Tôi chọn một khách sạn cách Thẩm gia không xa không gần.

Vừa khó bị Thẩm Luật Hành bắt được, lại tiện quan sát chỉ số đen hóa của hắn.

Rình rập vài ngày, phát hiện hắn vẫn như thường lệ.

Đúng giờ đi làm về, chỉ số đen hóa giữ nguyên 61.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi quyết định ngủ nướng cả tuần.

Mấy đêm trước kí/ch th/ích quá đà rồi.

Suốt mấy hôm nay, cứ nhắm mắt là mơ thấy Thẩm Luật Hành làm chuyện này chuyện nọ với mình.

Kỳ quái là tôi còn có... phản ứng.

Bốn ngày thì ba ngày phải giặt đồ lót.

Bực đến mức tóc rụng nhiều hơn cả bình thường.

Hệ Thống: *Thực ra lúc đó cậu cũng thấy đã lắm mà nhỉ?*

*Ngay từ đầu ta đã bảo hai người hợp nhau, mọi phương diện luôn.*

*Lần trước ta xem rồi, kích cỡ cũng vừa vặn, hắn đủ làm cậu thỏa mãn mà.*

Tôi: *C/âm miệng!*

Cả tuần trong khách sạn, tôi chỉ chơi game - ăn - tắm - ngủ, ngày đêm đảo lộn.

Hết tuần thì Diệp Bạch tìm tới cửa.

Cô bé khóc nước mắt nước mũi giàn giụa:

"Anh Trình, người nhà anh tìm đối tượng khắc chế của em, bảo em với cậu ta có qu/an h/ệ bất chính!"

"Độ cảm tình của đối tượng tụt 20 điểm, nghĩ em lừa dối lại giẫm hai thuyền!"

"Ông xã anh bảo, nếu anh không tự giác về nhà, hắn sẽ công khai tán tỉnh em trước mặt đối tượng, khiến tụi em đường ai nấy đi!"

"Anh Trình mau về xem ông xã anh đi, hắn đi/ên thật rồi, th/ủ đo/ạn gì cũng dùng được hết!"

Tôi: "... Ông xã *của em*."

Diệp Bạch: "Ông xã *của anh*."

Tôi: "..."

Diệp Bạch: "Của anh! Của anh mà!"

*Gì chứ "ông xã" của tôi?*

*Cô bé đừng có hô hoán "ông xã tôi" hoài vậy chứ!*

*Nghe chướng tai quá!*

Tôi - bậc thầy giải c/ứu hạng nhất của Cục C/ứu Thế Tiểu Thế Giới - lại bị dồn vào con đường buộc phải... yêu đương đồng tính.

*Danh tiếng của tôi không cần giữ nữa sao?*

**20**

Bất đắc dĩ trở về Thẩm gia.

Bản thân không thoát khỏi tiểu thế giới đã đành, không thể liên lụy người khác thất bại nhiệm vụ.

Thẩm Luật Hành như đoán trước tôi sẽ quay về.

Hắn ngồi thư thái trên sofa, giọng điệu bình thản:

"Chịu về rồi à?"

Nhìn hắn một cái, tôi lại nhớ đến đêm đó cái miệng kia từng ngậm...

*Cha nội! Thật bực bội!*

"Anh đừng dọa cô bé ấy, mau đi giải thích rõ ràng với người ta đi."

Thẩm Luật Hành đảo mắt nhìn tôi, đồng tử sâu thẳm:

"Bảo bọc cô ta đến thế?"

*Bíp bíp bíp—*

Hệ Thống báo động:

*Cảnh báo! Chỉ số đen hóa mục tiêu đang tăng vọt!*

*65... 71... 79.*

Tốc độ tăng nhanh như tên lửa.

Tôi cảm tưởng tim sắng nhói vì uất huyết.

Từ 62 xuống 61 mất cả năm trời.

Giờ từ 61 lên 79 chỉ trong một phút.

Vẫn còn tiếp tục leo dốc.

Tôi gạt phăng mọi cảm xúc phức tạp, mở miệng dỗ ngọt:

"Sao có chuyện đó được? Anh là người duy nhất em để tâm mà."

"Anh nói sẽ công khai tán tỉnh cô ấy, em không vui chút nào."

Hệ Thống: *Hạ rồi! Hạ rồi! Cố lên, nói thêm mấy câu ngọt ngào nữa đi!*

Thẩm Luật Hành khựng lại: "Em gh/en?"

Tôi nghiến răng: "Phải! Em gh/en đấy!"

"Anh không được tán tỉnh ai khác, nói đùa cũng không xong!"

"Anh phải đi minh oan ngay, không thì... em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa!"

Thẩm Luật Hành thoáng hoảng hốt: "Đừng! Đừng làm thế!"

Chỉ số đen hóa dừng ở 68.

Hắn đã cầm điện thoại gọi cho đối tượng của Diệp Bạch:

"Ừ, tôi không theo đuổi người yêu cậu nữa."

"Đúng, trước giờ tôi toàn nói dối, làm sao nào?"

"Thôi, không nói nữa, dù cậu là đàn ông nhưng nói nhiều người yêu tôi lại gh/en đấy."

Tôi: "..."

**21**

Thẩm Luật Hành ôm tôi hôn một trận.

Cái hôn đầy chiếm hữu, mạnh mẽ đến nghẹt thở.

Suýt ngất vì thiếu oxy, tôi vội đẩy mặt hắn ra khi thấy hắn định hôn tiếp:

"Thôi đừng hôn nữa, dạo này em không ngủ đủ, mệt lắm."

Thẩm Luật Hành mắt sáng rực: "Vậy để anh... giúp em thư giãn?"

Tôi: "???"

"Ý em là em cần nghỉ ngơi!"

"Em phải đi ngủ, một giấc ngủ yên lành, chỉ ngủ thôi, ngủ 'chay' đấy, hiểu không?"

Thẩm Luật Hành thất vọng: "Vậy em đi đi."

"Anh còn chút việc phải xử lý."

Hắn hôn lên trán tôi:

"Ngoan, đừng gh/en nữa, lát nữa anh xong việc sẽ qua ngủ cùng."

Tôi chuồn mất như trốn n/ợ.

Rời xa Thẩm Luật Hành, không khí dường như trong lành hơn hẳn.

Hôm nay trời đẹp hiếm có.

Ánh nắng vườn hoa ấm áp khiến toàn thân dễ chịu.

Đến góc tường, bỗng nghe tiếng xì xào bàn tán.

Tôi nép người lắng nghe.

"Nghe nói dạo này Trình Ẩn không ở biệt thự, biết chuyện gì không? Bị Thẩm Luật Hành đuổi đi rồi à?"

"Không thể chứ? Nghe nói hắn là người cha Thẩm Luật Hành để lại mà?"

"Ha! Với độ tà/n nh/ẫn của Thẩm Luật Hành, chú ruột tao còn bị hắn đuổi khỏi công ty, huống chi người ngoài?"

Giọng nói đầy phẫn h/ận:

"Nếu không phải thằng Trình Ẩn ch*t ti/ệt này xuất hiện, ba tao đã là chủ Thẩm gia rồi!"

"Tên này rốt cuộc là ai? Tra mãi hồ sơ vẫn ghi 'bảo mật'."

"Nếu không kiêng dè thế lực sau lưng hắn, ba tao đã xử lý xong rồi!"

Hệ Thống: *Ối.*

*Bọn phàm nhân này làm sao phá được hồ sơ do hệ thống cao cấp như ta tạo ra?*

Kẻ kia tiếp tục:

"Tao từng thấy Trình Ẩn, mặt mày trắng bóc như đồ ăn bám."

"Danh nghĩa là người cha để lại, nhưng thực chất ai biết được?"

"Chẳng qua là đồ d/âm đãng leo giường, Thẩm Luật Hành ki/ếm cớ giữ người bên cạnh thôi!"

Lời lẽ đầy gh/en tị khiến tôi bốc hỏa.

Tôi bước ra, xông thẳng đến trước mặt hai người, bấm điện thoại gọi Thẩm Luật Hành:

"Có người bảo em là đồ d/âm đãng dụ dỗ anh, phải làm sao?"

Thẩm Luật Hành: "Đợi anh một phút."

Dưới ánh mắt kh/iếp s/ợ của hai kẻ, tôi cúp máy, nở nụ cười lạnh lùng:

"Lâu rồi không đ/á/nh người, không biết tay nghề có mai một không?"

"Nếu đ/au quá thì nhớ kêu to lên, kẻo ch*t lúc nào không hay đấy."

Hai tên: "..."

**22**

Tôi đ/á/nh cho mỗi đứa một trận nhừ tử.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nếu tôi không mua vòng tay vàng, tôi sẽ chết.

Chương 16
Người yêu tôi bị ông nội anh ép thề trước mặt cả họ trong lúc hấp hối. Trong vòng 4 ngày phải mua cho tôi chiếc vòng tay vàng 100 gam làm sính lễ. Nếu không tính mạng tôi sẽ khó giữ. Bạn trai Châu Thần Vũ vỗ ngực hứa chắc như đinh đóng cột. Tang lễ ông cụ kéo dài 4 ngày. Chỉ còn 4 tiếng cuối cùng trước hạn chót, Châu Thần Vũ mới vội vàng đưa tôi đến tiệm vàng. Nhưng mẹ anh chạy đến ngăn cản. "Mua vòng được, nhưng con phải động phòng với Thần Vũ ngay bây giờ, không được dùng biện pháp bảo vệ!" "Sau đó chuyển khoản 2 triệu tệ cho Thần Vũ, ghi chú là tự nguyện tặng!" Tôi quay đầu bỏ đi. Châu Thần Vũ vội kéo tay tôi: "Đừng có tuỳ hứng thế, em không sợ chết sao?" Tôi giật tay lại, cười nhạt hỏi vặn: "Sao anh chắc chắn, người chết nhất định sẽ là em?"
3.63 K
2 Cùng Em Sưởi Ấm Chương 10
5 Mộng Ảo Ảnh Chương 18
9 Dỗ dành Chương 9
11 Nhân Tình Chương 22
12 Luôn Nhớ Cam Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm