì năm xưa tôi đứng đầu khoa Chỉ huy Tác chiến học viện quân sự, cũng nhờ đó mà từng bước lên đến thiếu tướng.

Nếu Kỳ Giao ra trận, tín tức tố áp chế côn trùng không đủ mạnh, đương nhiên cần chỉ huy bù đắp.

Nhưng ngay từ đầu thân phận tôi đã được bảo mật, dù là chỉ huy tác chiến, tôi cũng chỉ ở phòng tác chiến, không bao giờ lộ diện.

Lý do tôi đưa ra là: tôi chỉ là beta, nếu để lộ cho mấy alpha chiến đấu biết, chúng sẽ không phục tùng.

Dù cho tôi tốt nghiệp với thành tích xuất sắc nhất khoa Chỉ huy cũng vô dụng.

Tài năng siêu việt, trước giới tính cũng thành vô nghĩa, đáng buồn thay.

Tôi quá hiểu bản chất x/ấu xa của alpha rồi.

Một lý do khác là khả năng cảm nhận và chiến đấu của tôi không mạnh như alpha, nếu lộ thân phận gặp ám sát thì phiền phức lắm.

Tôi quý mạng lắm.

Còn cấp trên cũng sợ tôi gặp chuyện, xét cho cùng thân thể khỏe mạnh thì dễ ki/ếm, bộ n/ão thông minh thì khó tìm.

Ngày 20 tháng 10, Tưởng Triệt tỉnh lại.

Sau khi kiểm tra toàn thân, mọi chỉ số đều bình thường.

Tôi gật đầu xem báo cáo: phục hồi tốt, ra chiến trường không thành vấn đề.

Hôm sau, chúng tôi lên đường.

Hắn nhìn tôi ngồi đối diện đầy nghi hoặc: "Cậu không phải chuyển sang hậu cần rồi sao?"

"À. Thiếu tướng Kỳ Giao bảo tôi đi cùng, có thắc mắc thì cậu tự hỏi ông ấy."

Kỳ Giao nổi tiếng khó nhằn, chẳng ai muốn tiếp xúc nên nghe vậy Tưởng Triệt lập tức im bặt.

Hắn cũng chẳng muốn bị con sam dính vào mấy ngày đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi là học sinh đặc tuyển u ám của học viện quý tộc

Chương 17
Tôi là học sinh nghèo được đặc cách vào trường quý tộc. U ám, nhàm chán, sặc mùi nghèo khó. Nhưng không ai biết, tôi thầm thích Thích Dư Thương lạnh lùng, quý khí trong nhóm F4. Theo dõi, giám sát, còn giả làm con gái để viết thư tình cho anh. Ngay lúc tôi đang định trộm một cái quần lót của anh thì lại nhìn thấy mấy dòng bình luận hiện lên: [Thụ pháo hôi sắp bị hội trưởng bắt tại trận rồi đuổi học, sau đó không trường đại học nào nhận cậu ta, cuối cùng chết thảm ngoài đường.] [Nói chứ khi nào thụ chính mới xuất hiện vậy, muốn xem 1v4 cơ, ai thèm xem đám pháo hôi này làm loạn.] [Thích Dư Thương nhìn cô độc ít nói thế thôi, chứ chính ảnh là kẻ biến thái nhất trong đám đấy, về sau suýt nữa chơi chết bé thụ của chúng ta.] Nhìn thấy mấy dòng bình luận đó, tay tôi lại không rút về, trái lại còn nhanh hơn, nhét luôn chiếc quần lót vào túi. Lần này hội trưởng không bắt gặp. Đúng lúc tôi tưởng mình đã an toàn, Thích Dư Thương chợt dừng bước: “Úc Miên, trong túi em có cái gì phồng lên thế?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
503