Năm Năm Tiếng Vang

Chương 5

06/11/2025 11:47

Không ngờ chỉ vài ngày sau, Giản Thâm lại xuất hiện. Lần thì để quên đồng hồ ở nhà tôi, lần thì làm rơi ví. Mỗi lần tôi đi làm thêm ở quán bar, anh ấy lại đợi tôi tan ca rồi lặng lẽ theo sau đưa tôi về nhà. Có lần thậm chí còn bế Nguyệt Nguyệt, cùng cả nhà chị họ tôi đến chơi.

Tôi đành kéo Giản Thâm ra cửa: "Rốt cuộc anh muốn gì?"

"Anh muốn bắt đầu lại với em."

"Không thể được."

Giản Thâm thoáng sững người, như không ngờ tôi từ chối dứt khoát thế. Ngay khi tôi tự hỏi liệu mình có quá tệ, anh đã giả vờ bình thản cười: "Không sao, vài ngày nữa anh lại hỏi tiếp."

Thế là chúng tôi quay về mối qu/an h/ệ đuổi bắt quen thuộc, nhưng lần này đổi vai. Người theo đuổi giờ là anh. Tôi tưởng anh chẳng kiên trì được bao lâu, nào ngờ anh chuyển hẳn sang nhà bên cạnh.

"Giản Thâm, anh chưa đủ sao?" Tôi bực bội. Anh thong thả dựa khung cửa, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Em từng hứa mời anh ăn cơm mà giờ vẫn chưa thực hiện." Rồi lôi ra tấm thiệp mời sang trọng: "Đi cùng anh dự tiệc từ thiện này, coi như em đãi anh."

Tôi nhận lời với điều kiện: "Đi xong anh phải dọn đi chỗ khác."

Anh nhướng mày: "Có thể cân nhắc."

14

Đêm tiệc, tôi khoác lên mình chiếc váy đuôi cá lụa trắng do Giản Thâm chuẩn bị, tay khoác anh bước vào hội trường. Ánh mắt ngạc nhiên thoáng hiện trong đám thượng lưu - hình như họ chưa từng thấy Giản Thâm dẫn bạn gái dự tiệc. Nhưng mọi người nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, chỉ còn lại vài ánh nhìn hơi coi thường dành cho tôi.

Khi Giản Thâm bị đối tác vây quanh, tôi lẳng lặng ngồi góc phòng uống rư/ợu. Bỗng Ngô Thiềm - bạn đại học cũ - tiến đến với ánh mắt châm chọc: "Hạ Tri Tình, không ngờ còn gặp cô ở đây. Bộ váy này của Giản Thâm m/ua cho à? Chắc giá bằng cả năm lương cô nhỉ?"

Cô ta cười khẩy: "Ngày xưa cô còn có chút khí chất, giờ sống cuộc đời thấp kém nhiễm toàn thói x/ấu rồi."

Tôi đứng dậy lạnh lùng: "Cô Ngô có việc gì không?"

Ngô Thiềm bất ngờ ném bom: "Tôi tới để nhắc cô - đừng tưởng Giản Thâm chờ cô suốt bao năm! Anh ta sắp đính hôn với tiểu thư con gái giáo sư nước ngoài rồi!"

Tôi định bỏ đi thì bị cô ta "vô tình" giội cả ly rư/ợu lên người.

15

Vết rư/ợu đỏ loang rộng trên váy trắng. Ngô Thiềm giả vờ kinh ngạc: "Ôi xin lỗi, tay tôi trơn quá!" Tôi không nói không rằng, giơ thẳng ly rư/ợu mình lên đầu cô ta.

"Hạ Tri Tình! Cô dám?!"

Tôi mỉm cười lau tay: "Bởi vì tôi là kẻ thấp hèn, không có giáo dục, nên có th/ù thì trả ngay tại chỗ." Nhìn Ngô Thiềm hộc tốc chạy đi thay đồ, tôi quay lưng rời khỏi.

Giản Thâm đuổi theo tôi ra vườn: "Anh chưa từng đính hôn với ai cả! Giáo sư có ngỏ ý nhưng anh từ chối rồi!"

Tôi gật đầu: "Em tin anh. Nhưng chính khoảng cách này mới là vấn đề."

16

Giọng tôi nhẹ bẫng: "Chừng nào chúng ta còn bên nhau, những chuyện thế này sẽ chỉ nhiều thêm."

Giản Thâm cau mày: "Sao em phải để ý ánh mắt người khác..."

Tôi ngắt lời: "Em không quan tâm thế giới ngoài kia. Em chỉ không muốn chúng ta thành trò cười thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm