Thế là đoàn quân tạm bợ kỳ lạ của chúng tôi lại tiếp tục lên đường.
Hổ đực dẫn đầu mở lối, hổ mẹ đi sau cùng, ba anh em chúng tôi nép giữa đoàn, hùng dũng tiến về đỉnh núi phía đông.
Trên đường đi, thái độ hổ đực thay đổi một trăm tám mươi độ.
Hắn không gọi tôi "tiểu tặc" nữa mà dùng giọng điệu kỳ lạ đầy kính nể: "Tiểu... tiểu tiên sinh?"
Mỗi lần nghe danh xưng ấy, lông mèo khắp người tôi dựng đứng cả lên.
Ông anh ơi, tui chỉ là con mèo thôi mà, đâu phải đại năng chuyển kiếp gì đâu!
Hổ cả và hổ hai thì vui như mở cờ, bởi hổ đực không chỉ dẫn đường mà còn bắt được con linh dương x/ấu số làm bữa trưa cho cả nhà.
Nhìn con linh dương đẫm m/áu kia, tôi lại chìm vào im lặng.
Dù thoát nạn nhưng chuyện ăn uống vẫn là vấn đề nhức nhối.
Hổ đực x/é miếng thịt non nhất, cung kính dâng lên trước mặt tôi:
"Gừ... tiểu tiên sinh, mời ngài dùng."
Tôi nhìn miếng thịt, lại nhìn ánh mắt thành khẩn của hắn, cùng ánh mắt đầy mong đợi của hổ mẹ và hai anh, cảm thấy áp lực chất chồng như núi.
Biết làm sao được?
Tôi đành nhắm nghiền mắt, liều mạng cắn một miếng nhỏ.
Ừm... vẫn kinh khủng như cũ.
Nhưng có lẽ vì quá đói, hoặc sau cuộc tử nạn thoát thân, nhu cầu năng lượng của cơ thể át đi cảm giác gh/ê t/ởm.
Tôi đã... nuốt trôi miếng thịt ấy.
Dù xong xuôi vẫn buồn nôn.
Hổ mẹ thấy tôi chịu ăn thịt, xúc động suýt rơi nước mắt:
"Gầm! A Bảo ăn thịt rồi! Nó chịu ăn thịt rồi!"
Bà vui mừng dụi đầu vào tôi khiến tôi hoa cả mắt.
Hổ đực cũng lộ vẻ mãn nguyện.
Chỉ riêng tôi biết lòng mình đắng ngắt.
Để mẹ khỏi lo, để giữ hình tượng "thần thú cổ xưa", có lẽ từ nay tôi phải làm bạn với thịt sống rồi.
Kiếp mèo của tôi, u ám quá chừng!
Nhờ hổ đực dẫn đường, hành trình sau đó thuận lợi hơn nhiều.
Chiều tà, chúng tôi tới chân ngọn núi cao chọc trời.
Hổ đực chỉ tay vào vách đ/á dựng đứng, nói với hổ mẹ:
"Gầm, Xích Dương Thảo ở tận đỉnh đó. Trên ấy gió lớn, đường trơn, phải cẩn thận."
Hắn liếc nhìn trời: "Gầm, trời sắp tối, ta phải về. Lãnh địa không thể bỏ lâu."
Hổ mẹ cảm ơn hắn.
Hổ đực gật đầu, trước khi đi còn liếc nhìn tôi đầy kính sợ lẫn... khiếp đảm.
Có lẽ hắn tưởng tôi là yêu vương giả heo ăn thịp cọp nào đó.
Tôi chỉ biết "meo" một tiếng giã từ.
Tiễn hổ đực đi, hổ mẹ ngước nhìn vách núi chót vót, ánh mắt trầm lại:
"Gầm, hổ cả, hổ hai, các con ở lại đây với A Bảo, không được đi đâu. Mẹ lên rồi về ngay."
Bà định leo núi một mình.
Không được!
Vách đ/á kia đầy hiểm nguy, huống chi còn có "á/c giao" như quạ đã báo.
"Meo meo!" (Con cũng đi!) Tôi cắn lông chân bà giữ lại.
Hổ cả hổ hai cũng hùa theo: "Gầm! Chúng con cũng đi!"
Hổ mẹ đang phân vân thì tiếng nói chua ngoa vang lên trên đầu:
"Ồ, chẳng phải Hổ Vương sao? Cũng muốn chia phần à?"
Ngước lên, một con đại bàng vàng khổng lồ đang lượn vòng trên không, đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống đầy á/c ý.
Con đại bàng tên Kim Sí này là bá chủ không trung trong vùng.
Ỷ vào khả năng bay lượn, hắn thường xuyên b/ắt n/ạt yêu nhỏ trên mặt đất.
Hắn và hổ mẹ vốn không đụng chạm, nay đột nhiên xuất hiện với giọng điệu khiêu khích, rõ ràng mang ý đồ x/ấu.
Hổ mẹ che chắn sau lưng, ngẩng đầu lạnh lùng:
"Gầm, Kim Sí, tránh đường."
Kim Sí cười nhạo: "Ha ha, Hổ Vương to mồm thật! Xích Dương Thảo là linh dược trời đất sinh ra.
Đâu phải vườn sau nhà ngươi, sao ngươi được lấy mà ta không?"
Hắn quả nhiên cũng vì linh thảo.
Hổ mẹ trừng mắt: "Vì nó là th/uốc c/ứu con ta!"
"Con ngươi?" Kim Sí liếc nhìn ba anh em, khi thấy tôi, ánh mắt hắn tràn đầy kh/inh miệt:
"Vì đứa nhãi con không lớn nổi này? Nó chắc gà cũng không bắt được! Linh dược cho nó ăn phí cả của trời!"
Vừa dứt lời, sát khí từ hổ mẹ bùng n/ổ dữ dội.
"GROÀÀÀM!!!"
Tiếng gầm kinh thiên động địa khiến lá rừng cuốn lên tứ phía.
"Mày... dám... chê... con... tao?!"
Từng chữ nghiến ra từ kẽ răng, đôi mắt vàng rực lửa gi/ận.
Dám chê bai bảo bối trước mặt bà, con chim lông lá này sống không biết sợ!
Kim Sí gi/ật mình vỗ cánh lui lại, nhưng ỷ vào khả năng bay nên vẫn ngạo mạn:
"Sai à? Đồ vô dụng không biết gầm chỉ biết meo meo, xứng đáng ăn Xích Dương Thảo sao?"
Hắn rõ ràng đã nghe đồn về "tiếng kêu đặc biệt" của tôi.
Câu nói ấy như mồi lửa châm ngòi th/uốc sú/ng.
Hổ mẹ không nói thêm lời, chân sau bật mạnh, thân hình khổng lồ như đạn pháo lao thẳng lên trời, há mồm đớp vào Kim Sí!
Kim Sí hoảng hốt né sang, suýt chút nữa mất mạng:
"Điên! Mày đi/ên rồi!"
Hổ mẹ đáp xuống đất, gầm vang thách thức: Có giỏi xuống đây!