**Chương 1: Đêm Trốn Chạy**
Tôi đang chuẩn bị đầu hàng sau khi bị bắt tại quán bar thì chuyện kỳ lạ xảy ra: Tôi và anh bạn trai kiểu "bố" hoán đổi cơ thể.
Anh dùng khuôn mặt tôi quỳ gối ở vị trí dưới, nhìn tôi đầy khích lệ:
"Ừ, đúng rồi đấy, cứ đ/á/nh đi."
Thấy tôi do dự, anh nửa cười nửa không nắm lấy cổ tay tôi:
"Được, giờ đến lượt anh."
---
**1.**
"Em có hai phút để giải thích."
Điện thoại reo lúc tôi đang choáng váng ngồi cạnh vũ trường, ngước nhìn DJ trên bục liếm môi. Đẹp trai phát hờn, như thỏ con thấy cải thảo.
"Còn một phút rưỡi, công chúa."
Tôi tỉnh táo ngay tức khắc.
Giọng nam bên kia đường dây vẫn trầm ấm, như không hề tức gi/ận. Nhưng tôi biết - đó là dấu hiệu của cơn thịnh nộ sắp bùng phát. Bởi anh gọi tôi là "công chúa".
Đang run lẩy bẩy định thanh minh, một bàn tay đã khóa ch/ặt cổ tay tôi kéo lên, đặt lên bụng sáu múi. Trong ánh đèn nhấp nháy, chàng trai lắc hông cười khẽ. Đám con gái xung quanh hét lên thích thú, nhiệt độ tăng dần khi tay tôi trườn lên ng/ực họ. Mùi hương nồng nàn từ các mỹ nữ khiến tôi quên bịt micro.
Ch*t, lộ rồi!
"Giỏi lắm, công chúa." - Giọng nói nhẹ nhàng vang lên trước khi đường truyền đ/ứt phựt.
Tôi không dám ngẩng mặt hưởng thụ nữa, chỉ dán mắt vào màn hình. Vừa đúng hai phút. Màn hình khóa hiện lên: 3h sáng, vi phạm giới nghiêm trọn vẹn... năm tiếng.
---
**2.**
Đây là giờ thứ mười tôi và Chuẩn cãi nhau. Hai tiếng đầu tôi khóc như mưa, anh chỉ ngồi ghế trên lặng im. Tiếng thứ ba anh vào phòng họp. Tiếng thứ tư tôi lau nước mắt đến tiệm xăm, làm điều phản kháng - xăm đôi cánh ưng sau lưng.
Anh từng nói cơ thể này thuộc về anh, tôi không được tùy tiện sử dụng. Vốn dĩ tôi rất ngoan. Nhưng nghĩ đến nguyên nhân cãi vã, tôi hít hà mũi dãi, đ/ập bàn trả tiền ngay.
Tôi! Cứ! Làm! Đấy!
Năm tiếng sau, tôi đã ở đây - "Thằng Sư", quán bar nữ giới lớn nhất Bắc thành. Hôm nay tất cả soái ca đều tập trung. Và tôi "may mắn" được người đẹp nhất chọn mặt gửi vàng...
Nhưng tôi từ chối. Phá cách đến mức này, tôi hiểu mình không chỉ vượt rào đơn thuần. Nếu quay về xin lỗi, có lẽ còn thương lượng được. Nghĩ đến quy tắc, tôi lại rùng mình.
Đang loạng choạng chạy ra thì bị người đàn ông lạ ôm eo. Giây sau, hai tay tôi bị ghì ch/ặt vào tường. Mặt dán thứ gì lạnh buốt - là chiếc mặt nạ. Tay anh ta trượt xuống, nhẫn kim loại đ/è lên yết hầu.
Chính DJ trên sân khấu nãy giờ. Tôi định kêu c/ứu thì anh ta mở lòng bàn tay - nơi có chiếc nhẫn nhỏ.
Ch*t ti/ệt! Tôi mò túi mới biết chiếc nhẫn định danh lúc vào cửa đã biến mất. Ở đây, trao thẻ bài cho đàn ông lạ nghĩa là gì - quá rõ ràng.
"Xin lỗi tôi không cố ý..."
Thấy tôi giãy giụa, anh ta cúi sát tai: "Trùng hợp quá, Trần Lạc."
Giọng nói quen thuộc khiến tôi ngẩng mặt. Người này lại là Đoàn Quân Uyên - bạn trai cũ.
?
Ê anh bạn. Bỏ CEO không làm, ra đây hành nghề dịch vụ à? Chưa nghe tin Đoàn thị phá sản đâu nhé.
"Không phải nói không thích vị trí dưới sao?" - Anh ta ngập ngừng nới lỏng tay.
Tiếng nhạc nện vào màng nhĩ, ánh đèn rực rỡ chiếu qua đồng tử hổ phách của anh ta khiến gò má tôi đỏ ửng bị che lấp. Đang cắn môi không biết giải thích sao thì anh ta đeo cả hai chiếc nhẫn vào ngón cái tôi.
Cẩn trọng nâng tay tôi đặt lên yết hầu mình: "Dẫn em đi."
Đoàn Quân Uyên buông lỏng, mím môi ôm ch/ặt bắp chân tôi: "Dẫn em đi... dominance."
Từ cuối thều thào nhưng rành mạch. Và người nghe được - không chỉ mình tôi.
Nhìn qua đỉnh đầu anh ta, tôi thấy Chuẩn vẫn nở nụ cười. Nhưng bàn tay gân guốc đang gõ nhịp chậm rãi lên ghế bar.
---
**3.**
Tôi nghẹt thở. Nhịp bass trong bản "Gentleman" biến mất, chỉ còn tiếng tim đ/ập thình thình. Chuẩn vẫn im lặng. Không để ý các mỹ nhân ve vãn, không bước tới tuyên bố chủ quyền, không liếc mắt nhìn Đoàn Quân Uyên dưới chân.
Thậm chí không gọi tôi về dịu dàng như mọi khi. Chỉ lặng nhìn. Nụ cười không tắt. Nhưng... khóe mắt đã đỏ lừ. Tôi để ý vết răng nanh in hằn trên môi dưới. Anh đang gi/ận.
Da đầu tôi dựng đứng, vô thức gi/ật mình khỏi Đoàn Quân Uyên, ném nhẫn về phía anh. Chiếc nhẫn lớn hơn có gờ sắc, quẹt trán anh ta rá/ch da. Anh ta nghiêng đầu theo lực ném, giọng run nhưng phấn khích: "Xin... dẫn em đi."
"Tôi?" - Tôi phóng về phía Chuẩn thì bị ôm từ phía sau.
"Chủ..." - Rõ ràng Đoàn Quân Uyên hiểu nhầm.
Khi tôi ngẩng lên, nụ cười cuối cùng trên mặt Chuẩn đã tắt lịm. Tôi không dám trì hoãn, không nói thêm lời nào, chạy như bay đến bên anh.
Giọng Đoàn Quân Uyên nhạt dần. Bàn tay tôi được Chuẩn nắm lấy. Lòng bàn tay ấm mịn, nhưng tôi quá rõ những đường vân ấy tạo thành bức tranh nào khi đ/ập xuống. Tôi nuốt nước bọt.
Vừa bước khỏi quán bar, tôi đã bị lật ngược vắt lên vai. Bàn tay lớn ghì ch/ặt chỗ Đoàn Quân Uyên vừa khẽ ôm.