“Ôi, tình đầu của cố thiếu gia kìa!”

Tôi cũng không quen biết anh ta, nếu quen được mới lạ.

Những người tôi quen chỉ có dì căng tin, bác bảo vệ cổng, bạn cùng phòng, ông chủ bà chủ...

Cố Bạch nắm ch/ặt tay: “Thẩm Dịch, cậu đủ rồi đấy, tôi đã chịu thua cuộc cá cược rồi.”

Thẩm Dịch không thèm để ý, nhìn tôi cố ý làm bộ ngạc nhiên: “Cậu không phải là cái cô, cái cô...”

Tôi tự giới thiệu: “Tôi là Tống Niệm.”

Thẩm Dịch bỗng như nhớ ra điều gì, bật cười: “Không phải cô là con nhà nghèo mặc đồ rá/ch mà vẫn diện sao?”

Những người khác cũng bật cười theo.

Tôi chăm chú nhớ lại, hình như đúng vậy.

Có chiếc áo khoác bị thủng một lỗ nhỏ nhưng vẫn mặc được nên tôi không vứt đi.

Cái lỗ nhỏ xíu ấy, té ra cũng bị người ta để ý.

Thẩm Dịch lộ rõ vẻ chế nhạo: “Sao vẫn mặc? Bố mẹ không cho tiền à?”

Những câu hỏi kiểu này thời thanh thiếu niên tôi thường xuyên nghe thấy, như:

“Cậu không lạnh sao? Sao chỉ mặc mỗi áo hoodie?”

“Cậu không đói à? Sao không đi ăn?”

“Bố mẹ đâu? Cậu tự mình đến nhập học à?”

...

Dù giải thích rất mệt nhưng không sao, tôi đã quen rồi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Dịch, thành khẩn: “Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi năm tuổi, mẹ tôi sợ mang theo đứa con lỉnh kỉnh khó lấy chồng, còn bố tôi lấy mẹ kế - bà ấy đã nói trước khi vào cửa là không thích tôi. Vì vậy cả hai bên đều không quan tâm tôi, cũng chẳng cho tiền.

“Từ năm 15 tuổi có thể đi làm thêm, tôi tự nuôi bản thân.”

Tiếng cười đột ngột tắt lịm, nụ cười chế giễu trên mặt Thẩm Dịch đông cứng. Khóe miệng muốn buông xuống không được, mà cười tiếp cũng không xong.

Cố Bạch có chút ngượng ngùng, đứng che trước mặt tôi: “Làm gì thì làm đi, cô ấy đâu phải khỉ trong vườn thú.”

Tôi bị kéo sang góc ăn bánh ngọt, Cố Bạch bất chợt thốt lên “Xin lỗi”.

Tôi vẫy tay tỏ ý không hiểu, tập trung vào đĩa bánh.

Sao cậu biết tôi chưa ăn tối?

Trong lúc đó, mấy tiểu thư nhà giàu tiến lại gần, khen tôi những lời khó hiểu.

“Cậu g/ầy thật, xinh quá. Chuyển cho cậu mười ngàn nhé. Hôm nay trời đẹp quá, nắng to gh/ê, haha, tôi đi trước đây.”

Tôi ngước nhìn lên trời, treo trên cao rõ ràng là mặt trăng.

Nhưng tôi không có thời gian nghi ngờ nữa.

Tôi sắp chìm ngập trong tiền rồi, nhiều tiền quá.

Chỉ nửa tiếng ngắn ngủi, tôi ki/ếm được mười vạn!!!

Tôi ngẩng đầu tìm Thẩm Dịch, nghĩ cách nào để anh ta m/ắng mình thêm lần nữa.

Nhưng anh ta đang cười toe toét cúi người nghe một cô gái nói chuyện.

Cô gái này vừa tới, nhờ gương mặt ấy tôi cuối cùng cũng nhận ra.

Đây là hoa khôi trường chúng tôi, Quý Thanh Nhiên.

Cố Bạch thầm thương tr/ộm nhớ Quý Thanh Nhiên là bí mật ai cũng biết.

Trên diễn đàn trường còn có hẳn topic bàn tán xem bao giờ soái ca mới tán đổ được hoa khôi.

Tôi có linh cảm quay đầu.

Quả nhiên, Cố Bạch nắm ch/ặt tay, gi/ận dữ xông tới.

5

Tôi giữ khoảng cách vừa phải, lặng lẽ quan sát tình hình.

Đừng có đ/á/nh nhau đấy, làm hỏng ba vạn của tôi thì khổ.

Cố Bạch đầu tiên nở nụ cười dịu dàng chào Quý Thanh Nhiên, sau đó gi/ật phắt Thẩm Dịch ra, chen vào giữa hai người.

“Không ngờ em lại tới.”

Cô gái vừa gật đầu, Thẩm Dịch đằng sau đã cười khẩy, giọng điệu châm chọc:

“Đương nhiên phải đến, thiếu gia Cố Bạch lần đầu biết yêu, không đến chứng kiến sao được?”

Quý Thanh Nhiên hơi ngạc nhiên, mắt cong cong nói lời chúc mừng.

Cố Bạch mặt xám ngắt.

Sau đó tôi không tiếp tục để ý nữa.

Tôi có việc quan trọng phải làm.

Lại có mấy tiểu thư nhà giàu chuyển tiền cho tôi!

Đánh nhau thì đ/á/nh, dù sao ba vạn đã vào túi tôi rồi.

6

Đồ ngọt của nhà giàu cũng ngon không tưởng.

Mọi người đều đứng tán gẫu, chẳng ai ăn uống gì, mình tôi ăn không xuể.

Nảy sinh vấn đề thực tế: không biết có được mang về không?

Tôi vừa định đi hỏi nhân viên phục vụ thì nghe thấy tiếng hét hoảng lo/ạn.

Thật sự đ/á/nh nhau rồi sao?

Tôi phải ra can ngăn thôi!

Đám đông đổ dồn về một hướng, Quý Thanh Nhiên mặt đỏ bừng vội vã:

“Nhẫn của em rơi xuống rồi.”

Cô ấy chỉ về phía hồ bơi.

May quá, tôi tưởng rơi xuống biển chứ.

“Ùm” một tiếng, tôi nhảy xuống mò hộ.

May thay, viên kim cương rất to, rất lấp lánh, dễ tìm thấy.

Khi tôi tìm thấy và giơ chiếc nhẫn lên khỏi mặt nước.

Mọi người đều nhìn tôi kinh ngạc.

“Cậu... cậu không lạnh sao?” Ai đó hỏi.

Đã vào đông, nước hồ bơi ngoài trời lạnh cóng, chẳng ai xuống, người qua lại cũng hiếm.

Tôi lắc đầu: “Còn được mà.”

Tôi chịu lạnh khá tốt, một chiếc áo hoodie có thể mặc đến âm mấy độ.

Ch*t, quần áo.

Tôi cúi nhìn, bộ đồ mới m/ua đã bắt đầu co lại.

Đồ hiệu hình như không được giặt nước.

Quả nhiên không hợp với kẻ nghèo như tôi.

Quý Thanh Nhiên xúc động ôm lấy tôi, dù người tôi còn ướt sũng, cô ấy còn thơm má tôi một cái.

Cố Bạch cầm vợt lưới đến muộn, biểu cảm phức tạp.

Thẩm Dịch cởi đến mức chỉ còn một chiếc áo, rõ ràng anh ta cũng định nhảy xuống mò.

Không ngờ bị tôi giành mất.

Thẩm Dịch rất bối rối, nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Nếu không phải tôi xuất hiện, người được nụ hơn ấy đã là anh ta rồi.

Như để lấy lại thể diện, Thẩm Dịch kh/inh khỉnh:

“Bơi lội không biết học ở đâu, tư thế x/ấu như chó đạp nước.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi tự học mà.”

“Hồi bố và mẹ kế sắp cưới, bố dẫn tôi ra bờ nước, đ/á xuống rồi bỏ đi. Tôi tự vật lộn học bơi, dù hơi x/ấu nhưng khó sửa lắm. Làm cậu khó chịu xin lỗi nhé.”

Cảnh tượng ch*t lặng, Quý Thanh Nhiên sững sờ nhìn tôi, sau đó gi/ận dữ quay sang Thẩm Dịch: “Cậu đủ rồi đấy!”

Thẩm Dịch há hốc miệng, ngơ ngác: “Tôi không, tôi không biết, cô ấy...”

Chờ đợi anh ta là cú đ/ấm mạnh mẽ của Cố Bạch.

Thẩm Dịch chịu trọn cú đ/ấm, Cố Bạch lại giơ tay định đ/ấm tiếp, Thẩm Dịch không chịu nổi quay sang vật lộn.

“Một cú chưa đủ sao? Đừng có quá đáng.”

Tôi chạy ra can, ôm ch/ặt Thẩm Dịch kéo ra.

“Đừng đ/á/nh nhau nữa.”

Thẩm Dịch bị tôi ôm, vừa gi/ận vừa bất lực lườm tôi.

“Con gái đâu mà lực lưỡng thế? Tôi còn chưa đụng vào bạn trai cô kia mà.”

“Tôi sắp bị cô siết ch*t rồi.”

Tôi vội buông ra: “Xin... xin lỗi.”

Cố Bạch kéo tôi lại, lùi xa khỏi Thẩm Dịch, giọng bất mãn: “Em có ngốc không? Không biết lạnh sao? Lại đây, dẫn em đi thay đồ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
12 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sổ Tay Nuôi Dưỡng Phản Diện Của Nữ Phụ Độc Ác

Chương 8
Ta xuyên thành nha hoàn của phế Thái tử, hệ thống nói hắn là phản diện, còn ta phụ trách ban cho hắn một tuổi thơ bi thảm. Thế nhưng phản diện nhỏ này quá biết làm nũng, ta nhất thời mềm lòng, lén dẫn hắn xuất cung ăn một bữa thịnh soạn. Hệ thống phát hiện xong, vội vàng xóa đi ký ức vừa rồi hắn ăn đại tiệc: [Phản diện không thể có loại hồi ức tốt đẹp này! Xóa sạch hết!] Ánh mắt ta lại sáng lên, như thể phát hiện ra một sơ hở. Từ đó về sau, ta thường xuyên dẫn phản diện ăn uống thỏa thích, ăn xong lại xóa ký ức của hắn. Năm năm sau. Phản diện trở lại ngôi vị Thái tử, lạnh giọng chất vấn ta: “Ngươi ngày ngày hành hạ cô, không cho cô ăn, nay cô phải đòi lại từng chút một!” Một đám cung nhân đi theo, nhìn phản diện cao một trượng chín, thân thể cường tráng trưởng thành. Tất cả lặng lẽ rơi vào trầm mặc.
Chữa Lành
Hài hước
Hệ Thống
1
EO