Tin tức vừa công bố, cổ phiếu của tập đoàn Lâm thị đã ngừng lao dốc.
Khủng hoảng gia tộc bước vào bước ngoặt đầu tiên.
Tôi tập hợp cả nhà, công bố kế hoạch đào tạo mới:
"Khủng hoảng chưa qua, giờ là giai đoạn thực chiến. Vụ kiện này chính là bài thi giữa kỳ của lớp học gia đình. Mọi người đều phải tham gia chấm điểm."
Tôi gọi riêng anh cả Lâm Vũ vào thư phòng.
Bản "Phân tích ưu nhược điểm" mà anh thức trắng đêm làm, bị tôi dùng bút đỏ gạch đỏ chi chít.
"Gọi đây là phân tích? Bản vẽ ng/uệch ngoạc của trẻ mẫu giáo còn có logic hơn."
Tôi chỉ vào một đoạn: "Tập đoàn Thiên Hồng tài lực hùng hậu, đây là ưu điểm. Câu này vô nghĩa. Tôi cần dữ liệu, so sánh, kết luận dựa trên số liệu. Tài lực mạnh thể hiện ở chỉ số tài chính nào? Khoảng cách với chúng ta ở đâu? Ảnh hưởng thế nào đến vụ kiện?"
Anh đứng hình, mặt đỏ bừng.
Tôi kéo bảng trắng, dạy anh từ bảng cân đối kế toán cơ bản nhất, cách phân tích báo cáo tài chính, đọc động thái thị trường từ những con số khô khan.
Từ chống đối, anh dần ngạc nhiên rồi chìm vào suy tư.
Bố được tôi yêu cầu tham dự mọi cuộc họp với luật sư và ghi biên bản.
Sau buổi họp, tôi kiểm tra:
"Số điều luật đối phương đề cập, bố ghi sai. Sai một li đi một dặm."
"Ba điểm mấu chốt tôi chất vấn, bố không ghi được điểm nào. Chứng tỏ bố không theo kịp cuộc họp, chỉ tiếp nhận thụ động."
Ông cầm tờ biên bản lỗi tùm lum, lần đầu nhận ra sự cẩu thả trong quản lý suốt bao năm.
Mẹ Từ Lan được giao nhiệm vụ mới: Phụ trách "KPI sức khỏe" cả nhà.
Bà dùng biểu đồ theo dõi giờ ngủ, khẩu phần ăn, luyện tập của từng thành viên.
Lần đầu tìm thấy giá trị trong "quản lý", bà cặm cụi ghi chép, nghiên c/ứu dinh dưỡng, không còn thời gian lướt tin tức gi/ật gân.
Còn Lâm Noãn Noãn, tôi giao nhiệm vụ đơn giản nhất: Hiệu đính dữ liệu.
Chưa đầy nửa ngày, cô ta đã bị tôi phê bình trước mặt mọi người vì sai chính tả liên tục và thái độ cẩu thả.
"100 trang tài liệu tìm thấy 36 lỗi chính tả. Noãn Noãn, em cần học lại từ đầu."
Tôi ph/ạt cô ta chép tay toàn bộ tài liệu đã hiệu đính.
Noãn Noãn mếu máo tìm mẹ, khóc nức nở như hoa lê đẫm mưa.
Lần này, mẹ không an ủi mà chỉ thở dài:
"Đây là quy định của cô giáo Lâm, mẹ không thể phá lệ. Chép xong mẹ nấu canh cho con."
Dưới áp lực, gia đình bắt đầu hình thành tinh thần đồng đội.
Anh cả chủ động hỏi tôi khi gặp vấn đề. Bố vô thức xin ý kiến tôi trước mỗi quyết định.
Anh hai Lâm Mặc trở thành "điệp viên" của tôi, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn báo cáo chi tiết việc anh cả lười biếng chơi game và con nuôi giả danh lén đặt đồ ăn.
Vài ngày sau, luật sư báo tin:
"Thiên Hồng đang rối lo/ạn. Họ không ngờ chúng ta phản ứng bài bản thế này, mọi đò/n tấn công tiếp theo đều thất bại."
Bài thi giữa kỳ của lớp chúng tôi đã vượt xa dự đoán đối thủ.
Nhờ sự phối hợp của cả nhà, vụ kiện bằng sáng chế của Thiên Hồng bị bác bỏ, khủng hoảng chấm dứt.
Vừa thở phào, Noãn Noãn đã cầm bản tài liệu tôi sửa chạy đến khoe công với bố:
"Bố xem này, nhờ con phát hiện điểm yếu này trong chứng cứ, chị gái chỉ là nói ra sau thôi!"
Cô ta nói lập lờ, ánh mắt láo liên, cố gánh hết công lao về mình.
Nhìn bộ mặt giả tạo ấy, tôi bật máy chiếu phòng khách không chút xúc động.
"Mọi người vất vả lâu rồi, xem video giải trí đi."
Màn hình hiện lên cảnh camera phòng sách đêm qua: Noãn Noãn lén vào chụp từng trang phương án cốt lõi trên bàn khi tôi vắng mặt.
Căn phòng ch*t lặng.
Mặt Noãn Noãn bỗng trắng bệch, tài liệu trên tay rơi tõm xuống đất.
Tôi bước tới trước mặt cô ta, chậm rãi nói:
"Giờ, tôi sẽ điểm lại hành vi của học viên Lâm Noãn Noãn từ ngày đầu tôi về nhà."
"Ngày một: Dùng nước mắt chia rẽ tình cảm mẹ con."
"Ngày hai: Nói x/ấu sau lưu hòng cô lập tôi."
"Chạy sáng: Giả vờ ngã để m/ua chuộc cảm tình, trốn tập luyện."
"Khủng hoảng: Không những không giúp, còn định đ/á/nh cắp phương án, giờ lại muốn chiếm công."
Mỗi câu nói của tôi khiến thân hình Noãn Noãn run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt dần.
"Những hành vi này chứng minh hoàn hảo cho chẩn đoán 'nhân cách diễn' của tôi về em. Thiếu chân thành, quen dùng dối trá và diễn xuất để trục lợi."
Bằng chứng rành rành, không thể chối cãi.
Noãn Noãn lại giở chiêu cũ: Lao vào lòng mẹ gào khóc.
"Mẹ ơi! Con sai rồi! Đừng bỏ con! Là chị... chị không dung nạp con..."
Lần này, mẹ nhìn cô ta rồi nhìn tôi, gương mặt đầy đ/au đớn và giằng x/é. Bà định đỡ Noãn Noãn nhưng dừng tay giữa không trung. Nhìn ánh mắt bình thản của tôi, bà buông tay xuống.
Anh cả Lâm Vũ lên tiếng, giọng lạnh băng:
"Thôi khóc đi."
"Suốt thời gian qua nhà thế nào em không thấy sao? Tất cả đều nỗ lực, chỉ mình em gây rối, kéo chân."
"Em chưa bao giờ coi đây là nhà."
Đây là lần đầu tiên anh nói với Noãn Noãn những lời nặng nề như vậy.