Tôi đã làm tiểu thư hoàn hảo của gia tộc Tô suốt 18 năm ở Hương Cảng.

Mẹ bỗng hứng khởi đưa cả nhà đến thăm ngư thôn ven biển để kiểm tra tài sản.

Một cô gái chợt xuất hiện, chặn đầu xe khóc lóc thảm thiết.

Cô ta tố cáo tôi đ/á/nh cắp 18 năm cuộc đời mình.

Sau khi xét nghiệm m/áu, đứa em trai bất tài được cưng chiều bỗng quấn lấy cô ta như chó cảnh.

Chúng hợp sức bịa chuyện trước mặt mẹ, cô lập tôi.

Kiếp trước, tôi đã bị họ tính kế như vậy.

Cuối cùng bị người mẹ lạnh lùng tống cổ khỏi gia tộc Tô như đổ rác.

Ngay cả cha mẹ ruột cũng coi tôi như tai ương tránh né.

Không chỉ vậy, Thẩm Diệu Diệu còn lén b/án tôi cho xã hội đen, khiến tôi trải qua hết nh/ục nh/ã này đến tủi hổ khác.

Rốt cuộc bị ném xuống biển lạnh làm mồi cho cá.

Nhưng khi mở mắt lần nữa, tôi lại trở về ngày Thẩm Diệu Diệu chặn cổng.

Nhìn gương mặt đầy gh/en tị và tham lam của cô ta, tôi bước qua người ấy tiến đến trước mặt mẹ:

"Mẹ ơi, vì thanh danh gia tộc Tô, mẹ nên đưa tất cả đi giám định ADN."

**1**

Vừa dứt lời, mắt Thẩm Diệu Diệu đỏ hoe:

"Ý cô là gì? Muốn nói tôi bịa chuyện hay không cam tâm trả lại cuộc đời cho tôi?"

Em trai Lâm Thừa Vũ kh/inh khỉnh cười nhạo:

"Đúng là xui xẻo! Cô gái quê mùa từ ngư thôn chui ra dám nhận là con cháu họ Tô!"

Tôi hướng mắt vào trong xe:

"Mẹ ơi, vì thanh danh gia tộc, con nghĩ nên đưa mọi người đi xét nghiệm ADN."

"Dữ liệu... không biết nói dối."

Không gian ch*t lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ bờ.

Mẹ nhìn tôi qua cửa kính suốt nửa phút:

"Tri Hạ nói có lý."

"Lên xe, tất cả đến trung tâm xét nghiệm."

Mệnh lệnh vừa ban, tôi xoay người mở cửa xe cho Thẩm Diệu Diệu vẫn đang quỳ dưới đất ngẩn người.

Trong gia đình này, mẹ mới là vương.

Còn người cha làm rể?

Dù xót xa hay áy náy, ông cũng chỉ là cái bóng của bà.

Thẩm Diệu Diệu có lẽ chưa từng ngồi xe sang, chân tay luống cuống.

Mùi tanh cá trên người cô ta xung khắc với hương liệu cao cấp trong xe.

Mẹ nhíu mày, lặng lẽ dịch sang phía đối diện.

Tới trung tâm xét nghiệm tư nhân hạng sang, Thẩm Diệu Diệu lập tức rơm rớm nước mắt nhìn mẹ.

Cô ta muốn dùng chiêu trò này để đ/á/nh động lòng thương.

Tiếc là không hiểu:

Người sống trên mây xanh như mẹ, gh/ét nhất những kẻ tiểu gia tử khí.

Thấy kế không thành, Thẩm Diệu Diệu trút gi/ận lên tôi:

"Lâm Tri Hạ! Đợi khi có kết quả, tôi sẽ tống cổ cô đầu tiên!"

Tôi lặng im.

Trái tim đ/ập thình thịch trong lồng ng/ực.

Tôi đang đ/á/nh cược.

Cược rằng tôi cũng là con gái họ Tô!

Kiếp trước khi bị đuổi khỏi Tô gia, tôi về với cha mẹ ruột.

Tôi cố gắng chiều chuộng họ, học nấu ăn, dành hết tiền cho họ.

Nhưng tại sao ánh mắt họ nhìn tôi luôn như nhìn đống rác?

Cho đến một đêm, tôi nghe lỏm được cuộc trò chuyện:

Mẹ ruột nói: "Cô bé họ Tô cho cả đống tiền, bảo mai đưa người đến đón nó."

Cha ruột đáp: "Đưa đi cho đỡ phiền."

Lúc ấy tôi ngốc nghếch tưởng họ tìm được nhà tốt cho mình.

Ai ngờ hôm sau xuất hiện lũ đầu trọc xăm trổ hung thần.

Chúng lôi tôi lên thuyền, sau bao đày đọa đã ném tôi xuống biển lạnh.

Khoảnh khắc ấy, tôi chạm được sợi tơ chân tướng.

Tiếc là đã muộn.

Giờ đây, tôi từ địa ngục trở về.

Dù thua cuộc, cũng phải kéo tất cả xuống địa ngục!

**2**

Trung tâm xét nghiệm tư nhân hạng sang này do Tô gia nắm cổ phần lớn.

Kết quả được trả về nhanh khó tin.

Quy trình cần vài ngày nay chỉ tốn nửa tiếng.

Khi trưởng khoa áo blouse trắng mang báo cáo điện tử mã hóa ra,

Thẩm Diệu Diệu lao lên trước:

"Bác sĩ ơi, kết quả thế nào?"

Vị bác sĩ bỏ qua cô ta, tiến thẳng đến mẹ:

"Chủ tịch Tô, kết quả đầu tiên đã có."

"X/á/c nhận Thẩm Diệu Diệu tiểu thư chính là con gái ruột của bà."

Tôi cảm nhận ánh mắc đắc chí của Thẩm Diệu Diệu.

Ngay sau đó, cô ta òa khóc sà vào lòng mẹ:

"Mẹ ơi! Con được về nhà rồi!"

Người mẹ băng giá hiếm hoi xúc động.

Bà vụng về vỗ lưng cô ta:

"Khổ con rồi."

Lâm Thừa Vũ th/ô b/ạo đẩy tôi sang bên, cười nịnh bợ:

"Hóa ra chị mới là chị ruệt của em! Em thấy chị quen lắm, hơn hẳn đồ giả hiệu Lâm Tri Hạ!"

Người cha đứng im nhưng không giấu nổi ánh mắt xót thương.

Thật là cảnh gia đình hòa thuận.

Tôi chớp mắt ngây thơ hỏi vị bác sĩ:

"Chú ơi, kết quả của cháu đâu ạ?"

Nụ cười Thẩm Diệu Diệu đóng băng.

Cô ta thét lên the thé:

"Đã chứng minh tôi là con ruột! Báo cáo của cô ta không cần xem!"

Nhưng vị bác sĩ nhanh hơn.

Báo cáo thứ hai đã đặt trước mặt mẹ:

"Thưa chủ tịch, kết quả này x/á/c nhận Lâm Tri Hạ tiểu thư cũng là con gái ruột của bà."

"Không! Không thể nào!"

Thẩm Diệu Diệu gào thét đi/ên cuồ/ng.

"Các người nhầm rồi!"

Mẹ gi/ật lấy báo cáo, tay run nhẹ.

Bà chăm chú nhìn kết luận trên màn hình:

"Đây rốt cuộc là chuyện gì?"

Vị bác sĩ vội giải thích:

"Thưa chủ tịch, trung tâm dùng thiết bị đẳng cấp toàn cầu, độ chính x/á/c 100%."

"Kết luận này tuyệt đối không sai."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11