**Chương 11**
Vì từng dầm mưa nên tôi muốn che ô cho người khác.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình giống Phàn Hiêu đến lạ.
Hóa ra phần tính cách bị anh thay đổi trong tôi, đã thay anh ở bên cạnh tôi suốt thời gian qua.
Đến cổng khu chung cư, tôi tháo dây an toàn định xuống xe.
Phàn Hiêu đưa chiếc hộp nữ trang qua: "Đeo cái này vào."
Tôi do dự, không với tay lấy.
"Không cần thì vứt đi!"
Anh vừa nói vừa làm động tác mở cửa kính.
Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, gi/ật phắt hộp rồi quay lưng bước vội.
*Đồ chó đẻ!*
Thứ đắt đỏ thế mà dám đem đe dọa vứt bỏ!
Về đến nhà, tôi tắm rửa xong lấy chiếc vòng ra đeo thử.
Ánh bạc lạnh lùng như trăng rằm, đẹp đến nao lòng.
Chụp vài kiểu ảnh xong, tôi cất lại vào hộp.
Dù đẹp nhưng nó không thuộc về mình.
Sáng hôm sau, cuộc họp vừa kết thúc thì Phàn Hiêu gọi tôi lại.
Tưởng anh bàn về phương án, nào ngờ ánh mắt anh dán ch/ặt vào cổ tay tôi:
"Sao không đeo vòng?"
Anh khoanh tay dựa vào bàn.
"Bất tiện." - Tôi đáp ngắn gọn.
Anh nheo mắt, giọng đầy u/y hi*p:
"Là bất tiện... hay không muốn đeo?"
Tôi cắn môi, không muốn tiếp tục chủ đề này.
Lại nhắc đến đơn xin nghỉ:
"Tôi đã cùng Phàn tổng dự tiệc rồi, mong anh phê duyệt đơn thôi việc của tôi."
Mặt Phàn Hiêu đóng băng, quát lạnh lùng:
"Cút ra!"
*Hừ, giỏi lắm mà quát!*
Cả buổi chiều tôi ngồi chờ thông báo từ phòng nhân sự.
Đến gần tan làm vẫn chẳng thấy động tĩnh.
Đúng lúc ấy, mẹ gọi báo bố nhập viện.
Tới nơi, mắt bà đỏ hoe vì khóc.
Giọng run run không nói rõ, tôi phải hỏi bác sĩ mới biết bố có khối u n/ão ở vị trí nguy hiểm, cần chuyển lên bệ/nh viện tỉnh mổ mở sọ.
Việc chuyển viện đã khó, tìm chuyên gia còn gian nan hơn.
Đầu óc tôi như tổ ong vỡ, cố trấn an mẹ xong ra sảnh ngồi khóc nức nở.
Gia đình tôi bình thường thôi, mẹ làm giáo viên tiểu học, bố công nhân mỏ than.
Từ nhỏ đủ ăn đủ mặc, học giỏi thi đỗ đại học top đầu tỉnh.
Năm tôi tốt nghiệp, bố mẹ m/ua cho căn hộ 86m2 ở tỉnh, mong tôi an cư lạc nghiệp.
Mấy năm nay vì ngại bị ép hôn nên tôi ít về, chẳng hay biết sức khỏe bố mẹ sa sút.
Nén cảm giác tội lỗi, tôi nhắn cho Phàn Hiêu:
*[Phàn tổng, tôi không nghỉ việc nữa.]*
*[Tôi cần xin nghỉ ba ngày giải quyết việc gia đình.]*
Chưa đầy năm phút sau, điện thoại anh gọi tới.
Giọng trầm đầy lo lắng:
"Nhà có chuyện gì?"
Tôi bịt mic để giấu tiếng nấc:
"Chuyện nhỏ thôi."
Bên kia im lặng giây lát.
Bỗng hỏi: "Khóc rồi hả?"
Tôi cắn ch/ặt môi không đáp.
Tiếng ghế xô đẩy vang lên, rồi đến bước chân vội vã:
"Gửi địa chỉ cho tôi!"
"Anh đừng tới, mai chuyển lên bệ/nh viện tỉnh rồi."
Tôi hít sâu:
"Phàn Hiêu... anh có thể giúp tôi tìm chuyên gia phẫu thuật n/ão không?"
"Được."
Anh đồng ý ngay không chút do dự, giọng dịu dàng:
"Tôi sẽ sắp xếp ngay."
"Cảm ơn anh."
Mũi tôi cay cay, nước mắt lại ứa ra.
Phàn Hiêu đột ngột gọi tên:
"Chu Ngữ Vi."
"Tôi không muốn thấy em khóc."
"Thật sự không cần tôi qua?"
"Ừm." - Tôi gật đầu.
"Được." - Anh thở dài, "Có gì gọi tôi."
Cúp máy, tôi khóc như đứa trẻ mất kẹo.
Trở về phòng bệ/nh, tôi ôm mẹ ngủ thiếp đi trên chiếc giường hẹp.
**Chương 12**
Hôm sau lên bệ/nh viện tỉnh, vừa đóng viện phí xong thì điện thoại reo.
Giọng Phàn Hiêu vang lên:
"Phòng bao nhiêu?"
Tôi cầm điện thoại ra đón anh.
Anh không mặc vest mà diện bộ đồ thể thao tối màu, đứng sừng sững ở cửa sảnh thu hút bao ánh nhìn.
Thấy tôi, anh bước tới chăm chú nhìn mặt:
"Khóc suốt đêm à?"
Tôi lắc đầu: "Không, sáng rửa mặt xong quên bôi kem."
Phàn Hiêu "ừ" một tiếng, rồi trao đổi về lịch mổ.
Anh đã mời được chuyên gia giỏi nhất, hai ngày nữa sẽ phẫu thuật.
Vừa định cảm ơn thì đã tới cửa phòng bệ/nh.
Anh đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng rồi đẩy cửa vào.
Bố mẹ tôi tròn mắt khi thấy tôi dẫn đàn ông về.
Tôi vội giới thiệu:
"Bố mẹ, đây là sếp con - Phàn Hiêu."
Anh lần lượt bắt tay hai người.
"May nhờ anh ấy mới tìm được chuyên gia." - Tôi giải thích thêm.
Mẹ tôi cảm ơn rối rít.
Phàn Hiêu đỡ bà dậy, giọng ấm áp:
"Dạ không có gì đâu ạ, đây là việc nên làm."
"Giám đốc Chu giúp tôi nhiều lắm, mang lại lợi nhuận khủng cho công ty."
Anh nói rồi liếc nhìn tôi đầy ý nhị.
Tôi đỏ mặt vì bị "thổi phồng", liếc mắt ra hiệu bảo anh đừng nói quá.
Phàn Hiêu chỉ ngồi chốc lát rồi ra về.
Tôi cũng xin phép nhân sự nghỉ phép.
Họ bảo Phàn Hiêu đã dặn trước, đơn nghỉ của tôi được duyệt ngay.
Ngày mổ, tôi và mẹ ngồi chờ bên ngoài suốt bốn tiếng rưỡi hồi hộp.
May mắn khối u lành tính, c/ắt bỏ xong sẽ hồi phục bình thường.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi nhắn cho Phàn Hiêu:
*[Lành tính.]*
*[Tốt.]*
*[Em nên nghỉ ngơi đi.]*
Tôi không hồi âm nữa.
Mấy ngày qua mệt đến mức vừa chạm giường đã ngủ.
Có y tá chăm sóc bố, tôi đưa mẹ về nhà mình.
Một tuần sau bố xuất viện, tôi giữ hai cụ ở lại tỉnh tiện tái khám.
Quay lại công ty, tôi cày ngày cày đêm xử lý đống việc tồn.
Thiếu ngủ triền miên, tôi đột nhiên ngất xỉu lúc lấy cà phê.
Cả văn phòng hoảng lo/ạn, phòng nhân sự ép tôi nghỉ phép hai ngày.
Hôm trở lại, đồng nghiệp thi nhau vây lại tò mò.