Tôi lên thành phố làm người giúp việc, thiếu gia nhà chủ nhìn tôi chằm chằm ba giây.
Rồi anh bật cười: "Sao? Giả vờ không quen à? Hai mươi năm trước l/ột quần tôi, lúc đó đâu có ngoan thế này?"
Tôi ch*t khiếp.
Đứa trẻ nhỏ xíu ngày xưa chơi trước cổng nhà tôi, sao giờ lại thành thiếu gia đ/áng s/ợ thế này?
Đáng sợ hơn là tôi phải làm bảo mẫu cho anh ta, chẳng mấy chốc mà l/ột da mất x/á/c.
C/ứu tôi với, thiếu gia nhà tử tế nào lại sờ môi bảo mẫu rồi bảo "đỏ mọng thế, nhìn ngon lành gh/ê" thế chứ?
**1**
Tôi là Vương Thiết Trụ. Dạo trước, người chú họ giàu có ở xa về quê bằng chiếc xe hơi bóng loáng, bảo đang cần người giúp việc, ở biệt thự, bao ăn ở, mỗi tháng trả tám ngàn.
Ba mẹ mất sớm, tôi ở với nhà bác. Bác gái nghe lương cao thế vội nhét tôi vào xe chú họ, vừa phun nước bọt vừa dặn phải theo chú ki/ếm tiền cho tốt.
Thế là tôi ôm chiếc túi vải bạc phếch, ngồi lên xe chú.
Chú bảo tên tôi quá quê, bắt giới thiệu với nhà giàu là "Vương Chính".
Suốt đường đi, chú chỉ chăm chăm ch/ửi vào điện thoại, toàn nói mấy thứ như "giá cổ phiếu", "tiểu Chu tổng lại phát đi/ên" khiến tôi chẳng hiểu gì.
Nhà cao tầng thành phố gh/ê thật, lần cuối tôi lên đây là hồi mới mười tám cùng bác, năm sáu năm qua nơi này phát triển y như trên mạng.
Xe chui qua cánh cổng sang trọng ngạo nghễ, bảo vệ đứng thẳng như cây sào.
Bên trong còn kinh khủng hơn, từng dãy biệt thự san sát, vườn hoa riêng, sạch đến mức chẳng thấy cái lá rơi.
Chú dẫn tôi vào một tòa, nền lát gạch bóng như gương khiến tôi suýt không dám bước. Không khí thoang thoảng mùi hương dễ chịu.
"Từ giờ cháu ở phòng người giúp việc phía sau." Chú chỉ cánh cửa góc nhà, giọng bực dọc. "Công việc là quét dọn tầng một hai, nấu ba bữa, giặt ủi quần áo. Tầng ba là chỗ thiếu gia Chu, không việc thì cấm lên, rõ chưa?"
"Dạ rõ ạ." Tôi rụt cổ.
"Ở đây đừng gọi chú, gọi quản gia Chu."
"Vâng, quản gia Chu."
Ông nhìn tôi từ đầu đến chân, chân mày nhíu lại như muốn bắt ruồi: "Cái bộ đồ này... thôi, để người mang cho vài bộ đồ giúp việc, lúc nào rảnh chú m/ua đồ cho, đừng mặc ra ngoài làm nhà Chu x/ấu mặt."
Tôi liếc nhìn bộ đồ chú, rồi nhìn mình, mặt đỏ bừng, giấu chiếc túi vải sau lưng.
Chú dặn thêm mấy điều cần lưu ý, đặc biệt quần áo thiếu gia Chu không được giặt máy mà phải giặt tay hoặc đem ra tiệm, nấu ăn phải thanh đạm... Tôi dỏng tai ghi nhớ, sợ bỏ sót chữ nào.
Đang nói thì tiếng động cơ vang lên ngoài cổng.
Mặt chú biến sắc, từ vẻ kh/inh thường chuyển sang cung kính, hơi cúi người: "Tỏ ra lanh lợi vào, thiếu gia về rồi."
Tim tôi đ/ập thình thịch, chủ nhân thật sự của căn biệt thự này sao?
Cánh cửa mở, hai chiếc chân dài bất tận bước vào trước, rồi tôi nhìn rõ khuôn mặt anh ta.
Trời! Thiếu gia thành phố này còn đẹp trai hơn cả minh tinh điện ảnh.
Lông mày đen, mắt sâu, sống mũi cao, môi mỏng, chỉ có điều mặt lạnh như băng, nhìn khó gần.
Tôi vội cúi mặt, không dám nhìn tiếp.
Tiếng bước chân dừng trước mặt tôi.
"Người mới?" Giọng trầm ấm dễ nghe.
Tôi chưa kịp đáp, chú họ đã nhanh miệng: "Dạ thưa thiếu gia, đây là cháu họ xa của tôi, Vương Chính, đến làm giúp việc ạ."
Thiếu gia Chu im lặng. Không khí tĩnh lặng mấy giây, tôi cảm nhận ánh mắt anh chạm đỉnh đầu.
Tôi hít sâu ngẩng lên định giới thiệu.
Nhưng vừa nhìn lên đã chạm phải đôi mắt sâu thẳm. Anh nhìn tôi chăm chú, từ lông mày xuống cằm.
Rồi khóe môi anh bất ngờ cong lên, nở nụ cười.
"Vương Chính?"
Tôi gật đầu thật thà, nhoẻn miệng cười hiền lành: "Dạ vâng, thiếu gia, cháu là Vương Chính ạ."
Vừa dứt lời, anh chợt giơ tay nắm ch/ặt cổ tay tôi.
**2**
"Ái chà!" Tôi chưa kịp phản ứng đã bị anh kéo sát vào người, khoảng cách gần đến mức nhìn thấy cả lỗ chân lông.
Tôi cứng họng, đầu óc trống rỗng.
Chú họ cũng ch*t khiếp, há hốc mồm: "Thiếu... thiếu gia..."
Thiếu gia chẳng thèm liếc chú, đôi mắt đen láy cứ dán ch/ặt vào tôi.
Tôi sợ đến nỗi nói không nên lời: "Thiếu... thiếu gia... cháu..."
Anh cúi xuống, hơi thở nóng phả vào vành tai khiến tôi nổi da gà.
"Sao? Giả vờ không quen hả?"
Hả? Tôi quen cậu thiếu gia nhà giàu này sao?
"Hai mươi năm trước, cậu l/ột quần tôi bên bờ sông, lúc đó đâu có ngoan thế này?"
Tôi choáng váng.
Thật sự, đầu óc như có tiếng sét đ/á/nh, ầm ầm vang dội.
Chuyện l/ột quần... hình như... đại khái... là có thật.
Hồi nhỏ, trước cổng nhà tôi có đứa trẻ thành phố đến chơi, người lớn dắt theo, nói ở lại vài ngày. Thằng bé trắng như bánh bao, ăn mặc gọn gàng, nói nhỏ nhẹ, ánh mắt nhút nhát khác hẳn lũ trẻ nghịch đất như chúng tôi.
Bọn tôi chê nó yểu điệu, không thèm chơi cùng.
Có hôm ở bờ sông, nó cứ đòi đi theo. Tôi bực mình nảy sinh trò nghịch dại, cùng mấy đứa bạn ghì nó xuống, dọa l/ột quần, đòi gi/ật "chim nhỏ" quăng xuống sông.
Hình như l/ột được một chút, thấy bên mông nó có nốt ruồi đỏ bé xíu?
Lúc đó tôi còn chế nhạo, bảo con gái mới có mông trắng thế.
Đứa trẻ thành phố khóc lồng lộn, hôm sau bị người lớn đem đi.
Thằng "giá đỗ" hay khóc nhè đó, lẽ nào là vị đại thiếu gia đẹp trai nghịch thiên này?
Tôi trợn mắt nhìn khuôn mặt điển trai gần kề, đường nét góc cạnh, ánh mắt quyết đoán, đâu còn chút bóng dáng viên bánh bao nếp ngày nào?