Một triệu này đâu phải dễ trả, bố Kỷ còn mất luôn việc giảng viên đại học.

Ai ngờ họ chẳng có ý định hoàn trả.

Không lâu sau khi bố Kỷ tỉnh dậy, cả nhà ba người lén lút ra nước ngoài bằng số tiền còn lại, lúc không ai để ý.

Kỷ Trầm vốn đã từng ấp ủ ý định di cư, hắn luôn tự cho mình cao quý hơn người, chỉ có quốc tịch ngoại quốc mới xứng với thân phận nghệ sĩ của hắn.

Dưới ảnh hưởng của hắn, mẹ Kỷ cũng tin rằng "vầng trăng nước ngoài tròn hơn".

Lần này cả nhà họ cũng toại nguyện.

Vài năm sau, khi đang ngồi ô tô chờ đèn đỏ, tôi tình cờ gặp "người quen cũ".

La Dung Dung mặt mày lem nhem son phấn, đang bị vợ của một ông chủ ghì xuống đường đ/á/nh túi bụi.

Vừa đ/á/nh còn vừa hét "bắt tiểu tam".

Không phải cô ta từng mang th/ai con của Kỷ Trầm sao? Giờ cô ta về nước, vậy nhà họ Kỷ...

Thấy tôi trầm ngâm, trợ lý ngồi ghế lái giải đáp thắc mắc:

Mấy năm gần đây tập đoàn ta mở rộng sang Pháp, đối tác từng giúp tôi thường kể lể đôi ba chuyện khi bàn giao công việc với trợ lý.

Nhà họ Kỷ nhập cảnh trái phép, đều không có giấy tờ hợp lệ.

Nên đành thuê nhà ở khu phố nghèo nhất.

Vừa dọn vào vài ngày, tiền mang từ trong nước đã bị tr/ộm sạch.

La Dung Dung biết tình cảnh họ liền đòi chia tay Kỷ Trầm, lúc cãi vã bị mẹ hắn xô ngã, đứa bé năm tháng tuổi mất luôn.

Sau đó cô ta chẳng lấy được bằng tốt nghiệp, ê chề quay về nước.

Còn Kỷ Trầm ở nước ngoài, tiền b/án tranh trên phố chẳng đủ trang trải.

Trợ lý ngập ngừng, vẻ mặt phức tạp.

Tôi hiếu kỳ thúc giục, anh ta tiếp tục: "Nghe Jefferson nói, hình như Kỷ Trầm đã... xuống biển rồi."

Lần này đến lượt tôi đơ mặt...

Về sau tôi không bắt trợ lý kể tiếp, cũng dặn đừng theo dõi gia đình ấy nữa.

Tôn trọng vận mệnh người khác.

Hiện tại tôi có tiền, có quyền, có tự do, đủ để tận hưởng cuộc đời của riêng mình rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm